Thập Niên 70: Mang Theo Kho Vật Tư Cùng Con Gái Xuyên Không - Chương 227
Cập nhật lúc: 08/01/2026 13:00
Nghĩ đến đây, Triệu Cẩn Thành tự nhắc nhở bản thân đừng nóng nảy, phải mưu tính rồi hãy hành động. Vợ và con gái anh ta sớm muộn gì cũng sẽ quay về bên cạnh anh ta thôi.
Nghĩ vậy, Triệu Cẩn Thành hít một hơi thật sâu, khuôn mặt ôn văn nhã nhặn mang theo vẻ phức tạp khó tả. Anh ta định nói gì đó thì phía sau vang lên tiếng tù và tập hợp. Tiếng tù và cũng cắt ngang cuộc đối thoại của hai người.
Quý Trường Thanh nhìn anh ta một lát, theo trực giác anh đột nhiên bước tới vỗ vai đối phương. Chiều cao mét tám mấy mang theo một sự áp bách tự nhiên: "Triệu Cẩn Thành, sau này khi tôi và Mỹ Vân kết hôn cậu nhớ tới uống chén rượu mừng nhé."
Lời này vừa thốt ra, biểu cảm vốn dĩ luôn bình thản nho nhã trên khuôn mặt Triệu Cẩn Thành cuối cùng cũng từng chút một vỡ vụn. Anh ta lầm bầm: "Quý Trường Thanh!" Cậu đây là mối thù cướp vợ mà.
Tại công xã Thắng Lợi, Thẩm Mỹ Vân vừa mới soạn xong bài giảng, cô đã chi tiết hóa toàn bộ quy trình nuôi lợn và lập thành một cái bảng. Từ đầu đến cuối có tổng cộng ba mươi chín hạng mục, từ lúc lợn nái và lợn đực phối giống đến việc tuyển chọn lợn giống, cũng như nhiệt độ môi trường khi phối giống. Rồi đến việc chăm sóc bảo dưỡng sau khi lợn nái mang thai, hướng dẫn sau khi đẻ và chăm sóc lợn con.
Sau khi sắp xếp xong tất cả các chi tiết, bên ngoài Chủ nhiệm Lưu gọi một tiếng: "Thanh niên trí thức Thẩm, có điện báo cho cô này."
Thẩm Mỹ Vân hơi ngạc nhiên, cô thu b.út lại, kẹp tờ danh sách đã viết vào cuốn sổ bìa cứng rồi mới đứng dậy.
"Chủ nhiệm Lưu, có nói là ai gửi điện báo cho tôi không ạ?"
Chủ nhiệm Lưu lắc đầu: "Lát nữa cô xem thì biết." Ông cũng không xem kỹ nội dung điện báo của người ta, dù sao đó cũng là chuyện riêng của cô Thẩm.
Thẩm Mỹ Vân gật đầu, khi nhìn thấy tám chữ trên điện báo: "Có việc tập huấn, đợi tôi về", cô lập tức hiểu ra ai là người gửi rồi. Xem xong cô lặng lẽ cất tờ điện báo đi, gấp lại cho vào túi áo, cũng không có vẻ gì là thất vọng.
Thứ nhất là cô đã qua cái tuổi vì tình cảm mà được mất lo âu, thứ hai là ngay từ đầu cô đã hiểu rõ tính chất nghề nghiệp của Quý Trường Thanh. Đó là thiên chức, và cũng là điều cô đã cân nhắc từ rất sớm.
Thế nên Thẩm Mỹ Vân hoàn toàn không bị ảnh hưởng gì, quay người định tiếp tục làm việc thì vừa đi được hai bước đã nghe thấy tiếng gọi từ phía sau một lần nữa.
"Thanh niên trí thức Thẩm, đồng chí Trần Viễn là anh trai cô đúng không?"
Nghe thấy tiếng gọi, Thẩm Mỹ Vân dừng bước quay đầu lại: "Là anh trai tôi."
"Ở đây có một bức điện báo cho anh trai cô, cô về thì nhắn lại một lời."
Thẩm Mỹ Vân quay người lại, nhìn theo hướng tay của đối phương và thấy trên bức điện báo đó viết hai chữ "về gấp". Cô khẽ nhíu mày: "Được, tôi biết rồi. Để tôi đi xin phép Chủ nhiệm Lưu một chút rồi về ngay."
Dù sao cô cũng là người nhà quân nhân nên biết nhiều hơn người khác một chút. Quý Trường Thanh vì có việc mà không đến được thì rõ ràng đó không phải chuyện nhỏ. Mà bây giờ đơn vị lại đang triệu tập Trần Viễn quay về, chắc chắn là có việc khẩn cấp. Nghĩ đến đây Thẩm Mỹ Vân không chần chừ nữa, thu dọn đồ đạc lập tức từ công xã chạy về nhà.
Trần Viễn đang sửa nhà, mấy ngày nay từ khi anh về chưa lúc nào ngơi tay, không phải sửa nhà thì là sửa bếp, hoặc là c.h.ặ.t củi, gánh nước, chỉnh đốn sân vườn. Anh dường như muốn bù đắp tất cả những nợ nần đối với cha mình là Trần Hà Đường trong suốt những năm qua.
Lúc Thẩm Mỹ Vân về anh vẫn đang bò trên mái nhà, dưới mái hiên đặt một chiếc thang dài, Trần Hà Đường ở bên dưới đưa những tấm nỉ lợp mái lên. Nhìn những tấm nỉ lợp mái khổ lớn nguyên vẹn kia rõ ràng là Trần Viễn mới đi mua về.
Thẩm Mỹ Vân biết rõ cậu mình không nỡ tiêu số tiền này, bởi vì vị trí mà Trần Viễn đang lợp miếng nỉ đó chính là phía trên căn phòng của Trần Hà Đường. Trần Hà Đường đã thay nỉ lợp mái cho phòng của cô và phòng của bố mẹ cô trước, trừ căn phòng của chính mình. Sau này Thẩm Mỹ Vân đã nhắc tới vài lần, thậm chí đề nghị đi mua nhưng lần nào cậu cô cũng từ chối thẳng thừng. Thậm chí sau này cô đã lén mua về nhưng cậu nhất quyết không cho lợp, bảo là để dành năm sau lợp cho căn phòng mà Thẩm Mỹ Vân và Miên Miên ở.
Những người từng dùng nỉ lợp mái đều biết loại này dùng lâu ngày dầm mưa dãi nắng tuyết đè sẽ nhanh ch.óng bị mủn đi. Chỉ có thay mới thì trong phòng mới ấm áp được. Chính vì thế Trần Hà Đường mới không nỡ, vì đối với ông nỉ lợp mái là đồ dùng một lần, ông tiếc tiền. Dù sao ông cũng là người thô kệch, sống khổ quen rồi, nóng lạnh chút cũng chịu được.
Cho nên ngay cả khi Thẩm Mỹ Vân đã mua nỉ về và con trai là Trần Viễn đang lợp trên mái, Trần Hà Đường vẫn có chút không vui: "Viễn à, bố đã bảo rồi bố không dùng đâu, nỉ đó để dành năm sau mà dùng." Ông không nói là để dành năm sau cho Thẩm Mỹ Vân dùng.
Bên trên Trần Viễn như không nghe thấy, anh vừa lợp vừa nói: "Năm sau con lại về mua cái mới."
Đây giống như là một lời hứa, có nghĩa là mỗi năm sau này anh đều có thể về thăm cha, cũng có nghĩa là mỗi năm sau này anh đều có thể ở bên cạnh ông. Ban đầu Trần Hà Đường còn hơi tiếc miếng nỉ nhưng giờ nụ cười trên mặt ông lập tức rạng rỡ hẳn lên: "Con nói đấy nhé? Năm sau lại về." Lần này ông chẳng còn tiếc miếng nỉ nữa, cái ông mong chờ là con trai được về, giống như mong mỏi của ông suốt bao nhiêu năm qua vậy.
Trần Viễn "ừm" một tiếng: "Bây giờ con ở đơn vị Mạc Hà, không cần đến năm sau đâu, khi nào muốn về là con có thể xin nghỉ về thăm bố bất cứ lúc nào." Đây cũng là lý do tại sao anh từ bỏ tiền đồ rộng mở trước kia để chọn chuyển công tác về Mạc Hà. Anh nợ cha mình. Thế nên anh chỉ có thể dùng hành động để bù đắp.
