Thập Niên 70: Mang Theo Kho Vàng Làm Bà Chủ Cho Thuê Nhà - Chương 261: Hy Vọng Ngài Đừng Để Bụng

Cập nhật lúc: 05/05/2026 19:05

Ngày áp ch.ót trước khi bế mạc Hội chợ Quảng Châu mùa thu năm 78, trước quầy hàng quần áo may sẵn.

Thẩm Dao đang cùng nhân viên quầy hàng tiễn một vị khách nước X vừa ký xong hợp đồng rời đi.

Thì nghe thấy một giọng nói mang theo chút ghét bỏ vang lên: “Ồ, những bộ quần áo may sẵn sản xuất hàng loạt này, trông thật rẻ tiền, chẳng cao cấp chút nào.”

Thẩm Dao nhíu mày, nhìn theo hướng phát ra giọng nói, người lên tiếng là một người đàn ông da trắng tóc vàng mắt xanh.

Anh ta đang dùng ánh mắt ghét bỏ nhìn những bộ quần áo được trưng bày trên quầy, nhân viên tiếp đón khách ngoại quốc đứng bên cạnh luống cuống tay chân, không biết phải xử lý thế nào.

Thẩm Dao kìm nén sự khó chịu trong lòng, trao cho nhân viên một ánh mắt an ủi, bước lên trước nói: “Chào ngài, tôi là tình nguyện viên của khu triển lãm này, tôi tên là Thẩm Dao, xin hỏi tôi có thể giúp gì cho ngài không?”

Người đàn ông tóc vàng dùng ánh mắt kiêu ngạo nhìn cô gái Hoa Hạ vừa nhảy ra này: “Tôi là Louis, tôi cần một lô trang phục gia công tinh xảo, độc nhất vô nhị.”

“Những thứ các cô trưng bày ở đây đều quá rẻ tiền, không đáp ứng được yêu cầu của tôi.”

Nghe thấy câu nói ra vẻ này, Thẩm Dao thực sự không nhịn được mà đảo mắt.

Muốn quần áo độc nhất vô nhị thì không phải nên tìm thợ may sao? Đến Hội chợ Quảng Châu làm màu cái gì chứ?

Muốn tìm đồ may đo cao cấp ở một khu chợ bán buôn sao?

Thẩm Dao cười như không cười hỏi: “Thưa ngài, xin hỏi ngài đến từ đâu?”

Louis kiêu ngạo nói: “Tôi đến từ nước Y, công ty thời trang Auchan của chúng tôi là công ty bán lẻ quần áo lớn nhất nước Y.”

Nghe xong lai lịch của Louis, Thẩm Dao giả vờ kinh ngạc nói: “Ồ, ngài Louis, theo những kiến thức mà tôi tìm hiểu được, khái niệm bán lẻ quần áo may sẵn hình như chính là do đất nước các ngài đưa ra đầu tiên đấy.”

“Trước đây mọi người đối với trang phục đều là tìm thợ may đo ni đóng giày, từ khi có khái niệm bán lẻ quần áo may sẵn, số lượng thợ may thất nghiệp đã tăng lên không ít đâu.”

“Hơn nữa tôi đã tìm hiểu qua tài liệu về công ty ngài, là kinh doanh chuỗi bán lẻ quần áo may sẵn.”

“Ngài Louis, ngài chắc chắn ngài muốn thu mua quần áo độc nhất vô nhị sao?”

Quần áo may sẵn chính là trò do các người tự bày ra, bây giờ lại nói với tôi là quần áo may sẵn rẻ tiền?!

Lúc tập huấn, ban tổ chức đã cung cấp cho họ tài liệu về các công ty nước ngoài tham gia triển lãm.

Vì được phân công vào khu triển lãm hàng dệt may, nên Thẩm Dao đã đặc biệt tìm hiểu về các công ty thời trang tham gia triển lãm.

Cái công ty Auchan mà Louis nói, chính là một thương hiệu chuỗi thời trang nhanh.

Một thương hiệu thời trang nhanh lại đến Hội chợ Quảng Châu của họ tìm quần áo độc nhất vô nhị, Thẩm Dao cảm thấy tên Louis này có lẽ đã để quên não ở nước Y rồi.

Bị vạch trần lai lịch, Louis hắng giọng vẻ không tự nhiên, nhưng anh ta cũng không vì thế mà dừng lại, mà tiếp tục nói: “Đúng vậy, công ty chúng tôi dạo này muốn phát triển dòng sản phẩm cao cấp, nên cần một số sản phẩm độc nhất vô nhị.”

Anh ta không cho rằng một quốc gia lạc hậu như vậy có khả năng đáp ứng được yêu cầu của mình.

Anh ta chỉ là muốn làm khó những người Hoa Hạ này một chút.

Lúc công ty cử anh ta đi thu mua anh ta đã từ chối, một quốc gia lạc hậu như Hoa Hạ, anh ta một chút cũng không muốn đến.

Nhưng anh ta không thể làm trái lệnh của cha, đành phải mang theo sự oán giận lên máy bay.

Sau khi đến Hoa Hạ, Louis phát hiện ra nơi này quả nhiên giống như anh ta nghĩ, vô cùng lạc hậu.

“Ngài Louis, ngài có điều không biết, gần đây chúng tôi mới thực hiện một chính sách mới, đó là gia công theo mẫu, chúng tôi có thể sản xuất dựa trên hàng mẫu hoặc bản vẽ của ngài.”

“Nếu ngài muốn đồ độc nhất vô nhị, cũng không phải là không có cách, chỉ cần ngài cung cấp bản vẽ, chúng tôi nhất định có thể giúp ngài sản xuất ra.”

“Chỉ có điều về mặt giá cả chắc chắn sẽ cao hơn quần áo may sẵn một chút.”

Thẩm Dao nói xong cười híp mắt nhìn Louis đang biến sắc, xem anh vịt c.h.ế.t còn cứng mỏ đến bao giờ.

Theo như cô biết, cho dù đến thế kỷ hai mươi mốt, cô cũng chưa từng nghe nói cái công ty Auchan này ra mắt dòng sản phẩm cao cấp khỉ gió gì.

Cô muốn xem tên Louis này có thể nói ra được lời gì.

Người Hoa Hạ họ giỏi nhất chính là vả mặt!

Lời của Thẩm Dao khiến Louis bất giác nhíu mày, anh ta hôm qua mới đến Hoa Hạ, quả thực không biết quy định mới “gia công theo mẫu” này.

Nhưng để không mất mặt, anh ta vẫn cố chấp dùng giọng điệu ghét bỏ nói: “Bản vẽ tôi có, nhưng tôi không tin một quốc gia sản xuất ra loại quần áo may sẵn rẻ tiền này có thể làm được những yêu cầu trên bản vẽ của tôi.”

Gặp phải loại người ngang ngược vô lý như vậy, Thẩm Dao thực sự muốn cho anh ta một cái tát!

Nhưng lúc tập huấn giáo viên đã nói, phải lấy lễ đối đãi người, lấy lý phục người.

Thẩm Dao hít một hơi thật sâu, kìm nén ngọn lửa giận trong lòng.

Cô dùng ánh mắt nghiêm túc nhìn Louis: “Ngài Louis, tôi dẫn ngài đi xem một số thứ, ngài có thể xem thử chúng tôi có khả năng làm ra thứ ngài muốn hay không.”

Không phải Thẩm Dao tự tin mù quáng, chỉ cần tên Louis này chịu trả tiền, thì không có thứ gì người Hoa Hạ họ không làm ra được!

Đồ may đo cao cấp độc nhất vô nhị, chỉ cần anh trả được giá, chúng tôi có khả năng làm ra cho anh!

Louis không muốn đi chút nào, nhưng Thẩm Dao và những người trên quầy hàng quần áo đều nhìn anh ta, giống như anh ta không đi thì sẽ thua vậy.

Còn có mấy thương nhân nước ngoài đi ngang qua hóng hớt, cũng tò mò nhìn cảnh này, đều muốn biết Thẩm Dao làm thế nào để hóa giải sự nghi ngờ này.

Louis không còn cách nào khác, đành phải miễn cưỡng đi theo Thẩm Dao.

Thẩm Dao dẫn Louis đến quầy hàng thêu thùa cách đó không xa.

Phía sau quầy hàng, các thợ thêu đang luồn kim xỏ chỉ, tấm vải thêu trước mặt là từng bức tranh sống động như thật.

Hoa mẫu đơn giả như thật, sư t.ử oai phong lẫm liệt, mỗi một tác phẩm thêu đều đủ để khiến người ta kinh ngạc.

Những thương nhân nước ngoài đi theo hóng hớt nhìn thấy những tác phẩm thêu này, đều không kìm được mà phát ra tiếng cảm thán.

“Ồ, thật quá đẹp.”

“Trời ạ, cái này cũng quá hoành tráng rồi.”

Ngay cả Louis, nhìn những tác phẩm thêu tinh xảo tuyệt luân này cũng biến sắc.

Thẩm Dao nhìn Louis sắc mặt có chút khó coi, giọng điệu nghiêm túc nói: “Ngài Louis, Hoa Hạ chúng tôi có lịch sử hơn 5000 năm, từ rất lâu rất lâu trước đây chúng tôi đã đo ni đóng giày, tìm người may đo trang phục rồi.”

“Nói ra thì, Hoa Hạ chúng tôi có lẽ là quốc gia có đồ may đo cao cấp sớm nhất.”

“Rất lâu trước đây, quần áo của giới quý tộc Hoa Hạ chúng tôi, đều do các thợ thêu từng đường kim mũi chỉ làm ra.”

“Những kỹ nghệ cao cấp và tinh xảo đó, các ngài hẳn là rõ chứ?”

“Dù sao trong bảo tàng quốc gia của các ngài cũng có rất nhiều bảo vật của Hoa Hạ chúng tôi, trong đó không thiếu những bộ trang phục tinh xảo tuyệt luân.”

“Những thứ đó, đều là đồ may đo cao cấp của quốc gia chúng tôi. Mỗi một bộ, đều là độc nhất vô nhị như ngài nói.”

Thẩm Dao nói xong lại nhìn Louis mỉm cười: “Tất nhiên, ngài Louis, tôi nói những lời này không có ý gì khác, hy vọng ngài đừng để bụng.”

“Là ngài nói kỹ thuật của quốc gia chúng tôi không cao cấp, tôi chẳng qua là lấy cho ngài một vài ví dụ mà ngài cũng biết thôi.”

“Tôi chỉ muốn bày tỏ rằng, bất kỳ yêu cầu nào của ngài, chúng tôi đều có thể làm được.”

“Quốc gia chúng tôi vẫn có rất nhiều người lưu giữ những nghề thủ công này, nên ngài hoàn toàn không cần lo lắng chúng tôi không đạt được yêu cầu của ngài.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.