Thập Niên 70: Mang Theo Kho Vật Tư Cùng Con Gái Xuyên Không - Chương 374
Cập nhật lúc: 08/01/2026 13:34
Nhận thấy Thẩm Mỹ Vân đang nhìn mình, Chu Thanh Tùng vô thức ưỡn thẳng sống lưng nhỏ: "Hôm nay cháu cũng đeo cặp mới ạ."
Chiếc cặp này là mẹ cậu lấy từ chiếc cặp lớn trước đây sửa lại, nói là để khen thưởng cho cậu.
Hôm qua cậu đã xin lỗi em gái Miên Miên, rất dũng cảm.
Thẩm Mỹ Vân mỉm cười: "Đẹp lắm."
Thế là đủ.
Chu Thanh Tùng càng ưỡn n.g.ự.c thẳng hơn, mặc dù vẫn là cái mặt nhỏ hơi nghiêm nghị nhưng nhìn khóe miệng nhếch lên kia, tâm trạng tốt đến nhường nào đều hiện rõ.
"Dì Mỹ Vân, em Miên Miên, để cháu dẫn mọi người đến trường nhé."
Bộ đội chỉ có duy nhất một trường tiểu học, hơn nữa phải là con em trong quân đội mới được vào học.
Thẩm Mỹ Vân nhìn cậu bé Chu Thanh Tùng tám tuổi, cô suy nghĩ một chút, có lẽ hiện tại không nên nhìn cậu bé bằng con mắt định kiến nữa.
Cô gật đầu: "Vậy cảm ơn cháu nhé."
Cô vừa nói cảm ơn, Miên Miên đương nhiên cũng học theo: "Cảm ơn anh nhé."
Đang chuẩn bị đi thì Nhị Lạc lờ đờ từ trong nhà đi ra, vạch quần túm lấy "con chim nhỏ", định đứng ngay cửa mà tè.
Kết quả tè được một nửa thì hình như thấy có người ở cửa nhà.
Cậu bé dụi dụi đôi mắt còn ngái ngủ nhìn sang, thốt lên một tiếng "Oa": "Ở đâu ra chị tiên nữ thế này ạ?"
Nhìn kỹ lại: "Ồ, là chị Miên Miên của em mà."
Rõ ràng là giọng điệu rất khoa trương nhưng nói ra từ miệng cậu bé lại nghe cực kỳ chân thành.
Thậm chí cậu bé chẳng thèm ngại ngùng, không quên nhét "con chim nhỏ" vào túi quần, không tè nữa.
Cậu bé lon ton chạy đến trước mặt Miên Miên, chạy quanh bé một vòng.
"Đúng là chị tiên nữ rồi."
"Sao lại có người xinh đẹp đến thế này nhỉ."
Cậu bé ôm lấy mặt mình, chớp chớp đôi mắt to, vẻ mặt kinh ngạc vô cùng.
Khiến Thẩm Mỹ Vân và mấy người lớn đều cạn lời. Cô thầm nghĩ, Chu Thanh Tùng thì như khúc gỗ, cái miệng cũng kín như hũ nút.
Sao em trai nó lại dẻo miệng thế này.
Chẳng trách Miên Miên vốn không muốn đoái hoài đến Chu Thanh Tùng, nhưng khi nhìn thấy Nhị Lạc thì nụ cười lại rạng rỡ thêm vài phần.
"Em Nhị Lạc, em thật có mắt nhìn đấy."
Bé cũng thấy hôm nay mình là tiên nữ.
Nhị Lạc cười hì hì, ôm mặt: "Em đã bảo mà, em gặp được tiên nữ rồi, hóa ra tiên nữ trông như thế này."
"Mẹ ơi mẹ ơi, mẹ thấy tiên nữ chưa?"
Cái thằng bé nịnh bợ này, không chỉ tự mình nịnh mà còn lôi cả mẹ vào cuộc.
Triệu Xuân Lan còn biết nói gì nữa, cô đương nhiên là gật đầu rồi.
"Mẹ cũng thấy tiên nữ rồi."
"Đúng rồi đúng rồi." Nhị Lạc cứ xoay quanh Miên Miên, xoay được nửa vòng thì đột nhiên khựng lại, nhìn Miên Miên một hồi rồi nói: "Chị tiên nữ ơi, chị định đi đâu thế ạ?"
Chu Thanh Tùng không chịu nổi cái điệu bộ nịnh bợ của em trai mình, cậu bèn lạnh lùng nói: "Em Miên Miên đi đến trường với anh."
Nhị Lạc nghe vậy thì làm sao chịu được cơ chứ???
Anh cả định tranh giành chị tiên nữ với cậu à.
Không đời nào!!
Về khoản giành người, Chu Nhị Lạc này chưa bao giờ thua!
Thế là Chu Nhị Lạc nắm lấy tay Miên Miên lắc lắc, vừa lắc vừa khóc lóc thút thít nói: "Chị tiên nữ ơi, em nhỏ tuổi hơn anh, đầu óc lại không thông minh bằng anh, học hành cũng kém hơn anh, hơn nữa em chỉ biết khen chị xinh đẹp, là một đứa bé vô dụng, chị tiên nữ ơi liệu chị có chỉ thích anh mà không thích em không?"
Miên Miên: "???"
Chu Thanh Tùng: "???"
Nghe thấy lời này của Nhị Lạc, mấy người có mặt tại đó đều kinh ngạc.
Thẩm Mỹ Vân không nhịn được nhìn sang Triệu Xuân Lan, khẽ hỏi: "Chị nuôi con kiểu gì vậy?"
"Cái mồm của Nhị Lạc sao mà lợi hại thế?"
Triệu Xuân Lan: "Chị thực sự không quản nó đâu, nó biết nói sớm, lại là đứa nói nhiều, từ nhỏ đã thích nịnh nọt người khác rồi."
So với anh cả là cái bình vôi thì dường như đứa thứ hai sinh ra đã toàn là mồm thôi.
Thẩm Mỹ Vân nghĩ bụng cái này chắc là bẩm sinh rồi.
Phía bên kia, Miên Miên nghe thấy lời này, suy nghĩ một lát: "Nhị Lạc là đứa em chị thích nhất."
Có được lời này, Nhị Lạc mới yên tâm: "Chị tiên nữ đợi em nhé, em cũng sắp đến tuổi đi học rồi."
Mắt thấy hai đứa trẻ nói chuyện không dứt, Thẩm Mỹ Vân kịp thời ngăn lại: "Miên Miên, hôm nay con phải đến trường."
Lúc này, Miên Miên mới luyến tiếc chào tạm biệt Nhị Lạc.
Chu Thanh Tùng nhìn thấy cảnh này, vô thức mím môi, không nói gì mà hầm hầm đi thẳng về phía trước.
Nhìn thấy dáng vẻ đó của cậu bé.
Thẩm Mỹ Vân và Miên Miên nhìn nhau, Triệu Xuân Lan hiểu ngay: "Đừng để ý đến nó, Đại Lạc là đang ghen đấy."
"Ở nhà nó cũng hay thế này."
Đứa thứ hai dẻo miệng biết nói chuyện, ở nhà lại biết dỗ dành người khác, đứa lớn chịu thiệt cái miệng nên thường xuyên dỗi hờn.
Nghe đến đây Thẩm Mỹ Vân đã hiểu, cô gật đầu, dắt Miên Miên đi theo sau Chu Thanh Tùng.
Trường tiểu học quân đội nằm ở khu vực ngoại vi của đơn vị, là một dãy nhà bốn gian mái ngói gạch đỏ được xây liền kề nhau.
Phía trước là một sân tập nhỏ, trên nền đất nện c.h.ặ.t có rải xỉ than đen, ở giữa có một bục kéo cờ nhỏ, rõ ràng đây là nơi chào cờ mỗi tuần.
Chu Thanh Tùng tuy trong lòng không vui nhưng dù sao vẫn rất tận tâm tận lực, cậu chỉ vào phía bên hông của dãy nhà ngói.
"Kia chính là văn phòng giáo viên của bọn cháu."
Nghĩ một chút cậu lại chỉ vào căn phòng ở giữa: "Phía ngoài cùng bên trái là lớp mẫu giáo lớn và lớp một, phòng thứ hai là lớp hai và lớp ba, phía sau là lớp bốn và lớp năm."
"Cháu hiện đang học lớp hai."
Nói xong, cậu hướng về phía Thẩm Mỹ Vân gật đầu: "Dì Mỹ Vân, cháu vào lớp đây ạ, chào em Miên Miên."
Cậu có vẻ không vui lắm, lúc quay đầu đi gương mặt vẫn cứ rầu rĩ.
"Đại Lạc, cảm ơn cháu nhé."
Thẩm Mỹ Vân nói lời cảm ơn cậu bé, chuyện cậu giúp cô là thực tế.
Cô vừa nói cảm ơn, Miên Miên vốn luôn nghe lời mẹ, bé đương nhiên cũng học theo nói lời cảm ơn.
Điều này khiến tâm trạng Chu Thanh Tùng khá hơn một chút, khẽ nhếch khóe môi, nhưng không biết nghĩ đến chuyện gì mà lại xị mặt xuống lần nữa.
