Thập Niên 70: Mang Theo Kho Vật Tư Cùng Con Gái Xuyên Không - Chương 848

Cập nhật lúc: 08/01/2026 17:28

"Những chiêu cậu vừa dùng là học ở đâu thế?"

Ôn Hướng Phác biết đây là bố của Miên Miên, cậu bèn trả lời: "Trong sách ạ."

Vẫn là cách trả lời ngắn gọn như mọi khi.

"Cụ thể một chút đi?"

Quý Trường Thanh nhướng mày, anh thực sự rất tò mò, một đứa trẻ mười một tuổi thì trong đầu làm sao có được loại quan niệm đại cục thống筹 toàn cục thế này.

Cũng như loại chiến thuật này nữa.

Ngay cả anh lúc trước cũng phải vào trường quân sự mới được học tập hệ thống các kiến thức về chỉ huy mới biết được những điều này.

Ôn Hướng Phác do dự một chút: "Rất tạp ạ."

Những thứ cậu xem rất tạp nham.

"Không sao, cậu cứ nói đi."

Quý Trường Thanh hiếm khi có được giọng điệu ôn hòa thêm vài phần.

Ôn Hướng Phác lúc này mới thành thật nói: "Kỳ phổ, Tôn T.ử Binh Pháp, và Tam Quốc Diễn Nghĩa."

Chuyện này ——

Ánh mắt Quý Trường Thanh thay đổi đôi chút: "Tự học à?"

Ôn Hướng Phác "ừ" một tiếng, gật đầu: "Trong sách đều có dạy mà."

Không!

Mấy cuốn sách đó không phải là mọi người chưa từng xem, nhưng có thể vận dụng linh hoạt được thì chỉ có Ôn Hướng Phác mà thôi.

Phải biết rằng Ôn Hướng Phác mới chỉ mười một tuổi.

Cậu vẫn còn là một đứa trẻ.

Ánh mắt Quý Trường Thanh ngày càng sáng lên: "Có muốn đến đơn vị của chú không?"

Ôn Hướng Phác là một thiên tài chỉ huy bẩm sinh, cậu thậm chí có thể đảm đương được chức vụ Tham mưu trưởng này.

Ôn Hướng Phác lắc đầu.

Quý Trường Thanh vỗ trán một cái, nhận ra mình đã quá nóng vội rồi.

Cho dù Ôn Hướng Phác là một thiên tài chỉ huy bẩm sinh nhưng hiện tại cậu cũng mới chỉ mười một tuổi.

Quý Trường Thanh không nhịn được mà xoa xoa đầu cậu bé: "Cứ lớn lên đã rồi tính."

Cú xoa đầu này của anh.

Khiến Ôn Hướng Phác đờ người ra một lát, sau đó ngẩng đầu nhìn anh một cách cẩn trọng: "Chú có quen bố cháu không?"

Chuyện này ——

Quý Trường Thanh sững người một lát: "Có quen."

"Ông ấy là người như thế nào ạ?"

Quản gia Lý chưa bao giờ nói cho cậu biết, ông nội cũng vậy.

Người cha của Ôn Hướng Phác là một điều cấm kỵ trong nhà họ Ôn.

Không ai nhắc đến.

Quý Trường Thanh suy nghĩ một chút: "Bố cháu là một người rất giỏi."

Ôn Tương Dương trong một thời gian dài là cơn ác mộng của những đứa trẻ trong khu tập thể.

Ôn Tương Dương sinh ra đã là "con nhà người ta" rồi.

Ôn Hướng Phác nghe thấy lời này không nhịn được mà mắt sáng lên: "Cháu biết rồi ạ."

Cậu dường như đang nhận được một sự khẳng định.

Quý Trường Thanh mỉm cười: "Cháu lớn lên sẽ không kém gì bố cháu đâu."

Đây là sự thật.

Mới mười một tuổi mà Ôn Hướng Phác đã có thiên phú của riêng mình.

Nhìn lại đám trẻ nhà họ Quý.

Quý Trường Thanh không nhịn được ngoái đầu liếc nhìn một cái: "Một lũ ngốc."

Đám Quý Minh Thanh bị mắng, lần đầu tiên không hề phản bác mà cúi đầu, mọi người đều im lặng.

Rõ ràng trận đ.á.n.h vừa rồi bọn họ sắp bại rồi.

Nhưng vì có sự tồn tại của Ôn Hướng Phác mà đã khiến bọn họ lật ngược thế cờ.

Chú út mắng bọn họ là lũ ngốc, câu này mắng không hề sai.

"Sau này phải học tập Ôn Hướng Phác, đọc sách nhiều vào có biết không?"

Thật khó mà tưởng tượng được lời này lại thốt ra từ miệng Quý Trường Thanh, anh cảm thấy việc giáo d.ụ.c con trẻ dường như là một vòng luân hồi.

Năm đó, bố anh cũng từng nhận xét về anh như vậy.

Bảo anh đọc sách nhiều vào.

Nhưng trên đời này không phải ai cũng giỏi đọc sách.

Mà giờ đây, Quý Trường Thanh lại đem lời này nói cho đám cháu trai nhà mình.

Mấy đứa trẻ nhà họ Quý nghe thấy lời này đều không nhịn được mà gật đầu: "Chúng cháu biết rồi ạ."

Quý Minh Phương nhỏ nhất, cậu không nhịn được mà nói: "Nhưng mà chú út ơi, sách nó biết cháu chứ cháu không biết sách ạ."

Cậu nhóc chín tuổi rồi.

Sang năm là mười tuổi rồi.

Nhưng đọc sách đau đầu lắm.

Quý Trường Thanh: "..."

Thôi rồi!

Lại thêm một kẻ mù chữ nữa của nhà họ Quý.

"Cháu hỏi Hướng Phác xem sách có khó đọc không?"

Ôn Hướng Phác lắc đầu: "Sách rất hay ạ."

Đúng vậy.

Cậu không có bạn bè, trước khi gặp Miên Miên cậu chỉ có sách.

Sách chính là bạn của cậu.

Chỉ là lời này của Ôn Hướng Phác rất dễ bị đ.á.n.h nha.

Quý Minh Phương chính là như vậy, chỉ là vì có Quý Trường Thanh ở đây nên cậu đã kìm nén được nỗi oán hận.

Đợi sau khi anh đi rồi.

Quý Minh Phương mới không nhịn được nói: "Sách khó xem đến thế mà."

Ôn Hướng Phác không tranh luận với cậu về chuyện này.

Cậu chỉ thản nhiên nói: "Nhưng sách có thể giúp cậu thắng."

Thắng trên mọi phương diện.

Quý Minh Phương: "..."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 70: Mang Theo Kho Vật Tư Cùng Con Gái Xuyên Không - Chương 848: Chương 848 | MonkeyD