Thập Niên 70: Mang Theo Kho Vật Tư Cùng Con Gái Xuyên Không - Chương 1285
Cập nhật lúc: 08/01/2026 18:55
...đều nhiều lần nhắc đến cái tên Miên Miên.
Nghe xong lời Miên Miên nói, Ôn Hướng Phác có chút khó hiểu: "Tại sao chứ?" Cậu không hiểu lắm lý do ông nội bảo mình nhận lời phỏng vấn. Gia đình họ luôn là những cá thể độc lập với nhau, không ai làm phiền hay can thiệp vào ai cả. Ông nội đây là đang can thiệp vào quyết định của cậu.
Miên Miên suy nghĩ một lát: "Em cũng không biết nữa."
"Nhưng nếu em mà lấy được Thủ khoa đại học, mẹ em chắc chắn sẽ rất vui khi em nhận lời phỏng vấn. Mẹ thích nhìn thấy em tỏa sáng khi trò chuyện lưu loát trong buổi phỏng vấn."
Tất nhiên, bà nội Quý cũng sẽ thích.
"Em nghĩ ông nội Ôn có lẽ cũng có tâm trạng như vậy chăng." Nói xong, Miên Miên vội vàng bổ sung: "Nhưng đó chỉ là em đoán bừa thôi. Cũng không chắc là đúng đâu ạ."
Ôn Hướng Phác rơi vào trầm mặc: "Vậy sao?"
Miên Miên: "Chắc là vậy ạ, dù sao nếu em đứng ở vị trí cao nhất, mẹ em nhất định sẽ tự hào về em."
Tương tự như vậy, ông nội Ôn cũng sẽ như thế.
Ôn Hướng Phác nhìn ra ngoài cửa sổ. Trên cây hòe già cành khô mùa đông, thỉnh thoảng có vài con chim sẻ dừng chân tìm thức ăn, chúng sải cánh bay lượn khắp nơi. Trong mắt Ôn Hướng Phác lóe lên sự khao khát, rồi lại trầm xuống. Cậu còn không được tự do bằng một con chim.
Tòa nhà nhỏ màu trắng này giam giữ không chỉ cơ thể cậu mà còn cả tư tưởng của cậu. Thậm chí chơi cùng Miên Miên, lần nào cũng là Miên Miên vào đây chứ không phải cậu ra ngoài tìm cô.
Một người như cậu... liệu có thực sự có thể đi nhận lời phỏng vấn không? Ôn Hướng Phác không biết.
"Anh Hướng Phác, nếu anh không muốn nhận lời phỏng vấn thì cũng không sao đâu ạ. Chủ yếu vẫn là xem tâm ý của anh."
"Anh đừng có gượng ép bản thân mình."
Miên Miên rất thông minh, thậm chí là nhạy bén, có thể nhận ra cảm xúc của Ôn Hướng Phác ngay từ đầu và đưa ra lời khuyên.
Ôn Hướng Phác lắc đầu, cậu đột nhiên hỏi: "Em có muốn anh nhận lời phỏng vấn không?"
"Dạ?" Miên Miên thực sự nghẹn lời một lát. Cô không hiểu sao chủ đề đột nhiên lại nhảy vọt một quãng lớn như vậy, trực tiếp từ chỗ ông nội Ôn nhảy sang chỗ cô.
Tuy nhiên, cô vẫn thành thật trả lời: "Muốn chứ ạ."
"Em muốn nhìn thấy dáng vẻ tỏa sáng rực rỡ của anh Hướng Phác khi được phóng viên phỏng vấn. Tất nhiên, bản thân anh Hướng Phác đã luôn tỏa sáng rồi." Cô giơ ngón tay ra so sánh một chút: "Giống như cảm giác một miếng vàng nằm trên núi vàng vậy, càng thêm rực rỡ ch.ói lọi."
Nói xong, chính cô cũng thấy hơi ngại ngùng: "Tất nhiên là em còn có tư tâm nữa. Em còn muốn cầm tờ báo có bài phỏng vấn anh Hướng Phác mang đến trường khoe với các bạn, nói rằng Thủ khoa đại học là anh trai của em, còn từng phụ đạo cho em nữa cơ."
Khi nhắc đến chuyện này, mắt cô như phát sáng, đôi mắt vốn đã trong veo nay như những vì sao trên trời lấp lánh. Điều này khiến Ôn Hướng Phác không nhịn được bật cười, thậm chí còn muốn giơ tay xoa xoa mắt Miên Miên, nhưng giơ được một nửa, nhận ra Miên Miên giờ đây không còn là cô bé nhỏ xíu năm nào mà đã lớn rồi, thế là cậu lại thu tay về.
"Được thôi."
"Anh chấp nhận phỏng vấn."
Miên Miên vốn đang nói liến thoắng, nghe vậy liền khựng lại giây lát: "Dạ? Anh Hướng Phác anh nói gì cơ?"
"Anh nói là anh chấp nhận phỏng vấn."
"Thật không ạ?"
"Ôn Hướng Phác không bao giờ lừa Thẩm Miên Miên."
Nghe câu này, Miên Miên thở phào nhẹ nhõm cười rạng rỡ: "Vậy để em đi liên lạc với người ta nhé! Anh Hướng Phác, anh cứ việc ở nhà thôi, còn lại cứ giao cho em lo."
Nhìn cô bé tung tăng chạy đi, Ôn Hướng Phác không nhịn được bật cười.
Sau khi Miên Miên ra ngoài, rất nhanh đã tìm được quản gia Lý, ra dấu tay với ông: "Anh Hướng Phác đồng ý phỏng vấn rồi ạ."
Quản gia Lý nghe xong thì mừng rỡ không khép được miệng: "Miên Miên à, thật sự cảm ơn cháu nhiều lắm." Ông liên tục nói lời cảm ơn mấy lần. Ông hiểu rõ hơn ai hết, nếu không có Miên Miên ra tay, Ôn Hướng Phác tuyệt đối sẽ không đồng ý.
Miên Miên lắc đầu, hào phóng nói: "Không có gì đâu ạ."
"Ông Lý, ông mau đi liên lạc đi ạ. Đúng rồi, địa điểm phỏng vấn cứ sắp xếp tại tòa nhà trắng này, và chỉ chấp nhận một phóng viên vào thôi. Ngoài ra, cháu còn phải ở bên cạnh anh Hướng Phác nữa, cơ bản là những điều kiện đó ạ."
"Ông mau đi thương lượng điều kiện với tòa soạn báo đi."
Cô tuổi tuy nhỏ nhưng tư duy logic lại vô cùng rõ ràng, sắp xếp mọi việc đâu ra đấy. Điều này khiến quản gia Lý không nhịn được mà ngẩn ngơ giây lát, đến khi nhìn kỹ lại thì Miên Miên đã đi xa rồi. Ông vội vàng ghi chép lại mấy điều cô vừa nói. Hầu như là tuân thủ nghiêm ngặt các yêu cầu của Miên Miên.
Quản gia Lý tìm đến tòa soạn báo đã từng liên lạc với gia đình họ trước đây, đó là tờ Nhật báo Bắc Kinh. Phía Nhật báo Bắc Kinh vốn đã không còn hy vọng gì nữa, vì lời mời phỏng vấn họ gửi đi đã nhiều ngày trôi qua mà gia đình Thủ khoa vẫn không có động tĩnh gì.
Phóng viên Hướng, người được giao nhiệm vụ phỏng vấn, sốt ruột đến mức mồm miệng muốn mọc cả mụn nhiệt, còn đang phàn nàn với đồng nghiệp: "Anh xem, trước đây Nhật báo Bắc Kinh chúng ta đi phỏng vấn ai mà người ta chẳng hớn hở đồng ý ngay, sao lần này lại khác thế?"
"Lời mời gửi đi lâu vậy rồi mà đối phương chẳng có chút phản hồi nào." Anh không nhịn được nhìn tờ lịch treo trên bàn, cầm chiếc b.út máy hiệu Anh Hùng khoanh một vòng vào ngày hôm nay: "Anh nhìn xem, nhìn xem, đã tròn một tuần trôi qua rồi."
"Vẫn chưa liên lạc với chúng ta, bài phỏng vấn này chắc là hỏng rồi nhỉ?"
Lời vừa dứt, đồng nghiệp biên tập ngồi bên cạnh không nhịn được lên tiếng: "Anh đã xem địa chỉ chưa?"
Phóng viên Hướng: "Cái gì cơ?"
"Địa chỉ của người anh cần phỏng vấn ấy."
Phóng viên Hướng nghe vậy, theo thói quen lôi địa chỉ của nhà Thủ khoa ra đọc: "Phố Đông Trực Môn, số 169, tòa nhà nhỏ màu trắng."
Vừa đọc xong, cả văn phòng bỗng chốc im bặt.
"Đây không phải là nơi ngày xưa các Vương gia Cách cách mới được ở sao?" Một đồng nghiệp am hiểu khu vực đó đột nhiên lên tiếng: "Nhà cửa ở khu đó đều là cố định, người có thể ở tòa nhà nhỏ màu trắng tại nơi như thế này, e là không đơn giản đâu."
