Thập Niên 70: Mang Theo Kho Hàng Xuyên Về Thập Niên 70, Nhặt Được Anh Chồng Điên. - Chương 264
Cập nhật lúc: 22/01/2026 12:03
Chu Tư Niên nhìn Minh Đại đang thở không ra hơi, nói lời mỉa mai: "Thấy chưa, anh đã bảo là Tiểu Mã Vương không muốn về mà!"
Minh Đại bị anh làm cho tức đến trắng mắt, chẳng muốn nói lời nào.
Chu Tư Niên vuốt ve Tiểu Mã Vương để an ủi cô: "Không sao đâu, lúc đi anh đã để lại thư cho cậu út rồi, cậu ấy sẽ nói rõ với bác cả nhà họ Võ mà."
Thấy thời gian không còn sớm nữa, nếu cứ trì hoãn tiếp thì hôm nay họ sẽ không về kịp Liễu Gia Loan mất, Minh Đại đành phải đồng ý.
Lần này ngay cả xe ngựa cũng không cần tìm nữa, Minh Đại thu xe đạp lại, hai người cưỡi Tiểu Mã Vương phi thẳng về phía Liễu Gia Loan.
Cùng lúc đó, Bạch Liên Hoa đang xem bố cắt giấy ở nhà thì phát hiện ra bức thư Chu Tư Niên để lại.
Nói là thư nhưng thực ra cũng chỉ là mấy mảnh giấy cắt: Ngựa đi rồi? Đi ngựa sao?
Lúc đầu anh còn chưa hiểu ý là gì, cho đến khi cả thôn đều bị gọi ra ngoài đi tìm Tiểu Mã Vương, anh mới bỗng đập vào trán một cái!
Cái thằng đại ngốc Chu Tư Niên này lại dám bắt cóc Tiểu Mã Vương đi mất rồi!!
Thảo nào anh hỏi Yến ca xem có tìm cho mình con ngựa nhỏ nào không, hóa ra là đã sớm dự tính rồi!
Cháu thì đi thênh thang rồi, nhưng mớ hỗn độn đều để lại cho cậu hết đây này!
Bạch Liên Hoa bật dậy, thầm niệm trong lòng ba lần: Cháu ngoại ruột! Cháu ngoại ruột! Cháu ngoại ruột!
Sau khi chuẩn bị tâm lý xong, anh mới mang tâm trạng thấp thỏm đi đến nhà bố vợ để giải thích với anh rể.
May mắn là Ngụy Yến quả thực có đ.á.n.h tiếng với bãi ngựa của thôn Võ Gia là muốn tặng một con ngựa cho Liễu Gia Loan, chỉ là chưa làm xong thủ tục.
Võ Đại Lôi nghĩ đến cái nết nợ nần của Tiểu Mã Vương và cái ơn nghĩa nhận được, liền mỉm cười xua tay bảo không sao, bảo cậu Ngụy bổ sung thủ tục là được.
Bạch Liên Hoa thở phào nhẹ nhõm nhưng cũng tức đến nghiến răng, định bụng lần sau gặp Chu Tư Niên nhất định phải đ.á.n.h cho nó một trận!
Khi Minh Đại và Chu Tư Niên cưỡi Tiểu Mã Vương trở về Liễu Gia Loan, không ngoài dự đoán đã gây ra sự chấn động cho cả thôn, cả thôn chẳng ai thèm làm việc nữa, tất cả đều chạy đến điểm thanh niên để xem ngựa.
Chu Tư Niên dắt ngựa tận hưởng ánh mắt kinh ngạc và ngưỡng mộ của mọi người, một người một ngựa ánh mắt đầy vẻ đắc ý.
Minh Đại thì bị ba người Liễu Đại Trụ kéo lại hỏi han về lai lịch của con ngựa, khi biết đó là phần thưởng tặng cho Chu Tư Niên, được đăng ký dưới danh nghĩa Liễu Gia Loan thì cả đám sướng điên lên.
Đặc biệt là khi biết Tiểu Mã Vương là một con ngựa đực thì miệng cười không khép lại được!
Ngựa trong thôn họ sắp đến tuổi sinh sản rồi, Tiểu Mã Vương đến đúng lúc này chẳng phải là một anh "chồng nuôi từ bé" chuẩn không cần chỉnh sao?!
Tiểu Mã Vương vẫn đang hăm hở đắc ý theo Chu Tư Niên kia còn chưa biết mình sắp phải đối mặt với điều gì.
Ngay khi mọi người đang hào hứng vây quanh khen ngợi Tiểu Mã Vương, Liễu Khánh Dân nhớ ra điều gì đó bèn nói với Minh Đại.
"Thanh niên trí thức Tiểu Minh, hai ngày hai người không ở đây, có người đến tìm hai người đấy."
Minh Đại sững người: "Tìm chúng tôi?"
Liễu Khánh Dân gật đầu: "Đúng vậy, chỉ đích danh tìm cô và thanh niên trí thức Chu."
Minh Đại hơi nhíu mày, không biết là ai mà có thể đồng thời tìm cả cô và Chu Tư Niên.
Chương 189 Dùng xong thì vứt, có việc rồi!
Biết người ta còn quay lại, Minh Đại định bụng "đến đâu hay đến đó", đợi người đến rồi tính tiếp.
Chủ yếu là bây giờ có nghĩ nhiều cũng không biết đối phương là ai, chuẩn bị cái gì cũng vô ích.
Xem một lúc, những người xem náo nhiệt tại hiện trường đều bị đại đội trưởng đuổi về làm việc, Minh Đại đưa Chu Tư Niên và Tiểu Mã Vương vào không gian.
Bỗng nhiên thay đổi vị trí, Tiểu Mã Vương sợ c.h.ế.t khiếp, cái thân hình to lớn cứ cố rúc vào lòng Chu Tư Niên, kêu la oai oái để tìm kiếm sự an ủi.
Chu Tư Niên tuy cảm thấy rất phiền nhưng nghĩ dù sao cũng là con ngựa của mình rồi, bèn miễn cưỡng an ủi một chút.
Nhưng đến khi Tiểu Mã Vương nhìn rõ môi trường xung quanh, đặc biệt là bãi cỏ nhỏ bên ngoài biệt thự thì cả con ngựa đờ người ra!
Phải biết rằng lúc này bãi cỏ bên ngoài không gian chỉ mới mọc ra vài mầm cỏ non, khắp nơi đều trọc lóc.
Mà trong không gian thì lại là một cánh đồng cỏ xanh mướt rộng lớn!!
Tiểu Mã Vương sướng điên lên không hề ngần ngại húc văng Chu Tư Niên đang chắn đường, hí "hí hí hí hí" không ngừng, hưng phấn chạy thẳng về phía bãi cỏ!
Chu Tư Niên không kịp phòng bị bị húc cho một cái lảo đảo, vẻ mặt kinh ngạc nhìn Tiểu Mã Vương "dùng xong thì vứt".
Cho nên, lúc sợ thì rúc vào lòng tôi, rên rỉ tìm an ủi!
Đến lúc không sợ nữa thì tôi trở thành vật cản đường, lại còn nhất định phải húc bay tôi mới chịu chạy đúng không?!
Tiểu Mã Vương hoàn toàn không để ý đến lời phàn nàn của Chu Tư Niên, nó thả mình chạy tung tăng trên bãi cỏ nhỏ.
Đúng là cái điệu bộ: "Đồng cỏ của ta, ta là ngựa, ta muốn chơi thế nào thì chơi!"
Minh Đại đứng một bên cười đến nỗi vỗ đùi, bây giờ cô cảm thấy mang Tiểu Mã Vương về là quá sáng suốt!
Đúng là giống hệt cái phiên bản "đứa trẻ hư" của Chu Tư Niên vậy!
Minh Đại: "Ha ha ha, Chu Tư Niên, cũng nên để anh nếm thử cảm giác bất lực của tôi rồi!"
Trên bãi cỏ, đám hươu lớn hươu nhỏ đã phục hồi kha khá, nhìn con Tiểu Mã Vương dở hơi kia thì nhớ lại những ngày tháng bị Chu Tư Niên thống trị trước đây, liền ăn ý lùi lại;
Đám hươu sao ngốc nghếch bên cạnh lại không biết rút kinh nghiệm, tò mò vây lại xem đó là cái gì.
"Hươu chúng tôi chưa từng thấy sinh vật nào như thế này bao giờ đâu nha!
Trông cũng đẹp đấy chứ nhỉ!"
Tiểu Mã Vương sinh ra ở bãi ngựa nên cũng chưa từng thấy hươu sao, nhất định là chưa bao giờ thấy sinh vật nào có ánh mắt trong trẻo đến vậy.
Thế là hai loài sinh vật kỳ diệu gặp nhau qua hàng rào.
Lúc đầu là thăm dò lẫn nhau, sau đó vươn cổ ngửi mùi của đối phương.
Nhưng hươu sao hơi rụng lông, lông tơ bay lơ lửng trong không khí bị Tiểu Mã Vương đang đ.á.n.h hơi hít vào lỗ mũi.
"Hắt xì~~ hắt xì~~~!"
Bị kích thích, Tiểu Mã Vương liên tục hắt xì mấy cái thật to.
Hắt xì xong nó phát hiện cái bọn "mắt to" bên kia hàng rào nằm lăn ra đất hết cả, bốn chân duỗi thẳng đờ trông thật là vui mắt!
Phát hiện ra lục địa mới, nó bắt đầu hắt xì về phía hàng rào, cứ một cái hắt xì là dọa ngất một con hươu sao!
Những con hươu sao khác từ xa thấy trước hàng rào có vẻ nhộn nhịp thì tò mò lại gần xem thử, vừa tới đã bị tiếng hắt xì dọa cho ngã lăn ra đất.
