Thập Niên 70: Mang Theo Kho Vàng Làm Bà Chủ Cho Thuê Nhà - Chương 147: Thông Báo Khám Sức Khỏe
Cập nhật lúc: 05/05/2026 18:35
Chủ nhật, nhà ba người vui vẻ đi thành phố chơi.
Lúc ra khỏi cửa Chu Chu đặc biệt hưng phấn, dọc đường đi đều ríu rít nói chuyện không ngừng.
Chu Chu mở to đôi mắt nhìn Thẩm Dao: “Mẹ ơi, mẹ thi xong rồi ạ?”
“Đúng vậy, mẹ thi xong rồi.” Thẩm Dao xoa xoa mái tóc mềm mại của Chu Chu.
“Vậy có phải là không cần học nữa không ạ?”
Ba nói mẹ phải đi thi nên mỗi ngày đều phải học, cho nên Chu Chu muốn biết có phải mẹ thi xong là không cần học nữa không.
Thẩm Dao gật đầu: “Dạo này mẹ không cần học nữa.”
Nghe Thẩm Dao nói không cần học nữa, mắt Chu Chu sáng rực lên: “Vậy mẹ có phải có thể chơi cùng Chu Chu rồi không?”
Mẹ đã lâu lắm rồi không chơi cùng Chu Chu.
Thẩm Dao hơi áy náy nhìn Chu Chu: “Đúng vậy, Chu Chu muốn chơi gì nào? Mẹ đều có thể chơi cùng Chu Chu.”
Thẩm Dao vừa dứt lời, cậu nhóc đã vui sướng nhảy cẫng lên.
Thẩm Dao vội vàng giữ cậu bé lại: “Chúng ta đang ở trên xe, không được nhảy đâu nhé.”
Chu Chu thè lưỡi, vội vàng ngồi ngay ngắn: “Nguy hiểm.”
“Đúng rồi, Chu Chu ngoan quá.”
Chu Chu tràn ngập vui sướng ôm lấy Thẩm Dao, cuối cùng mẹ cũng có thời gian chơi cùng Chu Chu rồi.
Chu Luật lái xe ở hàng ghế trước ánh mắt chan chứa ý cười nhìn hai mẹ con đang nép vào nhau.
Ngày hôm nay, Thẩm Dao và Chu Luật hoàn toàn nghe theo sự chỉ huy của Chu Chu, Chu Chu nói đi đâu chơi thì đi đó chơi.
Nguyện vọng của cậu nhóc đặc biệt đơn giản.
Đi sở thú xem gấu trúc, cùng ba mẹ chụp rất nhiều ảnh, còn được ăn món sữa hai lớp và Soufflé yêu thích.
Cuối cùng còn mua được mô hình máy bay mà Chu Luật đã hứa.
Trên đường về nhà, Chu Chu mệt đến mức nằm trong lòng Thẩm Dao ngủ thiếp đi.
Chu Luật từ gương chiếu hậu chú ý tới, Thẩm Dao đang không chớp mắt nhìn Chu Chu đang ngủ.
Chu Luật biết Thẩm Dao đang nghĩ đến việc đi học phải xa con, không nỡ rồi, anh trầm giọng nói: “Đợi giấy báo trúng tuyển gửi xuống, chúng ta sẽ đi thuê một căn nhà gần trường, bình thường em vẫn ở ký túc xá.”
“Anh và Chu Chu nhớ em rồi, anh sẽ dẫn con đi tìm em.”
Bình thường ở ký túc xá, lúc anh dẫn con đến thì nhà ba người ở trong căn nhà thuê.
Thẩm Dao một mình hoặc là dẫn theo Chu Chu ở bên ngoài Chu Luật đều không yên tâm.
Thẩm Dao trong gương chiếu hậu chạm mắt với Chu Luật, cười nói: “Được.”
Thẩm Dao trong lòng nghĩ đến lúc đó đi tìm nhà, lén hỏi xem chủ nhà có bán không.
Chu Luật lại nói: “Đến lúc đó chúng ta hỏi xem người ta có bán nhà không, không phải em muốn ở lại trường làm giáo viên sao, mua một căn nhà như vậy sau này cũng tiện.”
Thẩm Dao không ngờ Chu Luật lại nghĩ giống mình: “Em cũng nghĩ như vậy.”
Chu Luật cũng cười: “Chứng tỏ chúng ta tâm linh tương thông.”
Nhưng chuyện nhà cửa phải đợi sau khi nhận được giấy báo trúng tuyển rồi hẵng nói, dù sao bây giờ cũng không biết Thẩm Dao sẽ bị trường nào nhận.
Thẩm Dao đột nhiên nhớ ra điều gì, nói: “Đúng rồi, có thời gian chúng ta đi Huyện Bằng một chuyến đi, em đến Thành phố Y lâu như vậy rồi, vẫn chưa được ngắm biển.”
Thành phố Bằng bây giờ vẫn chỉ là một huyện thành nhỏ, Vịnh Thành phố Bằng vẫn còn gọi là Vịnh Hậu Hải.
Năm 80 Thành phố Bằng thành lập đặc khu kinh tế, nhân lúc chưa thành lập đặc khu kinh tế đi xem thử.
Cô phải bắt đầu mua mua mua rồi!
“Được, có thời gian sẽ đưa hai mẹ con đi ngắm biển.” Chu Luật cười nói: “Đến lúc đó anh sẽ dạy Chu Chu bơi.”
Buổi tối, Chu Luật tắm cho Chu Chu xong, chuẩn bị đọc truyện cho cậu bé nghe để dỗ cậu bé ngủ.
Thẩm Dao và Chu Luật vốn dĩ quyết định đợi Chu Chu 3 tuổi sẽ cho cậu bé ngủ một mình ở phòng ngủ phụ.
Nhưng nghĩ đến việc Thẩm Dao sắp đi học, cậu nhóc chắc chắn sẽ không quen, nên chưa thực hiện.
Chu Chu ngồi trong chiếc giường nhỏ của mình, mắt mong mỏi nhìn Thẩm Dao: “Chu Chu muốn mẹ kể chuyện.”
Thẩm Dao đang dọn dẹp tủ quần áo lập tức bỏ việc trong tay xuống, nhận lấy cuốn truyện từ tay Chu Luật.
“Không thành vấn đề, hôm nay Chu Chu muốn nghe câu chuyện gì nào?”
Chu Luật đưa sách cho Thẩm Dao xong, liền tiếp quản tủ quần áo Thẩm Dao chưa dọn xong.
“Tôn Ngộ Không!” Mặc dù câu chuyện này đã nghe rất nhiều lần rồi, Chu Chu vẫn rất thích.
“Được, mẹ đọc cho Chu Chu nghe câu chuyện "Tôn Ngộ Không ba lần đ.á.n.h Bạch Cốt Tinh" nhé.”
Thẩm Dao tìm cuốn sách này từ tủ đầu giường: “Bạn nhỏ Chu Chu đã nằm ngay ngắn chưa, mẹ chuẩn bị đọc truyện rồi đây.”
Trong chiếc giường nhỏ, đôi mắt Chu Chu sáng lấp lánh nhìn Thẩm Dao: “Nằm ngay ngắn rồi ạ.”
Thẩm Dao giọng điệu nhẹ nhàng đọc truyện, cậu nhóc hôm nay vốn dĩ đã chơi mệt rồi, chẳng bao lâu đã ngáy khò khò.
Chu Luật dọn dẹp xong tủ quần áo nhìn thấy Thẩm Dao đang ngẩn ngơ nhìn khuôn mặt lúc ngủ của Chu Chu, bước tới ôm lấy vai cô.
Thẩm Dao ngẩng đầu nhìn Chu Luật, cười nói: “Đôi khi mong con mau lớn, đôi khi lại cảm thấy con lớn nhanh quá.”
Chớp mắt một cái đã hơn 3 tuổi rồi, vừa ngoan ngoãn vừa hiểu chuyện.
Thẩm Dao cảm thấy mình thật may mắn, sinh được một thiên thần nhỏ.
Chu Luật cũng dịu dàng ngắm nhìn Chu Chu đang ngủ: “Đúng vậy, lúc mới sinh ra mới có một tí thế này, anh đều không dám bế con.”
Chu Luật vừa nói còn vừa dùng tay ra hiệu cho Thẩm Dao xem.
Từ một em bé sơ sinh chỉ biết ăn và ngủ đã lớn thành một tiểu nam t.ử hán thông minh lanh lợi, khéo ăn khéo nói rồi.
Thẩm Dao tựa đầu vào người Chu Luật: “Nghĩ đến việc em đi học mỗi tuần có 11 ngày không được nhìn thấy con là thấy không nỡ.”
Thực ra phần lớn thời gian, là cha mẹ không thể rời xa con cái hơn.
Chu Luật ôm Thẩm Dao, dịu dàng nói: “Có anh ở đây mà, anh có thời gian sẽ dẫn Chu Chu đi thăm em.”
......
Trong những ngày chờ giấy báo trúng tuyển, Thẩm Dao an tâm đi làm, mỗi ngày làm một số món ngon cho hai cha con.
Mỗi ngày đều phải dành thời gian dẫn Chu Chu đạp nhất vòng chiếc xe đạp nhỏ của cậu bé, nếu không cậu nhóc mỗi sáng đều muốn tự mình đạp xe đi nhà trẻ.
Mỗi sáng đều phải diễn một màn như vậy, Thẩm Dao không đồng ý lại ngoan ngoãn dắt xe về cất.
Không từ bỏ ý định mỗi ngày đều phải hỏi một chút, giống như nghĩ rằng biết đâu ngày nào đó Thẩm Dao đột nhiên đồng ý vậy.
Thẩm Dao cảm thấy, nếu Chu Chu sống ở đời sau, xe trượt scooter trước cổng trường mẫu giáo chắc chắn có một chiếc của cậu bé.
Sau khi thi đại học xong, bọn chị dâu Quế Hương cũng đến chơi.
Trước đó vì Thẩm Dao phải thi, ngoài Ôn Nhu sẽ đến học cùng cô, các chị dâu khác đều không mấy khi đến, sợ làm phiền Thẩm Dao ôn tập.
Chị dâu Quế Hương cũng vì trong nhà có con cũng tham gia kỳ thi đại học, nên không mấy khi ra khỏi cửa.
Lúc này con thi xong rồi, chị ấy cũng nhẹ nhõm.
Thắng Lợi nhà chị dâu Quế Hương đăng ký Đại học Công trình Thành phố H ở Đông Bắc, còn có Đại học Hàng không Thủ đô.
Thắng Lợi sau khi ước lượng điểm thì thành tích không tồi, nhưng thi xong vẫn tiếp tục về trường đi học.
Khoảng thời gian này chị dâu Quế Hương đều đang chuẩn bị hành lý cho Thắng Lợi đi học ở miền Bắc.
Còn tìm mấy người Thẩm Dao chia lại một ít phiếu vải và phiếu bông.
Chị dâu Quế Hương nói ước mơ của đứa trẻ chính là mấy ngôi trường đó, lần này không đỗ thì còn lần sau, đồ đạc phải chuẩn bị trước.
Ngày 11 tháng 1 năm 78, Thẩm Dao và Ôn Nhu đều nhận được thông báo, bảo những thí sinh lọt vào vòng sơ tuyển như họ đến bệnh viện quân khu tiến hành khám sức khỏe.
Ngoài Thẩm Dao và Ôn Nhu, bộ phận tiểu học còn có hai giáo viên cũng nhận được thông báo khám sức khỏe.
Bộ phận trung học có 22 đứa trẻ nhận được thông báo khám sức khỏe, Thắng Lợi cũng nhận được.
Nhận được thông báo khám sức khỏe, có nghĩa là họ đã đạt điểm chuẩn trúng tuyển đại học!
