Thập Niên 70: Mang Theo Kho Vật Tư Cùng Con Gái Xuyên Không - Chương 370
Cập nhật lúc: 08/01/2026 13:33
Vì thế, ông còn đ.á.n.h cho đứa nhỏ đó một trận chỉ để nó đi tiểu nhiều thêm một chút. Chỉ là, đó đều là những chuyện ngu ngốc làm hồi còn trẻ thôi, ông thừa nhận mình đã làm sai nhưng cái tâm của ông chắc chắn là tốt mà. Không đến mức thầy Đại Thể lại đến tìm ông để báo thù đâu chứ.
Quý Trường Tranh vạn lần không ngờ mình lại nghe thấy chuyện này, anh không nhịn được mà giả giọng dọa ông ta: "Còn gì nữa?"
"Còn—" Nói đến giữa chừng, bác sĩ Tần chợt nhận ra có gì đó không đúng, ông đột nhiên hất chăn ra, thấy người đứng trước mặt là ai thì tức đến mức nhảy dựng lên.
"Quý Trường Tranh, cậu làm người đi chứ!"
"Nửa đêm nửa hôm cậu không ngủ, cậu đến tìm tôi làm gì?" Thật là suýt chút nữa làm ông sợ đến mức vãi cả ra quần.
Quý Trường Tranh nhướn mày, ngồi phịch xuống đầu giường của ông: "Nào, tiếp tục đi, đem những chuyện xấu cậu đã làm nói hết cho tôi nghe nào."
Nghe câu này, bác sĩ Tần không chịu nổi nữa, nhảy thẳng từ giường xuống: "Quý Trường Tranh, cậu đừng có ép tôi đem chuyện của cậu nói ra ngoài đấy nhé." Ai mà chẳng nắm giữ bí mật của đối phương chứ.
Ba phút sau. Hai người nhìn nhau trân trân hồi lâu, cuối cùng quyết định mỗi người lùi một bước, không thể tiếp tục làm tổn thương nhau nữa. Dù sao thì họ đều nắm giữ nhược điểm của đối phương! Nhược điểm kinh thiên động địa!
"Được rồi, nói đi, cậu đến tìm tôi có việc gì?" Bác sĩ Tần hết cả buồn ngủ, ông ngồi xuống trước bàn, cầm đồng hồ lên xem, mới có bốn rưỡi sáng. Nghĩa là còn hơn nửa tiếng nữa mới đến giờ thổi kèn tập trung.
Quý Trường Tranh: "Tôi có vấn đề cần tư vấn."
Bác sĩ Tần nghe xong, đưa đồng hồ ra trước mặt anh, giọng điệu gần như sụp đổ: "Cậu nhìn đi, cậu nhìn xem bây giờ là mấy giờ rồi, tôi xin cậu nhìn xem bây giờ là mấy giờ rồi? Tôi là bác sĩ đấy, tôi không phải là thần đâu, một bác sĩ như tôi buổi tối cần được nghỉ ngơi, cần được ngủ chứ, Quý Trường Tranh, tôi xin cậu, hãy coi tôi là con người, đừng coi tôi là thần được không?"
Quý Trường Tranh khoanh tay trước n.g.ự.c, liếc nhìn ông: "Lúc tôi cứu cậu trên chiến trường, cậu đâu có nói thế này."
"Cậu bảo chúng ta một đời là anh em, sau này vì tôi mà không tiếc cả tính mạng. Thế nên? Bây giờ cậu lại thế này sao?"
Bác sĩ Tần: "..." Đúng là oan nghiệt mà, kiếp trước chắc ông đã đào mộ tổ tiên nhà Quý Trường Tranh nên kiếp này mới bị Quý Trường Tranh cứu, cứu xong rồi lại bị anh ta hành hạ hết lần này đến lần khác. Ông thật sự sống đủ rồi.
Bác sĩ Tần đắp tờ bệnh án lên mặt, nằm vật ra ghế: "Nói đi, lần này cậu lại gặp vấn đề gì trong đêm tân hôn vậy?"
Quý Trường Tranh: "Ừm, tôi muốn thân mật nhưng vợ tôi bảo người nhà đến rồi nên không tiện, lúc đó tôi đã tìm khắp trong nhà ngoài ngõ, không bỏ sót một xó xỉnh nào, khẳng định chắc chắn là người nhà cô ấy không đến, cũng chẳng có ai nghe lén chúng tôi cả, cậu nói xem vợ tôi nói thế có ý gì?"
Bác sĩ Tần như người c.h.ế.t đuối vớ được cọc, bật dậy: "Cậu bảo cậu làm gì?"
Quý Trường Tranh: "Tìm người nhà đấy, tìm khắp trong nhà ngoài ngõ luôn." Xác nhận rồi, không có một mống người nhà nào cả.
Bác sĩ Tần: "..."
Bác sĩ Tần: "..." Đúng là cạn lời luôn rồi. Bác sĩ Tần phải hít thở sâu tận ba phút mới đứng dậy khỏi ghế, không ngồi nữa mà đi vòng quanh Quý Trường Tranh một vòng. "Quý Trường Tranh, cậu không phải là đồ ngốc đấy chứ??"
Quý Trường Tranh lạnh lùng: "Nói chuyện với ân nhân cứu mạng thế à?"
"Nếu cậu không phải là ân nhân cứu mạng của tôi thì tin không, bây giờ tôi sẽ vi phạm quy định đi lấy một khẩu s.ú.n.g ra b.ắ.n c.h.ế.t cậu luôn!" Thật là sống đủ rồi mà, ông trời nhìn không nổi nữa nên mới phái Quý Trường Tranh xuống để hành hạ ông sao?
Quý Trường Tranh: "Không có tôi thì bây giờ cậu đã là một nắm đất rồi, mỗi dịp Thanh minh tôi đều rót cho cậu một chén rượu, cậu uống một nửa, Thổ Địa uống một nửa."
Bác sĩ Tần mỉm cười: "Được, vậy tôi nói thẳng nhé, cậu chưa bao giờ nghĩ 'người nhà đến' là một động từ sao?"
"Vớ vẩn, tất nhiên là động từ rồi, không phải động từ thì tôi tìm khắp nhà làm gì? Với lại, người nhà cũng đâu có biết bay vào." Ồ, bay vào thì cũng là động từ thôi, tóm lại 'người nhà đến' sao lại không phải là động từ được chứ.
Bác sĩ Tần nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, tự nhủ phải nhịn, ông hít sâu một hơi: "Cái gọi là động từ tôi nói ở đây là ứng lên người mình, chứ không phải ứng lên người ngoài!"
Quý Trường Tranh: "Có gì khác nhau đâu? Vợ tôi bảo người nhà đến, đương nhiên là người nhà của cô ấy đến chứ đâu phải người nhà tôi, động từ này chẳng phải vẫn ứng lên người cô ấy sao?"
Bác sĩ Tần: "..." Trời cao đất dày ơi, hãy cho một khẩu s.ú.n.g đến b.ắ.n c.h.ế.t ông đi. Xin hãy cho một khẩu s.ú.n.g đến b.ắ.n c.h.ế.t ông đi! Ông thật sự sống đủ rồi!
Bác sĩ Tần đi lấy nước lạnh rửa mặt, xối từ trên đầu xuống để mình hoàn toàn tỉnh táo lại. Giống như một con gà rớt vào nồi canh, ông đi đến trước mặt Quý Trường Tranh, nói với giọng điệu tuyệt vọng: "Tôi nói câu cuối cùng này thôi, cậu nghe thì nghe, không nghe thì tôi đi c.h.ế.t đây!"
Quý Trường Tranh: "Không đến mức đó, không đến mức đó đâu, cậu nói đi, nói cho t.ử tế vào, tôi sẽ im lặng lắng nghe."
Bác sĩ Tần nhìn anh một cái, cuối cùng lặp lại: "'Người nhà đến' là ám chỉ vợ cậu đến kỳ kinh nguyệt đấy, hiểu chưa?"
Quý Trường Tranh: "...?"
Không phải chứ, kinh nguyệt và người nhà đến thì có liên quan gì đến nhau? Anh làm thế nào cũng không liên tưởng được, anh còn muốn hỏi thêm nhưng bác sĩ Tần đã đẩy anh ra cửa, chỉ tay vào cánh cửa: "Cậu còn muốn để tôi sống không?"
"Muốn tôi sống thì ra cửa rẽ trái, tự mình đi đi." Cách ông càng xa càng tốt. Ông sợ tiếp xúc với Quý Trường Tranh thêm nữa, ông sẽ chẳng còn thiết tha gì với cuộc sống này nữa mất. Nói tóm lại là, muốn tìm cái c.h.ế.t!
Quý Trường Tranh bị đuổi ra khỏi cửa, anh cũng không giận, đứng nguyên tại chỗ tỉ mỉ nghiền ngẫm: "Kinh nguyệt, người nhà đến?" Hai cái này có quan hệ gì nhỉ?
