Thập Niên 70: Mang Theo Không Gian Vả Mặt Gia Đình Cực Phẩm - Chương 264: Về Nhà

Cập nhật lúc: 10/04/2026 17:08

Xe tiếp tục chạy về phía trước, không bao lâu sau đã tiến vào Đại Sơn Thôn.

Khoảng thời gian này đang là giờ làm việc, trong thôn cũng không gặp được người nào.

Xe dừng ở cửa nhà họ Phó.

Sau khi xuống xe, Phó Hiểu đẩy cửa ra liền bắt đầu hô: “Ông nội, cháu về rồi...”

Không nghe thấy tiếng trả lời, quay đầu nhìn về phía Phó Dư, “Không có nhà...”

Phó Dư khẽ cười, “Chắc chắn là đi đ.á.n.h cờ rồi.”

Phó Tùy xách đồ không hết ở ngoài cửa hô: “Này, hai đứa kia, qua đây xách đồ.”

Hai người lại quay lại xách hai món đồ.

Đem đồ vật để vào nhà chính, Phó Tùy vọt vào phòng bếp múc một gáo nước lạnh liền bắt đầu tu.

“Uống nhiều nước lạnh như vậy, coi chừng đau bụng, anh khát thế cơ à?”

Cậu ném cái gáo vào trong lu nước, đảo mắt xem thường với Phó Hiểu đang nói chuyện, “Lúc ở trong huyện anh đã nói khát, bảo đại ca dừng lại một chút đi mua chai Bắc Băng Dương, anh ấy có dừng không?”

Phó Dục ánh mắt bình tĩnh nhìn cậu một cái, mở miệng nói: “Đi tìm ông nội một chút.”

“Em làm sao biết ông nội ở đâu?”

Phó Hiểu nói: “Đại ca, để em đi cho,”

Nói xong cầm một gói điểm tâm, đẩy cửa đi ra ngoài, ông nội Phó lúc này chắc chắn đang đ.á.n.h cờ ở nhà ông nội Lý.

Phó Dư cười mở miệng: “Anh đi theo Tiểu Tiểu ra ngoài đi dạo.”

Ra khỏi cửa đi nhanh hai bước đuổi kịp Phó Hiểu, “Tiểu Tiểu, em biết ông nội ở đâu không?”

Phó Hiểu giơ tay chỉ chỉ căn nhà cách đó không xa, “Chắc chắn đang đ.á.n.h cờ ở nhà ông nội Lý đấy.”

Trên mặt cậu mang theo nụ cười cực kỳ an định, chuyển mắt nhìn về phía Phó Hiểu: “Mỗi lần vừa về tới nơi này liền cảm thấy rất thư thái...”

“Sao thế, anh ở bên Tây Bắc áp lực rất lớn sao?”

Phó Dư khẽ cười lắc đầu, “Cũng không cảm thấy có áp lực, chỉ là một loại cảm giác,”

“Cảm giác ở bên ngoài và ở nơi này là không giống nhau.”

Phó Hiểu gật đầu, cô biết ý cậu là gì.

Nhìn ngọn núi lớn đã lâu không gặp ở phía trước, trong mắt Phó Hiểu tràn đầy hoài niệm, ngày mai nhất định phải đi vào xem một chút.

Không biết đám gà rừng thỏ hoang bé bỏng ở bên trong, có nhớ cô không.

Gà rừng \ Thỏ hoang: “...”, Cô đừng có qua đây a...

Tiếp tục đi về phía trước vài bước liền đi tới cửa nhà ông nội Lý, cô nghiêng tai nghe ngóng, nghe được giọng nói quen thuộc, chậm rãi đẩy cửa đi vào.

Cũng không phải không gõ cửa, mà là chân cẳng ông nội Lý không tiện, bà nội Lý cũng lớn tuổi rồi, hơn nữa cửa ở nông thôn chỉ cần bên trong không khóa trái, thì chính là ý có thể vào.

Phó Hiểu đi vào, ông nội Lý đối diện với cửa liếc mắt một cái liền nhìn thấy bọn họ, bất quá ông nội Phó đối diện ông đang rũ mắt suy tư thế cờ, nhất thời cũng không nghe thấy tiếng bước chân.

Phó Hiểu rón ra rón rén đi đến sau lưng ông nội Phó, người nghiêng về phía trước che mắt ông lại, làm bộ làm tịch nhỏ giọng nói: “Đoán xem cháu là ai?”

Gần như ngay khi cô lên tiếng, ông nội Phó đã biết cô là ai, khóe miệng đã nhếch lên nụ cười, nhưng vẫn nguyện ý cùng cô diễn kịch, “Ui chao, đoán không ra, sẽ không phải là thằng nhóc thối nhà ta đã về rồi chứ.”

Phó Hiểu buông tay ra, đổi thành ôm cổ ông, cười hì hì, “Không phải nha, là cô cháu gái nhỏ thơm tho mềm mại của ông đã về rồi.”

Ông nội Phó cười rất to, nhẹ nhàng vỗ vỗ đầu cô, “Về là tốt rồi.”

Ông lại nhìn về phía Phó Dư ở một bên, “Tiểu Dư cũng tới rồi...”

Phó Dư cười gật đầu, “Ông nội.”

Ông nội Phó chỉ nhìn cậu một cái, tầm mắt liền rơi vào trên người Phó Hiểu, vẫn luôn nắm tay cô, hỏi đông hỏi tây, “Ở bên ngoài có ăn no không?”

“Cơm trưa ăn chưa? Mệt hay không? Ông sao thấy cháu lại gầy đi rồi...”

Phó Hiểu cẩn thận nghe ông nói, trên mặt vẫn luôn treo nụ cười ngoan ngoãn.

Ông nội Lý đối diện đảo mắt xem thường, “Tôi nói này, được rồi đấy, dẫn cháu gái về nhà đi, đừng có ở chỗ tôi mà khoe khoang nữa...”

Phó Hiểu đứng thẳng người, cười chào hỏi với ông nội Lý, “Ông nội Lý.”

Ông nội Lý cười ha hả gật đầu một cái, “Tiểu Tiểu rốt cuộc đã về rồi, cháu không biết ông nội cháu đâu, cả ngày nhắc mãi cháu.”

Cô cười nhìn về phía ông nội Phó, “Cháu cũng nhớ ông nội.”

Ông nội Phó cười mở miệng: “Đi, chúng ta về nhà.”

“Được ạ.”

Phó Hiểu ra hiệu bằng mắt cho Phó Dư ở một bên.

Phó Dư đi về phía ông nội Lý, “Ông nội Lý, điểm tâm ông giữ lại nếm thử cùng bà nội Lý.”

Ông nội Lý cũng không khách khí, giơ tay nhận lấy.

“Được, về đi.”

Ông nội Phó cùng hai người đi ra khỏi nhà họ Lý, bà nội Lý mới từ trong phòng đi ra, “Ai tới vậy?”

Bà nội Lý có chút lãng tai nhìn ông nội Lý hỏi.

Ông nội Lý lại ngồi ở trước bàn cờ, lớn tiếng nói: “Cháu gái cháu trai nhà lão Phó đã về, vừa đón ông ấy đi rồi.”

Thu dọn bàn cờ để sang một bên, chống gậy cầm gói điểm tâm kia đứng dậy đi đến trước mặt bà nội Lý, “Bà lão, bà nếm thử xem có thích ăn không.”

Bà nội Lý đ.á.n.h ông một cái, “Sao ông lại nhận đồ của người ta thế.”

Ông nội Lý cười ha hả, mở giấy dầu ra, cầm lấy một miếng điểm tâm nhét vào trong miệng bà nội Lý.

“Bà nếu thích ăn, lần sau tôi bảo người ta mang cho bà.”

Bà nội Lý cười mắng: “Lão già thối, ông có bao nhiêu tiền hả, không ăn nữa, để lại cho Cẩu Đản.”

Nói xong nhận lấy điểm tâm, đi vào nhà chính, cất vào trong tủ lớn.

Phó Hiểu vẫn luôn khoác tay ông nội Phó, một đường đi về nhà.

“Tiểu Tiểu, ở Kinh Thị thế nào?”

“Cũng tạm ạ.”

Ông nội Phó rũ mắt nhìn cô, “Nghe nói lại nổi không ít tiếng gió?”

“Hì hì, một chút xíu thôi ạ, không còn cách nào, cháu gái ông quá ưu tú, giấu không được a, thật sự giấu không được...”

Ông nội Phó nhịn không được cười ha hả.

“Vậy thì đừng giấu nữa, ưu tú chính là muốn cho mọi người đều biết.”

“Vâng, không giấu nữa.”

Đi tới cửa nhà, ông nội Phó nhìn thấy xe Jeep dừng ở cửa, trong mắt hiện lên một tia gì đó.

Vừa đẩy cửa đi vào, liền nghe thấy giọng nói ríu rít của Phó Tùy, “Ông nội, ông rốt cuộc đã về, nhớ c.h.ế.t cháu rồi, nào để cháu ôm một cái.”

Nói xong liền nhào tới.

Ông nội Phó tức giận mắng: “Thằng nhóc thối, cháu xuống cho ông.”

“Cháu có phải lại cao lên rồi không?”

Phó Tùy cười lộ ra hai hàm răng trắng lớn, (●—●)

“Ông nội, cháu bây giờ e là cao nhất nhà rồi.”

Ông nội Phó cười vỗ vỗ bả vai cậu, “Thằng to xác...”

Nói xong tầm mắt rơi vào trên người Phó Dục, “A Dục à, mẹ cháu hôm qua còn nhắc cháu đấy.”

“Đúng rồi, cháu đem cái xe ở cửa, dời đi một chút, dời đến sau tường ấy.”

Phó Dục ra cửa dời xe.

Phó Tùy nói: “Ông nội, dừng ở cửa cũng không vướng việc, dời nó làm gì?”

Ông nội Phó đi vào nhà chính, nhìn thấy nhiều đồ như vậy, nhíu mày nhìn về phía Phó Hiểu, “Sao mang nhiều đồ thế này?”

Ông cười nói: “Về nhà mình còn phải mang đồ?”

Phó Hiểu biết ông có chút không vui, tiến lên khoác tay ông làm nũng nói: “Đây không phải cháu mua, đây là từ Kinh Thị mang về ạ.”

Bên cạnh Phó Dư cũng đi theo giải thích, “Ông nội, đây là lúc bọn cháu trở về, ông nội Mục chuẩn bị.”

“Ồ,” sắc mặt ông nội Phó tốt hơn một chút.

Cái gì cũng không nói, chỉ là trong lòng oán thầm: “Lão già kia, còn rất hiểu chuyện.”

Phó Tùy lại một lần nữa hỏi, “Ông nội, vì sao bảo đại ca dời xe ông còn chưa nói đâu.”

Ý cười trên mặt ông nội Phó nhạt đi, “Lại tới mấy thanh niên trí thức, tính tình không quá an phận, nhìn thấy xe này, lỡ đâu lại gây ra chuyện gì,”

Phó Hiểu nhíu mày, “Sao lại có thanh niên trí thức tới nữa.”

Bên cạnh Phó Tùy nhướng mày khinh thường nói: “Ngông cuồng vậy sao?”

“Bác cả không áp được những người này?”

Ông nội Phó cười, “Không nhắc tới bọn họ nữa, để bác cả cháu phiền não đi, chúng ta tán gẫu chút chuyện khác, thằng ba, cháu tìm được công việc chưa?”

“Sắp rồi...” Phó Tùy nhe răng cười.

“Sắp rồi là ý gì?”

“Công an?” Ông nội Phó trầm mặc một lát, mới mở miệng: “Cháu đã nghĩ kỹ chưa, có thể thi qua không?”

Phó Tùy tự tin mở miệng: “Chắc chắn có thể thi qua, ông cứ yên tâm đi.”

Nụ cười trên mặt ông nội Phó rất nhạt, cũng không phải rất cao hứng, “Cháu hay là suy nghĩ lại chút đi? Để chú út cháu tìm một việc trong xưởng không tốt sao?”

“Ông nội, cháu muốn thử xem...”

Phó Hiểu và Phó Dư đều nhìn ra sự không thích hợp của ông nội Phó, hỏi: “Ông nội, sao vậy ạ? Anh ba làm công an không tốt sao?”

Ông nội Phó cái gì cũng không nói, chỉ là đổi chủ đề, “Mấy đứa ăn cơm trưa chưa?”

“Ăn rồi ạ.”

Ông nội Phó gật đầu, chỉ huy mấy người thu dọn đồ đạc để ở nhà chính ra.

Để đó có chút vướng víu, đều sửa sang lại một chút, bỏ vào phòng của ông nội Phó.

Nhìn những đứa trẻ đang độ tuổi thanh xuân phơi phới này, ông nội Phó có chút cảm khái.

Trưởng thành rất tốt, nhưng công việc làm sao đều nguy hiểm như vậy chứ...

Công an?

Trong huyện thời gian trước mới xảy ra chuyện, chính là một công an trẻ tuổi, bị người ta đ.â.m mấy nhát d.a.o.

Nhưng, nói cho cùng, con cháu có con đường riêng của mình phải đi, làm cha đều không có ý kiến, ông làm ông nội này có thể làm sao bây giờ.

Haizz, thật sự là lo lắng không hết lòng.

Phó Dư đi đến trước mặt ông nội Phó ngồi xổm xuống, “Ông nội, ông là lo lắng cho anh ấy sao?”

Ông nội Phó xoa đầu cậu, thở dài, “Trong huyện có một công an trẻ tuổi lúc làm nhiệm vụ đã xảy ra chuyện, chợt nghe anh cháu chọn cái nghề này, trong lòng có chút...”

Phó Dư nắm tay ông nội Phó, an ủi: “Ông nội, ông quên rồi sao, thân thủ của anh ấy rất tốt.”

“Hơn nữa anh ấy rất thông minh, sẽ không cậy mạnh đâu.”

“Lại nói,” Phó Dư cười, “Anh ấy cũng không nhất định là thật sự có thể làm thời gian rất dài, có khả năng anh ấy cảm thấy không thú vị, liền không làm nữa thì sao.”

Ông nội Phó cười ha hả, “Cháu nói có lý.”

Ông nhìn về phía mấy người, “Đều tự về phòng thu dọn một chút đi, cái gì cần trải thì trải một chút, chăn đều ở trong tủ, trước đó không lâu mới phơi qua.”

Phó Hiểu về phòng của mình, bên trong vẫn giữ nguyên dáng vẻ lúc cô đi, từ trong tủ lấy ra chăn, trải tốt, lại trải lên ga giường.

Thu dọn giường chiếu xong, liền đi ra khỏi phòng, đi dạo ở hậu viện, trước tiên là cho gà ăn.

Nhìn đám gà chạy nhanh như bay tới, Phó Hiểu khẽ chậc một tiếng, “Còn rất hiểu chuyện.”

Đây là biết trong tay cô có đồ tốt.

Ngay lúc cô đang cho gà ăn, Lý Tú Phân cũng đi tới cửa nhà.

Đẩy cửa ra nhìn thấy Phó Hiểu, đi rất nhanh, tiến lên liền ôm cô vào trong lòng.

“Tiểu Tiểu ngoan của mợ, rốt cuộc cũng đã về, mợ cả nhớ cháu c.h.ế.t mất.”

Phó Hiểu cũng ôm bà, mềm mại làm nũng: “Mợ cả, cháu cũng nhớ mợ.”

Lý Tú Phân buông cô ra, trên dưới đ.á.n.h giá cô một vòng, “Cũng may, không gầy.”

Vậy chứng tỏ không chịu khổ.

“Hì hì,” Phó Hiểu cười cười, “Cháu đương nhiên không gầy, còn béo lên một chút đấy.”

“Béo là tốt, tròn vo đáng yêu biết bao.”

Phó Hiểu tỏ vẻ, cũng không muốn loại đáng yêu này.

Cô hiện tại trên mặt thậm chí còn có chút béo trẻ co.

Thật sự là... quá không phù hợp với khí chất của cô.

“Mợ cả, bác cả sao chưa về ạ?”

Lý Tú Phân cười mở miệng: “Ông ấy có việc, mặc kệ ông ấy.”

“Mợ cả làm món ngon cho các cháu.”

Phó Hiểu thấy bà đi vào chuồng gà muốn bắt gà, cười, “Mợ cả, đừng bắt bọn nó, ngày mai cháu lên núi bắt hai con gà rừng, buổi tối ăn chút rau xanh là được.”

Lý Tú Phân căn bản không nghe, xách lên một con gà liền đi về phía giếng nước, “Con gà này không đẻ trứng mấy nữa, vốn dĩ chính là chuẩn bị lúc các cháu trở về thì làm thịt nó.”

Nhìn con gà sắp bị làm thịt kia, Phó Hiểu lắc đầu khẽ thở dài: “Xin lỗi nha, không cứu được mày, mày yên tâm đi đi, ngày mai tao sẽ kiếm hai con gà thay thế địa vị của mày.”

Gà không đẻ trứng, trong mắt Lý Tú Phân là không có giá trị.

Ngày mai lên núi lại từ không gian lấy ra hai con gà đẻ trứng tốt.

Lý Tú Phân từ phòng bếp xách ra phích nước nóng, chuẩn bị trụng lông gà.

Phó Dục từ một bên đi tới, nhận lấy phích nước trong tay bà, “Mẹ, để con làm cho.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.