Thập Niên 70: Mang Theo Kho Vật Tư Cùng Con Gái Xuyên Không - Chương 207
Cập nhật lúc: 08/01/2026 12:55
Sau khi bộ phim kết thúc, Thẩm Mỹ Vân vừa quay đầu lại đã chú ý tới Quý Trường Thanh đang nhìn chằm chằm tay trái của mình mà cười ngớ ngẩn.
Thẩm Mỹ Vân bất lực, cô gọi liên tiếp ba tiếng: "Quý Trường Thanh."
Đối phương đều không phản ứng.
Mãi đến khi Thẩm Mỹ Vân giơ tay nhéo vào cánh tay Quý Trường Thanh hỏi: "Anh vừa nghĩ gì vậy?"
Quý Trường Thanh thành thật nói: "Đang nghĩ xem làm thế nào để nộp báo cáo kết hôn."
Thẩm Mỹ Vân: "..."
Trong đầu người này đang nghĩ cái quái gì vậy không biết.
Cho đến khi ra khỏi rạp chiếu phim, Quý Trường Thanh vẫn thỉnh thoảng liếc trộm Thẩm Mỹ Vân một cái, không chắc chắn hỏi: "Mỹ Vân, em sẽ chịu trách nhiệm với tôi, đúng không?"
"Tôi sắp đi nộp báo cáo kết hôn rồi, em đừng từ chối tôi."
"Em đã sờ tay tôi, sờ mặt tôi, còn đòi hôn tôi nữa, em chắc chắn phải chịu trách nhiệm với tôi, nếu không thì——"
Thẩm Mỹ Vân liếc nhìn anh: "Nếu không thì sao?"
Cái thân hình to lớn như gấu nâu của Quý Trường Thanh đột nhiên khựng lại, nếu không thì sao?
Kiện đối phương giở trò lưu manh à?
Quý Trường Thanh không nỡ, cho nên "nếu không" nửa ngày trời anh cũng chẳng nói được câu nào hoàn chỉnh.
"Dù sao thì em không chịu trách nhiệm với tôi, tôi liền—— tôi liền đi tìm chú và dì."
Đúng, chính là như vậy.
Dù sao chú và dì chắc chắn sẽ bắt Mỹ Vân chịu trách nhiệm với anh.
Thẩm Mỹ Vân: "Quý Trường Thanh, anh thật là có tiền đồ quá cơ."
Còn biết đi tìm cứu viện, Quý Trường Thanh cười thầm: "Nếu không em chạy mất thì sao?"
Dù sao anh cũng không có cảm giác an toàn, anh cảm thấy mình rất thích Mỹ Vân, nhưng Mỹ Vân lại không thích anh lắm.
Nghĩ đến đây là thấy buồn quá đi.
Thẩm Mỹ Vân nhìn anh một lát: "Quý Trường Thanh."
"Hửm?"
"Anh không thể nghĩ đến cái gì tốt đẹp hơn được à?"
Quý Trường Thanh suy nghĩ một chút: "Mỹ Vân, vậy em nói xem lần đầu tiên tôi đến nhà em thì nên mang quà gì thì tốt?"
Thẩm Mỹ Vân: "..."
Người này thực sự là hết t.h.u.ố.c chữa rồi.
"Thôi bỏ đi, em không nói tôi tự xem mà mua." Quý Trường Thanh quan sát xung quanh một chút: "Ra khỏi rạp chiếu phim, bên cạnh có một tòa bách hóa, tôi qua đó xem thử."
Nói xong anh quay đầu nhìn Thẩm Mỹ Vân một cách tha thiết: "Mỹ Vân, em có muốn đi xem cùng không?"
"Tôi nghe nói tòa bách hóa bên kia và tòa bách hóa ở Bắc Kinh chúng ta là cùng một nhà cung cấp thu mua, hàng hóa cung cấp cũng không kém Bắc Kinh chúng ta là bao."
Thẩm Mỹ Vân càng thêm ngạc nhiên: "Sao anh biết?"
Quý Trường Thanh thở dài: "Tôi đi cùng đồng đội mua rồi mà."
Lương của lính không tính là thấp, hơn nữa họ vì tìm hiểu đối tượng, lấy lòng đối tượng nên cũng rất có tâm ý.
Mà Quý Trường Thanh xuất thân gia đình tốt, vốn đã quen thuộc với những thứ này, cho nên tính ra đám đồng đội của anh hễ cứ tìm hiểu đối tượng là lại tới tìm Quý Trường Thanh nhờ hiến kế, xem nên mua đồ gì tặng đối tượng.
Những loại vải thịnh hành nhất như vải hoa, vải nhung kẻ, vải dacron, Quý Trường Thanh đều cực kỳ quen thuộc.
Còn có đèn pin đầu hổ, xà phòng tháp đèn, kem tuyết hoa Nhã Sương, dầu vỏ sò, cũng như xe đạp, máy may, đài radio, đồng hồ đeo tay các loại.
Cần nói ra ngọn ngành một hai ba thì cơ bản không có gì Quý Trường Thanh không biết.
Nghe xong Thẩm Mỹ Vân ngạc nhiên, cô quan sát kỹ đối phương: "Không ngờ anh còn là một chàng trai sành điệu (chao nan) cơ đấy?"
Quý Trường Thanh: "Trai cỏ (cao nan)? Cỏ gì cơ? Tôi còn biết đôi chút về bãi cỏ lớn phía sau Mạc Hà đấy, Mỹ Vân tôi nói cho em biết, chỗ đó đẹp lắm, lúc đó tôi nhất định sẽ dẫn em đi xem."
Thẩm Mỹ Vân: "..."
Đây có lẽ chính là ông nói gà bà nói vịt.
Cô hít sâu một hơi, đẩy anh: "Anh không phải đi tòa bách hóa mua đồ sao? Đi đi, tôi đợi anh ở đây."
Quý Trường Thanh lập tức ngừng lời, có chút thất vọng nói: "Em không đi à?"
Thẩm Mỹ Vân "ừm" một tiếng: "Tôi muốn nghỉ ngơi một lát."
"Ra vậy."
Quý Trường Thanh: "Thế tôi đi một mình, sẽ quay lại nhanh thôi."
Nói xong liền sải bước lao về phía tòa bách hóa, chỉ là đi được nửa đường lại ngạc nhiên thấy Thẩm Mỹ Vân vẫn đi theo anh.
Quý Trường Thanh quay đầu nhìn cô.
Thẩm Mỹ Vân: "Tôi không đi thì sao anh biết nên mua gì cho bố mẹ tôi?"
Lần này Quý Trường Thanh cười rồi, khóe môi điên cuồng nhếch lên: "Ừm, hình như đúng vậy, tôi cũng không biết bố mẹ chúng ta thích cái gì."
Thẩm Mỹ Vân thực sự không nhận ra đấy nha, Quý Trường Thanh vậy mà còn có một mặt mồm mép tép nhảy như thế này.
Tiếng "bố mẹ chúng ta" cũng đã gọi ra rồi.
Cô không nhịn được đỡ trán: "Quý Trường Thanh, trước đây có ai nói là anh rất tự nhiên như người nhà không?"
Quý Trường Thanh suy nghĩ một lát rồi lắc đầu.
"Vậy họ nói anh cái gì?"
Quý Trường Thanh không trả lời mà cười khẽ một tiếng: "Em gả cho tôi là biết ngay."
Thẩm Mỹ Vân: "..."
Người này thực sự là không lúc nào quên gài bẫy cô mà.
Cô không nhịn được trợn trắng mắt, đi theo vào trong tòa bách hóa.
Tòa bách hóa của thành phố Mạc Hà cao tới ba tầng, thứ họ cần mua là quà gặp mặt, hay còn gọi là quà đến nhà.
Thông thường mà nói đều là lấy bốn món: t.h.u.ố.c lá, rượu, đường trắng và một tảng thịt, đó đều là quà gặp mặt cực tốt rồi.
Thậm chí có người nói đây là quà dạm ngõ.
Rõ ràng Quý Trường Thanh cũng rất rành rẽ những chuyện này, chỉ vì anh là một quần chúng nhiệt tình đã giúp đỡ đồng đội không ít.
Cho nên khi vào tòa bách hóa, anh đi thẳng tới quầy hàng cao cấp ở tầng hai, đó là nơi bán t.h.u.ố.c lá và rượu.
Nơi này người không nhiều, bất kể là mua t.h.u.ố.c lá hay mua rượu thì không chỉ cần tiền mà còn cần phiếu t.h.u.ố.c và phiếu rượu.
Nếu là mua Mao Đài thì còn cần phiếu đặc cung.
Thấy vậy Quý Trường Thanh sờ túi quần mới sực nhớ ra lần này ra cửa mang không đủ tiền và phiếu.
Đúng là cái đầu đem cho ch.ó ăn rồi, đều đã tới sát cửa rồi mới nhớ ra chuyện này.
Đúng thật là "mỹ sắc hại người".
Đương nhiên anh sẽ không chịu thừa nhận, trước khi đến buổi xem mắt này anh vốn dĩ không hề ôm tâm tư sẽ thành công, dẫn đến việc khi ra cửa tiền và phiếu mang theo trên người chỉ đủ cho chi tiêu hàng ngày.
