Thập Niên 70: Mang Theo Kho Vật Tư Cùng Con Gái Xuyên Không - Chương 310
Cập nhật lúc: 08/01/2026 13:21
Thẩm Mỹ Vân vừa được nghe một chuyện hóng hớt mới mẻ, tò mò hỏi: "Vậy sau đó cô gái kia có gả đi không chị?"
Nhân viên bán hàng: "Gả chứ, không gả thì sao lại cầm giấy chứng nhận kết hôn tới mua đồ cưới, chị nói cho em biết, những ngày tháng khổ cực của cô gái đó sau này còn dài lắm."
Nói đến đây cô ấy lại tò mò: "Em gái này, sao mẹ chồng em không dắt em đi mua đồ? Chẳng lẽ nhà chồng em cũng kiểu như vậy sao?"
"Chị nói cho em biết nhé, nếu nhà chồng em mà như vậy thì nhân lúc bây giờ chưa có giấy chứng nhận kết hôn hãy mau chạy lẹ đi."
Thẩm Mỹ Vân mím môi mỉm cười: "Mẹ chồng em không phải người ở đây ạ, bà ở nơi khác nên không tới được, thế nên mới để mẹ đẻ dắt em đi mua đồ đây ạ."
"Thế bà ấy có đưa tiền đưa phiếu không?"
Đây mới là điểm mấu chốt.
Thẩm Mỹ Vân gật gật đầu, cô nghe ý của Quý Trường Thanh dường như là đã gửi một nghìn đồng qua rồi, chỉ là số tiền này hơi lớn nên cô không nói ra thôi.
"Thế thì còn tạm được, thảo nào mẹ đẻ em lại hào phóng thế."
"Phải hào phóng mà mua chứ, chị nói cho em biết phụ nữ kết hôn cả đời chỉ có một lần thôi, lúc kết hôn mà còn chẳng nỡ mua đồ thì sau này nửa đời còn lại chắc chắn cũng chẳng nỡ đâu."
Đây là lời khuyên thực tế của người đi trước.
Thẩm Mỹ Vân "vâng" một tiếng, cô không hề nói những thứ mẹ cô mua đây đều là tiêu tiền túi của nhà mình.
Theo lời mẹ cô thì hai vợ chồng bà chỉ có mỗi mụn con gái này thôi, sắp đi lấy chồng rồi, của hồi môn tất nhiên họ phải chuẩn bị cho tươm tất, sau này về nhà chồng cũng tránh việc bị người ta coi khinh chẳng phải sao?
Trần Thu Hà mỉm cười tiếp lời: "Tôi cũng chỉ có mỗi mụn con gái này thôi, nó kết hôn tôi hận không thể móc cả tim gan ra trao cho nó hết ấy chứ."
Cái gì bà cũng muốn chuẩn bị những thứ tốt nhất cho Mỹ Vân.
Đây chính là tình yêu của người mẹ dành cho con gái.
Trần Thu Hà vừa nói xong thì lập tức bà và cô nhân viên bán hàng đã tìm thấy tiếng nói chung, cả hai đều là những người đã làm mẹ, hơn nữa đều có con gái.
Thế là hai người có bao nhiêu chuyện để nói không dứt.
Theo lời gợi ý của cô nhân viên bán hàng, Trần Thu Hà lại mua thêm một cặp nến hỷ màu đỏ, hai đôi tất đỏ, kèm theo một bức tranh Tết hình bé trai bé gái, chuyên để dán đối diện với giường lò sưởi.
Ngụ ý là sớm sinh quý t.ử.
Tất nhiên Thẩm Mỹ Vân là không muốn lấy rồi nhưng không chịu nổi việc Trần Thu Hà cứ nhất quyết đòi mua, loáng cái đã tiêu hết hơn hai mươi đồng bạc.
Trần Thu Hà lúc này mới chịu thôi, thấy bà xách không xuể đồ đạc rồi mà vẫn cứ quyến luyến nhìn sang các tủ kính khác xem còn thiếu thứ gì không.
Thấy vậy Miên Miên không nhịn được mà nói nhỏ với Thẩm Mỹ Vân: "Bà ngoại đáng sợ thật mẹ ạ."
Đã mua nhiều thế rồi mà vẫn còn muốn mua nữa.
Vừa mới lầu bầu xong thì không ngờ tới lượt con bé.
Trần Thu Hà dắt Miên Miên tới quầy kính bán đồ trẻ em bên cạnh, chỉ vào những sợi dây buộc tóc đỏ và hoa cài tóc đỏ treo trên tường: "Đồng chí ơi, lấy giúp tôi mấy thứ này xuống với, tôi lấy một bộ."
Đã chuẩn bị xong đồ cưới cho con gái rồi thì đồ cho Miên Miên tất nhiên cũng không thể bỏ lỡ.
Cô nhân viên bán hàng đương nhiên là lấy xuống ngay: "Dây buộc tóc một hào, hoa cài tóc đỏ hai hào, bà có lấy không?"
Cái giá này quả thực không hề rẻ chút nào, tương đương với việc mua được hai lạng thịt ở nhà rồi đấy.
Trần Thu Hà: "Lấy chứ, để tôi đội thử cho con bé xem sao."
Vừa thấy bà ngoại định đặt cái bông hoa cài tóc đỏ rực như làm bằng lưới voan lên đầu mình, Miên Miên lập tức hốt hoảng nấp sau lưng Thẩm Mỹ Vân.
"Con không lấy đâu, bà ngoại ơi con không lấy đâu ạ."
Xấu quá đi mất, đúng là xấu tệ hại luôn.
Đồ ngày trước mẹ tùy tiện mua còn đẹp hơn thứ này nhiều.
Thấy phản ứng này của Miên Miên, mọi người xung quanh đều lấy làm kinh ngạc: "Lần đầu tiên thấy có đứa trẻ con không thích dây buộc tóc đỏ với hoa cài tóc đỏ đấy."
Phải biết rằng trước đây lũ trẻ con đi tới đây hễ nhìn thấy là chân bước không rời, khóc lóc đòi người lớn mua cho bằng được.
Trần Thu Hà cũng lấy làm ngạc nhiên, bà lật đi lật lại xem thử: "Đẹp thế này cơ mà, Miên Miên đeo lên cho nó hỷ sự con ạ."
Miên Miên vẫn nhất quyết không muốn, con bé nhìn sang Thẩm Mỹ Vân.
Thẩm Mỹ Vân suy nghĩ một chút rồi bàn bạc với Miên Miên: "Ngày mai là ngày vui nên phải mặc đồ đỏ, cài hoa đỏ, con không thích bông hoa đỏ này thì chúng ta chỉ buộc dây đỏ thôi được không?"
Cô thực ra có thể hiểu được trình độ thẩm mỹ của Miên Miên, trước đây những thứ cô mua cho Miên Miên bất kể là hoa cài tóc hay dây buộc tóc đều cái sau đáng yêu hơn cái trước.
Thành ra nhìn cái thứ này bỗng thấy có chút đơn điệu quá.
Miên Miên ngập ngừng một lát rồi nói với Thẩm Mỹ Vân: "Thế con chỉ buộc dây đỏ thôi ạ."
"Không lấy thứ khác đâu."
Thẩm Mỹ Vân "vâng" một tiếng: "Chắc chắn rồi."
Nói xong cô đưa bông hoa cài tóc đỏ trả lại: "Chúng cháu chỉ lấy dây buộc tóc đỏ thôi ạ."
"Một hào."
Thẩm Mỹ Vân trả tiền xong, đợi họ rời đi rồi thì những cô nhân viên bán hàng ở quầy kính đó vẫn không nhịn được mà bàn tán: "Đúng là lạ thật, lần đầu thấy đứa trẻ con không lấy hoa cài tóc đỏ đấy."
Có một cô nhân viên bán hàng lớn tuổi hơn có con mắt tinh đời liền nói: "Đứa trẻ đó nhìn qua là biết được nuôi dưỡng trong điều kiện tốt rồi, chắc là chẳng thèm để mắt tới cái bông hoa cài tóc đỏ này đâu."
Lời này vừa nói ra mọi người đều nhìn lại, đường nét của bông hoa cài tóc đỏ đúng là có chút thô kệch, trước đây mọi người không cảm thấy gì.
Nhưng đem so sánh với những thứ cô bé đó mặc trên người và đeo trên người là hiểu ngay lập tức.
"Hóa ra là vậy à."
"Đứa trẻ đó được nuôi tốt thật đấy, tầm mắt cao mà lại còn biết chọn đồ nữa."
"Tôi lại thấy đứa trẻ đó hạnh phúc, có thể tự mình lựa chọn không nói, mẹ con bé cũng tôn trọng con bé nữa, bảo không lấy là không lấy, trả lại luôn."
"Chúng ta tự hỏi lòng mình xem, chúng ta cũng làm mẹ cả, có bao giờ nghe theo ý kiến của con cái không?"
Lời này vừa nói ra ai nấy đều im lặng.
"Con gái tôi cứ đòi mua hoa cài tóc đỏ suốt đấy, tôi thì cứ chê đắt chẳng nỡ mua, giờ nhìn lại thứ con gái mình khao khát thì người ta lại chẳng thèm thèm nhìn tới."
Thế là chẳng biết dùng lời lẽ nào để diễn tả cảm giác này nữa, hóa ra đều là phận làm con cả nhưng khoảng cách giữa đứa trẻ này với đứa trẻ khác lại lớn đến vậy.
Nói trắng ra là con cái được nuôi dưỡng tốt hay không, sống có sướng hay không đều phụ thuộc cả vào cha mẹ.
Nhìn theo góc độ này thì mấy người làm mẹ như họ dường như chẳng hề đạt tiêu chuẩn. Lời này vừa nói xong mọi người đều rơi vào trầm mặc.
Bên ngoài.
Thẩm Mỹ Vân và Trần Thu Hà mua một đống đồ, hai người khệ nệ xách đầy cả người đi ra.
Trần Thu Hà vẫn còn lầm bầm lầu bầu.
