Thập Niên 70: Mang Theo Kho Vàng Làm Bà Chủ Cho Thuê Nhà - Chương 60: Tới Cửa Cầu Hôn
Cập nhật lúc: 05/05/2026 09:48
Sau đó Thẩm Dao nghe được phần tiếp theo của sự việc nhà họ Lương từ chỗ chị Dương.
Chứng cứ phạm tội vô cùng xác thực, nhà của nhà họ Lương bị xưởng thu hồi, hai vợ chồng bị đưa đi nông trường cải tạo lao động.
Công việc của con trai cả cũng bị liên lụy, đăng báo cắt đứt quan hệ với ba mẹ, dẫn theo vợ con đến nhà mẹ vợ.
Lương Quốc Đống là nhờ quan hệ của ba hắn mới vào được xưởng, trực tiếp bị cách chức.
Cả nhà thuê một căn nhà nhỏ để ở, dưới sự khuyên nhủ của Thư Lệ Quyên, Lương Quốc Đống cũng đăng báo cắt đứt quan hệ với ba mẹ.
Nghe chị Dương nói, Lương Quốc Đống nhờ quan hệ tìm cho Thư Lệ Quyên một công việc quét rác trên đường, bản thân thì suốt ngày ru rú trong nhà không ra ngoài.
Thẩm Dao nghe xong chỉ cảm thấy kiếp trước mình chắc chắn là mù mắt rồi, nếu không sao lại nhìn trúng một người đàn ông như vậy.
Kết cục của Lương Quốc Đống và Thư Lệ Quyên, Thẩm Dao không mấy hài lòng.
Nhưng hiện tại cô cũng không có thời gian đi quản hai người bọn họ, bởi vì mẹ của Chu Luật trong 3 ngày tới sẽ đến nhà cô cầu hôn rồi.
Hai bà mẹ cách đây không lâu đã liên lạc với nhau, thỉnh thoảng sẽ gọi điện thoại.
Chiều thứ Bảy Tần Nhã Quân đến thành phố X, Tô Diệp nói muốn ra ga đón bà, Tần Nhã Quân không cho, nói Chủ nhật bà sẽ tự đến nhà họ.
Tô Diệp cũng không kiên trì, mấy ngày nay có thời gian là dọn dẹp nhà cửa, chỉ sợ có chỗ nào không chu toàn, để lại ấn tượng không tốt cho người ta.
Tần Nhã Quân đã sớm muốn đến nhà họ Thẩm cầu hôn cho con trai rồi, ngặt nỗi dạo trước có một cuộc họp quan trọng, bà không đi được, lúc này mới kéo dài đến cuối tháng Bảy đầu tháng Tám mới có thời gian đi một chuyến đến thành phố X.
Bởi vì Chu Văn Viễn thật sự không dứt ra được, lần cầu hôn này chỉ có Tần Nhã Quân dẫn theo cảnh vệ viên của Chu Văn Viễn là Tiểu Trương cùng đi thành phố X!
Tần Nhã Quân và Tiểu Trương mang theo mấy tay nải lớn lên chuyến tàu hỏa từ Thủ đô đến thành phố X.
Ngày đến thăm nhà họ Tô là Chủ nhật, Tần Nhã Quân tìm hiểu biết được người nhà họ Tô đều nghỉ vào ngày này, để không làm lỡ việc đi làm của họ, liền định thời gian hai nhà gặp mặt vào ngày này.
Chủ nhật, Tô Diệp và Thẩm Hòa Lâm dậy từ rất sớm, tiện thể gọi luôn Thẩm Dao dậy.
Cả nhà bà ngoại Thẩm Dao cũng đến từ rất sớm.
Bình thường ngày nghỉ Thẩm Dao ở nhà đều lấy sự thoải mái làm chủ, Tô Diệp không tránh khỏi dặn dò Thẩm Dao một phen, Thẩm Dao ngoan ngoãn mặc một chiếc váy liền áo nền trắng chấm bi mới may.
Thực ra không cần Tô Diệp dặn dò Thẩm Dao cũng biết, Thẩm Dao cảm thấy 2 ngày nay Tô Diệp có chút căng thẳng.
Thẩm Dao thấy hôm nay Tô Nhiên có chút kỳ lạ, bình thường thấy cô mặc quần áo mới, đã sớm chạy tới khen cô rồi.
Hôm nay lại có vẻ tâm trạng sa sút, không nói tiếng nào, đành phải hỏi mợ Giang San xem Tô Nhiên bị sao vậy.
Giang San buồn cười giải thích.
Hóa ra sáng sớm Giang San nói với Tô Nhiên hôm nay là ngày trọng đại của chị Dao Dao, bảo cô bé đừng nghịch ngợm, yên lặng một chút.
Tô Nhiên liền hỏi mẹ ngày trọng đại là gì, mẹ nói giống như anh trai và chị dâu vậy, chị Dao Dao và anh Chu Luật sắp kết hôn rồi, mẹ của anh Chu Luật hôm nay đến cầu hôn.
Tô Nhiên thích Chu Luật, cô bé từng nghe bạn bè nói chị gái kết hôn là thành người nhà người ta rồi, nghĩ đến việc chị Dao Dao sau này cũng sẽ trở thành người nhà người ta, cô nhóc khóc vô cùng thương tâm.
Giang San khuyên mãi, nói Thẩm Dao mãi mãi là người nhà họ mới dỗ dành được!
Thẩm Dao nghe xong có chút cảm động, xoa cái đầu nhỏ của Tô Nhiên cười nói: “Em yên tâm, cho dù chị Dao Dao kết hôn rồi thì mãi mãi vẫn là người một nhà với Nhiên Nhiên.”
Tô Nhiên nghe được lời đảm bảo của Thẩm Dao, trên mặt lúc này mới có chút nụ cười.
Thẩm Dao véo khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé, về phòng lấy một chiếc váy ra, hoa văn giống hệt chiếc váy trên người cô, là kích cỡ của Tô Nhiên.
“Cho em váy mới này, có muốn đi thử không?”
Lúc Thẩm Dao mua vải đã cố ý mua nhiều hơn một chút, lúc Tô Diệp may liền may cho hai chị em mỗi người một chiếc.
Nhìn thấy chiếc váy, mắt Tô Nhiên sáng rực lên, nhận lấy quần áo liền kéo Thẩm Dao đi thử.
Giang San bất đắc dĩ nhìn Thẩm Dao bị Tô Nhiên kéo vào phòng, tự mình đi vào bếp.
Tô Nhiên thay váy xong đi ra liền kéo Thẩm Dao cùng vào bếp.
“Mọi người xem, con và chị Dao Dao mặc váy giống nhau này.”
Đứng giữa bếp xoay nhất vòng, vẻ mặt mong đợi chờ mọi người khen cô bé.
Mọi người trong bếp đã sớm nghe Giang San kể rồi, đều vô cùng nể mặt khen Tô Nhiên xinh đẹp.
Thẩm Dao nhìn dáng vẻ này của Tô Nhiên, đột nhiên cảm thấy cô nhóc thích làm điệu này đặc biệt thích hợp làm ngôi sao.
Hơn 9 giờ gần 10 giờ, trước cửa nhà họ Thẩm có một chiếc xe jeep chạy tới.
Một đám người đang hóng mát trò chuyện trong phòng khách nhìn thấy xe đều đứng dậy ra đón.
Thông gia lần đầu tiên đến cửa, phải chu đáo một chút, nhưng cũng không thể quá nịnh bợ.
Chỉ thấy trên xe bước xuống một nữ đồng chí khoảng 90 tuổi, tóc ngắn ngang tai, da dẻ trắng trẻo, cách ăn mặc già dặn, nhìn thấy người từ trong nhà đi ra liền vội vàng cười chào hỏi.
“Chào mọi người, xin hỏi đây có phải là nhà Thẩm Dao không ạ?”
“Là nhà Thẩm Dao, chào chị, là mẹ của Chu Luật phải không? Tôi là mẹ của Thẩm Dao, Tô Diệp.” Tô Diệp nhận ra giọng nói của Tần Nhã Quân.
“Ây da, chào bà thông gia! Trước đây toàn nói chuyện qua điện thoại, hôm nay cuối cùng cũng được gặp mặt rồi! Tôi là Tần Nhã Quân, mẹ của Chu Luật.” Tần Nhã Quân đã từng nói chuyện điện thoại với Tô Diệp, lúc này cũng không cảm thấy xa lạ, tiến lên nắm lấy tay Tô Diệp.
Tô Diệp vội vàng mời Tần Nhã Quân vào nhà nói chuyện.
Cảnh vệ viên Tiểu Trương vội vàng gọi Tần Nhã Quân lại, chỉ chỉ vào cốp sau xe: “Đồng chí Tần, những đồ này...”
Tần Nhã Quân mới phản ứng lại: “Đúng rồi, suýt nữa thì quên mất.” Quay lại giúp Tiểu Trương xách đồ, “Tôi có mang cho mọi người một ít đặc sản của Thủ đô.”
Thẩm Hòa Lâm và Tô Chấn Hoa giúp xách mấy chuyến mới hết, Tiểu Trương làm theo lời Tần Nhã Quân dặn dò bày biện từng món đồ trong phòng khách.
Tần Nhã Quân ngoài đồ cầu hôn ra, còn chuẩn bị một ít quà cho nhà cậu của Thẩm Dao, Chu Luật từng nói nhà Thẩm Dao và nhà cậu quan hệ đặc biệt tốt.
Tô Diệp cũng không nói lời khách sáo, người ta đến cầu hôn, mang nhiều đồ như vậy, còn không quên nhà bà ngoại Thẩm Dao, đó là coi trọng con gái nhà mình.
Bản thân bà cũng đã sớm chuẩn bị xong quà đáp lễ, đến lúc đó để mẹ Chu Luật mang về.
Tô Diệp mời Tần Nhã Quân và Tiểu Trương ngồi xuống nghỉ ngơi, lại bảo Thẩm Dao rót trà.
Thẩm Dao bưng một cốc nước đường trắng đưa cho Tần Nhã Quân: “Cháu chào cô, cháu là Thẩm Dao, mời cô uống nước ạ.”
Giang San giúp bưng trà cho Tiểu Trương.
Tần Nhã Quân đứng dậy nhận lấy cốc nước, cười híp mắt nhìn Thẩm Dao: “Tốt tốt tốt, cảm ơn cháu! Thường xuyên nghe Chu Luật nhắc tới cháu, thằng nhóc đó quả nhiên không nói quá.”
Thẩm Dao cũng hào phóng trò chuyện với Tần Nhã Quân, Tần Nhã Quân càng nhìn Thẩm Dao càng thấy thích!
Trò chuyện được vài câu, Tô Diệp lại giới thiệu bà ngoại Thẩm Dao và những người khác cho Tần Nhã Quân.
Sau khi Tần Nhã Quân làm quen từng người một, nói Chu Luật trước đây theo Tô Dương về ăn Tết, cảm ơn mọi người đã chăm sóc Chu Luật.
Tần Nhã Quân thế mà lại còn biết là vì bức ảnh mà Tô Nhiên nằng nặc đòi gửi đã khiến Thẩm Dao và Chu Luật đến với nhau.
Còn đặc biệt chuẩn bị quà cho Tô Nhiên, nói là do Chu Luật đặc biệt dặn dò.
Tần Nhã Quân áy náy giải thích ba của Chu Luật vì thật sự không dứt ra được để đến cầu hôn, hy vọng nhà họ Thẩm đừng để bụng.
Sau khi quen nhau, Chu Luật đã đem hoàn cảnh gia đình nói cho Thẩm Dao biết, Thẩm Dao cũng đã nói với người nhà, ba là Tư lệnh Quân khu Thủ đô, mẹ là Phó Chủ tịch Hội Phụ nữ thành phố.
Lúc mới bắt đầu Tô Diệp còn có chút lo lắng nhà mình trèo cao, sợ Thẩm Dao gả qua đó sẽ chịu ấm ức.
Sau đó ba mẹ Chu Luật thỉnh thoảng lại gửi đồ tới, Tô Diệp cũng nhìn ra nhà họ Chu đối với chuyện con trai tìm hiểu đối tượng không có chỗ nào không hài lòng.
Tô Dương cũng từng nói, trước đây cậu ấy đến Thủ đô học tập, từng đến nhà Chu Luật, ba mẹ đều là người rất dễ gần.
Quan trọng nhất là Chu Luật là một đứa trẻ ngoan.
