Thập Niên 70: Mang Theo Kho Vật Tư Cùng Con Gái Xuyên Không - Chương 135

Cập nhật lúc: 08/01/2026 12:38

Trương đưa thư dù đã nhìn thấy khuôn mặt này của Quý Trường Thanh rất nhiều lần, nhưng mỗi khi ở gần anh, ông vẫn cảm thấy một sự chấn động về thị giác.

Vẻ ngoài của Quý doanh trưởng cực kỳ anh tuấn và phi phàm, ngay cả ông là người cùng giới cũng không nhịn được mà ngẩn ngơ giây lát.

Sau khi nghe đối phương hỏi chuyện.

Lão Trương lúc này mới định thần lại: "Có."

"Lần này thực sự là có." Suốt mười mấy ngày qua, ngày nào Quý Trường Thanh cũng đến hỏi ông xem có thư không.

Hỏi đến mức ông phát sợ luôn rồi.

Ông vội vàng xuống xe, chống chân chống cho xe đứng vững, rồi mới lấy từ chiếc túi treo ở ghế sau ra hai bức thư.

Đưa cho anh.

"Lần này có của cậu đây, hai bức thư."

"Nhưng mà Quý doanh trưởng này, Quý Yêu có phải cũng là cậu không?"

Ông nghĩ đi nghĩ lại, ở khu vực quân đội này không có mấy người họ Quý đâu, chỉ có mình Quý Trường Thanh thôi.

Còn về Quý Yêu, người này ông tuy không biết nhưng nghĩ một lát cũng mang thư theo để hỏi anh.

Quý Trường Thanh nghe vậy, ngũ quan anh tuấn bỗng trở nên sống động: "Là tôi."

"Là anh em tôi gửi thư cho tôi đấy."

Cuối cùng cũng đợi được rồi.

Anh nhận lấy thư từ tay lão Trương, nhưng khi nhìn thấy địa chỉ gửi thư trên đó là Bắc Kinh.

Anh khựng lại một chút: "Sao lại là gửi từ Bắc Kinh nhỉ?"

Chẳng phải là nên gửi từ tỉnh Hắc sao?

Xét về thời gian thì anh em của anh hẳn là đã đến tỉnh Hắc rồi.

Lão Trương làm sao mà biết được điều này.

Ông lắc đầu: "Một bức gửi từ Bắc Kinh, một bức gửi từ tỉnh Hắc."

"Cậu xem thì sẽ biết thôi."

Nghe vậy, Quý Trường Thanh nhanh ch.óng cầm lấy bức thư nằm bên dưới để xem, nhưng khi nhìn thấy người gửi thư trên đó là Quý Minh Viễn.

Thằng cháu sao?

Nó gửi thư cho mình làm gì? Chắc không phải là lại khóc nhè, muốn rời khỏi đây để về Bắc Kinh đấy chứ?

Nén lại sự nghi hoặc trong lòng.

Quý Trường Thanh ngẩng đầu, nơi đuôi mắt vốn dĩ luôn mang theo nét giễu cợt giờ đã biến mất, thay vào đó là vài phần nghiêm túc: "Hết rồi sao?"

"Chỉ có hai bức thư này thôi ư?"

Một bức là từ Bắc Kinh gửi đến, tính theo thời gian thì chắc là người anh em đó gửi cho anh trước khi xuất phát từ Bắc Kinh.

Lúc đó, chẳng phải anh đã để lại lời nhắn cho đối phương sao?

Dặn người anh em đó vừa đến tỉnh Hắc xuống nông thôn là phải viết thư ngay cho anh mà.

Chai rượu Thiêu Đao T.ử của anh đã chuẩn bị sẵn nửa tháng nay rồi, ngày nào cũng bị đám chiến hữu dòm ngó.

Người anh em đó mà còn không đến, anh e là chai rượu Thiêu Đao T.ử của mình sắp không giữ nổi rồi.

Dù sao thì ở nơi như Mạc Hà này, cái lạnh thấu xương đến mức đau nhức, hớp một ngụm Thiêu Đao T.ử vào là cả người ấm sực lên.

Đây chính là đồ bổ, là thánh phẩm!

Thứ tốt như vậy anh không nỡ cho người khác, nhất định phải để dành cho người anh em của mình.

Lão Trương nghe Quý Trường Thanh hỏi vậy, ông lại lật tung cái túi thêm một lần nữa, lắc đầu: "Hết rồi, chỉ có hai bức này thôi."

Lần này, Quý Trường Thanh nhíu mày: "Vậy được rồi, lão Trương, nếu bên ông nhận được thư của tôi thì nhớ đưa qua cho tôi ngay lập tức nhé."

Lão Trương đương nhiên là đồng ý.

Sau khi lão Trương rời đi.

Chính ủy Ôn đi tới, anh chú ý thấy hai bức thư trong tay Quý Trường Thanh, lau mồ hôi, cực kỳ ngạc nhiên nói.

"Cuối cùng cũng đợi được anh em của cậu gửi thư rồi hả?"

Suốt thời gian qua, kể từ khi trở lại đơn vị, Quý Trường Thanh cứ như "hòn vọng phu" vậy, ngày nào cũng ngóng trông người ta gửi thư cho mình.

Quý Trường Thanh nhướng mày, đôi mắt kiêu hãnh mang theo vài phần đắc ý: "Anh em tôi gửi thư cho tôi, cậu đi ra xa một chút."

Tránh việc nhìn trộm!

Chính ủy Ôn chẳng buồn để ý đến anh, thốt ra hai chữ: "Cái đức tính này!"

"Ai không biết còn tưởng là vợ cậu gửi thư, viết thư tình cho cậu đấy."

Nghe thấy vậy, Quý Trường Thanh hơi khựng lại, quay đầu cảnh cáo anh ta: "Lão Ôn, cậu chú ý lời nói một chút."

"Người anh em đó của tôi còn quan trọng hơn cả vợ đấy."

"Sao cậu có thể đem anh em tôi ra so sánh với vợ được chứ?"

Chính ủy Ôn: "..."

Thôi bỏ đi, chẳng thèm nói chuyện với cái người này nữa.

Quý Trường Thanh cầm thư, ngay cả nhà ăn cũng không thèm ghé, định bụng trực tiếp quay về ký túc xá để xem.

Chỉ là trên đường về ký túc xá, anh gặp không ít chiến hữu đang chuẩn bị đi ăn cơm trưa.

Có người tò mò hỏi.

"Quý doanh trưởng, cậu không đi nhà ăn ăn cơm sao?"

Quý Trường Thanh vừa mở miệng đã nói: "Sao cậu biết anh em tôi gửi thư cho tôi?"

Mọi người: "..."

Quý Trường Thanh đợi thư của người anh em kia, tám giờ sáng mỗi ngày đều đứng ở đó đợi người đưa thư.

Suốt hai mươi ngày liền, hầu như tất cả mọi người đều biết Quý Trường Thanh có một người anh em cực kỳ thân thiết đã đến tỉnh Hắc.

Hiện tại anh đang đợi đối phương gửi thư, đợi được rồi sẽ mang chai rượu Thiêu Đao T.ử giấu dưới gầm giường ra để cùng người anh em đó uống rượu đàm đạo.

Thế là mọi người đồng loạt lắc đầu.

"Nhìn cái điệu cười kia của Quý doanh trưởng kìa, ai biết thì là anh em gửi thư, ai không biết còn tưởng vợ gửi thư cho thật ấy."

"Chứ còn gì nữa, tôi chưa bao giờ thấy Quý doanh trưởng có cái vẻ này bao giờ."

"Hay là chúng ta đi xem trộm xem, người anh em của Quý doanh trưởng viết gì trong thư nhé?"

Câu này vừa nói ra khiến mọi người không nhịn được mà nhìn nhau, có vẻ khá là háo hức.

"Không hay lắm đâu, ngộ nhỡ Quý doanh trưởng mà biết được chắc sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t chúng ta mất."

"Hình như cũng đúng."

"Này, tôi nói mấy ông rảnh rỗi quá rồi hả, nếu là đối tượng hay vợ Quý doanh trưởng gửi thư thì chúng ta đi xem trộm còn có cái mà giải trí, chứ đây là anh em người ta gửi thư, hai người đàn ông viết thư cho nhau thì có cái gì mà xem?"

Câu này nói ra nghe thật có lý.

Phải rồi.

Họ rảnh rỗi quá hay sao mà đi xem trộm hai người đàn ông viết thư cho nhau?

Chẳng phải giống như lúc đi tắm ở nhà tắm công cộng, toàn một lũ đàn ông với nhau, có gì hay ho mà nhìn?

Xem trộm đàn ông đi tắm thì chẳng phải là giống mấy tên biến thái sao?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 70: Mang Theo Kho Vật Tư Cùng Con Gái Xuyên Không - Chương 135: Chương 135 | MonkeyD