Thập Niên 70: Mang Theo Kho Hàng Xuyên Về Thập Niên 70, Nhặt Được Anh Chồng Điên. - Chương 584

Cập nhật lúc: 23/01/2026 19:17

Tầm mắt của Minh Đại lập tức truy kích đến hiện trường vụ việc.

Tiền Tiểu Hủy đi cả giày giẫm lên giường, giơ một lọ nước hoa nhỏ, vừa la hét vừa xịt liên hồi, cứ như thể trong không khí có loại virus gì đó vậy.

Ở phía đối diện dưới đất, Lý Trung Lai đi tất, chân trần đứng đó, ngơ ngác nhìn, bị nước hoa xịt vào mặt cũng không dám né tránh.

"Tiểu Hủy, anh... anh có rửa chân mà, anh không bẩn đâu..."

Tiền Tiểu Hủy hoàn toàn không nghe anh ta giải thích, nhìn đôi tất cũ kỹ và ngón chân cái thò ra ngoài của anh ta, cô ta thấy buồn nôn không chịu được, hét lên bảo anh ta cút ngay.

Thấy anh ta còn dám lại gần, Tiền Tiểu Hủy bất chấp thể diện to tiếng mắng anh ta nghèo hèn, mắng anh ta biết thuê quần áo mà không biết thuê tất, cố tình làm cô ta kinh tởm.

Nói anh ta là cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga, bảo anh ta cút càng xa càng tốt.

Giọng nói vừa nhọn vừa gắt, lời lẽ câu sau còn khó nghe hơn câu trước.

Vậy mà Lý Trung Lai, một người đàn ông trưởng thành, bị mắng như vậy mà lại không hề tức giận, chỉ cúi đầu lắng nghe, như thể đã quen rồi vậy.

Tiếng động rất lớn, nhưng Lâm Thanh Nhã và Trịnh Thư Hòe ở toa bên cạnh không hề có động tĩnh gì.

Minh Đại tặc lưỡi trong lòng, chàng trai à, làm kẻ l.i.ế.m thì không có tiền đồ đâu!

Sau đó cô được Cố Tư Niên bón cho một ngụm nước.

Tiếng ồn ào trong toa xe nhanh ch.óng thu hút sự chú ý của nhân viên tuần tra bên ngoài.

"Đồng chí! Có vấn đề gì không?! Có cần giúp đỡ không?!"

Tiếp viên vội vàng đẩy cửa bước vào, cảnh giác nhìn Lý Trung Lai đang đứng chân trần dưới đất.

Mặt Lý Trung Lai đỏ bừng lên, rồi tái mét, ngón chân thò ra từ chiếc tất rách bấu c.h.ặ.t xuống sàn.

Lúc này anh ta mới sực nhớ ra, trong toa không chỉ có bốn người bọn họ mà còn có những người khác.

Bị người khác nhìn thấy sự tự ti sâu thẳm nhất của mình, Lý Trung Lai cảm thấy cả người như rơi xuống bùn đen.

Nghe thấy tiếng nhân viên, Lâm Thanh Nhã và Trịnh Thư Hòe ở toa bên cạnh lúc này mới đi sang.

"Đồng chí, không có gì, chúng tôi đi cùng nhau, vừa nãy có chút hiểu lầm thôi."

Trong mắt Lâm Thanh Nhã xẹt qua tia thiếu kiên nhẫn, cô ta đứng dậy đi đến bên cạnh Tiền Tiểu Hủy, chẳng thèm liếc nhìn Lý Trung Lai dưới đất lấy một cái, nhẹ giọng dỗ dành cô ta.

Tiền Tiểu Hủy miễn cưỡng bước xuống khỏi giường nằm, nói với nhân viên bằng giọng mũi: "Không sao, là hiểu lầm thôi."

Sau khi nhân viên xác nhận lại lần nữa không có chuyện ép buộc xảy ra, sắc mặt lập tức trầm xuống: "Nếu không sao thì đề nghị các đồng chí đừng lớn tiếng ồn ào, đây không phải là nhà của các vị, còn các đồng chí khác cần nghỉ ngơi nữa!"

Tiền Tiểu Hủy bị mắng đến đỏ mặt, định cãi lại, Lâm Thanh Nhã nhỏ giọng trấn an vài câu mới thôi.

Đợi người đi rồi, Lâm Thanh Nhã đi đến bên cạnh Minh Đại và Cố Tư Niên.

"Ngại quá, chúng tôi hơi ồn ào, làm phiền hai vị rồi."

Minh Đại nhạy bén nhận ra rằng, mặc dù cô ta đang nói chuyện với cả hai người, nhưng ánh mắt lại nhìn chằm chằm vào Cố Tư Niên.

Minh Đại nhướng mày, luôn có cảm giác đồ của mình đang bị kẻ khác dòm ngó.

Cảm giác này có vẻ không được thoải mái cho lắm nhỉ!

Cô không tiếp lời, chờ xem phản ứng của Cố Tư Niên.

Phản ứng của Cố Tư Niên là không thèm ngẩng đầu lên, tiếp tục bóc hoa quả khô trong tay.

Hiện trường bỗng trở nên gượng gạo, nụ cười dịu dàng trên mặt Lâm Thanh Nhã suýt chút nữa không giữ nổi.

Thấy Cố Tư Niên biết điều như vậy, Minh Đại thầm hừ một tiếng trong lòng, coi như anh biết điều!

"Không sao, các người nhỏ tiếng một chút là được."

Minh Đại mỉm cười nhìn Lâm Thanh Nhã, rõ ràng là đang cười nhưng Lâm Thanh Nhã vẫn cảm thấy như bị thứ gì đó đ.â.m phải.

Nhận ra Minh Đại không dễ bắt nạt, cô ta từ bỏ ý định tiếp tục bắt chuyện, gượng cười quay lại đứng cạnh Tiền Tiểu Hủy.

Tiền Tiểu Hủy nhìn tấm ga trải giường bị mình giẫm bẩn, nhíu mày chán ghét.

Lý Trung Lai đứng một bên đã xỏ giày vào thấy vậy, rụt rè lên tiếng: "Tiểu... Tiểu Hủy, hay là anh đổi của anh cho em nhé?"

Tiền Tiểu Hủy thở phào, ra vẻ ban ơn gật đầu một cái: "Ừm."

Lý Trung Lai lập tức phấn chấn hẳn lên, quên bẵng sự nhục nhã vừa rồi, xun xoe đi đổi ga trải giường của hai người.

Minh Đại cầm hoa quả khô đã được Cố Tư Niên bóc sẵn, tống một miếng lớn vào miệng, hai má phồng lên, thích thú nhìn thao tác l.i.ế.m của Lý Trung Lai.

Bỗng dưng muốn giới thiệu anh ta với Tưởng Mục Vân ghê nha~!

Toa xe yên tĩnh trở lại.

Không còn kịch hay để xem, Minh Đại nuốt miếng đồ ăn trong miệng, vỗ vỗ tay, định nghỉ ngơi.

Cố Tư Niên đứng dậy, cầm chậu nhỏ ra phòng nước nóng lấy nước, thấm ướt khăn mặt rồi lau mặt rửa tay cho cô.

Chưa hết, đợi Minh Đại súc miệng xong, Cố Tư Niên đan tay vào nhau làm bệ đỡ để Minh Đại giẫm lên lòng bàn tay anh, dưới ánh mắt kinh ngạc của bốn người đối diện, anh cứ thế bế bổng cô lên đặt lên giường tầng trên, giúp cô cởi giày, nhìn Minh Đại nằm ổn thỏa mới kéo rèm xuống, rồi bưng chậu đi ra ngoài.

...

Màn thao tác này đã thành công khiến bốn người đối diện nghệt mặt ra.

Tiền Tiểu Hủy nhìn tấm rèm buông thõng đối diện, không hiểu sao lại thấy mình thua rồi, cô ta hằn học liếc nhìn Lý Trung Lai ở giường trên một cái.

Lý Trung Lai vẻ mặt nghiêm trọng, đang hồi tưởng lại chi tiết động tác vừa rồi của Cố Tư Niên, cảm giác khủng hoảng dâng lên trong lòng.

Chẳng trách Tiểu Hủy không chấp nhận anh ta, là do anh ta làm chưa đủ tốt mà!!

Trịnh Thư Hòe ở giường trên: ... lũ này đứa nào cũng có bệnh hết rồi!

Lâm Thanh Nhã ánh mắt u trầm nhìn về phía giường của Minh Đại, trong mắt đầy rẫy sự phức tạp.

Chương 394 Trai thẳng sắt thép Cố Tư Niên, sự tính toán của Lâm Thanh Nhã

Ngại quá, xin giải thích với mọi người một chút, mình vừa phát hiện ra mình nhầm lẫn giường nằm trên tàu hỏa, vô tình áp đặt giường tầng trong ký túc xá.

Giờ mình sửa lại thành một toa có bốn giường nằm nhé.

Tiền Tiểu Hủy và Lý Trung Lai ở cùng toa với Minh Đại, Lâm Thanh Nhã và Trịnh Thư Hòe ở toa bên cạnh.

Chính văn:

"Oa oa oa oa oa!!"

Tiếng trẻ con khóc thét đ.á.n.h thức Minh Đại khỏi giấc ngủ, cô mơ màng mở mắt ra, phát hiện bên ngoài toa xe không biết đã xảy ra chuyện gì mà ồn ào hỗn loạn.

Tiếng trẻ con khóc thét và tiếng người lớn cãi vã khiến đầu Minh Đại đau nhức.

"Tỉnh rồi à?"

Giọng nói trầm thấp vang lên bên tai, Minh Đại quay người lại, thấy Cố Tư Niên đang đứng cạnh giường, đưa tay muốn kéo cô dậy.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.