Thập Niên 70: Mang Theo Không Gian Vả Mặt Gia Đình Cực Phẩm - Chương 270: Sát Hạch.

Cập nhật lúc: 10/04/2026 17:09

Lúc hai người về đến nhà, Phó Hiểu đang phơi quần áo.

Cô giặt cái áo sơ mi Phó Vĩ Luân ngâm trong chậu ở bên ngoài, đương nhiên là dùng máy giặt trong không gian giặt, chẳng qua không có vắt khô.

Phó Tùy nhìn thấy một màn này, trừng lớn mắt nói: “Tiểu Tiểu ngoan của anh ơi, chú út bảo anh giặt mà, sao em lại ra tay rồi.”

Phó Hiểu nghe vậy đảo mắt xem thường, “Vậy sao anh không động thủ? Ngâm nữa áo sơ mi trắng đều ngâm thành vàng rồi.”

Phó Tùy gãi đầu xấu hổ cười, “Anh đây không phải quên mất sao.”

“Hừ,” Phó Hiểu ngạo kiều hừ lạnh, đem nước trong chậu tưới hoa.

Rửa rửa tay, nhìn về phía hai người, “Buổi trưa muốn ăn cái gì?”

Hai người cùng nhau nhìn về phía cô, “Nghe em...”

Phó Hiểu giương cằm chu chu môi, “Anh ba, anh đi mua đi, em không muốn ra cửa.”

“Không thành vấn đề, em muốn ăn cái gì?”

“Tùy tiện...”

Phó Tùy cưỡi xe đạp nữ của Phó Hiểu, xuất phát đi tiệm cơm quốc doanh.

Phó Dư đem sách cậu mua đều đặt ở trên giá sách trong phòng Phó Hiểu.

Phó Hiểu nhìn cậu từng quyển từng quyển sửa sang lại, “Tiểu Dư, hay là bảo cậu ba tìm cho anh một giáo viên ở thành phố?”

Lỡ đâu chậm trễ tiến độ học tập của cậu thì làm sao.

Phó Dư khẽ cười lắc đầu, “Giáo viên nhiều, đối với anh cũng không có chỗ tốt gì, anh đọc sách là được.”

“Ồ, vậy được rồi.”

Phó Hiểu từ trong ngăn kéo lấy ra hai xấp giấy viết bản thảo rất dày đưa cho cậu, “Vậy anh gặp được cái gì không hiểu thì ghi lại, mang về Tây Bắc hỏi thầy giáo.”

Thấy cô tuổi còn nhỏ lo lắng chuyện của mình như vậy, Phó Dư nhịn không được bật cười, “Được, anh biết rồi.”

“Anh chuẩn bị khi nào về Tây Bắc?”

Phó Dư ngước mắt nhìn cô, “Em muốn đi theo anh cùng nhau trở về sao?”

Phó Hiểu cười, “Em chuẩn bị khoảng tháng mười lại đi, khi đó quân khu hẳn là rất náo nhiệt.”

“Ừ,” Phó Dư gật đầu, “Xác thực là vậy.”

Tuy nhiên, cậu từ nhỏ lớn lên ở quân khu, đối với loại náo nhiệt này đã không hiếm lạ lắm.

“Chờ công việc của anh ổn định, anh sẽ trở về.”

Phó Hiểu buồn cười nhìn cậu, “Tiểu Dư, anh là em trai, đừng luôn lo lắng chuyện của anh ba, trong nhà còn có cậu ba mà, dưới cậu ba còn có đại ca đấy, cùng lắm thì còn có em mà.”

Phó Dư nói: “Tiểu Tiểu, hai ta bằng tuổi nhau.”

Phó Hiểu nhướng mày khẽ cười: “Nhưng em đ.á.n.h nhau giỏi hơn anh...”

Phó Dư bất đắc dĩ lắc đầu, không còn lời gì để nói.

Về phương diện thân thủ cậu xác thực là yếu nhất.

Rèn luyện ngày thường, chỉ là cường hóa thân thể, cũng không có năng lực công kích gì.

“Nói chuyện gì thế? Ra ăn cơm thôi.”

Bên ngoài giọng nói của Phó Tùy truyền đến, Phó Hiểu và Phó Dư từ trong phòng đi ra.

“Vất vả cho anh ba rồi,” Phó Hiểu lộ ra một nụ cười ngọt ngào.

“Hì hì,” Phó Tùy mở từng hộp cơm ra, đẩy đến trước mặt hai người, “Mau ăn đi, để phòng ngừa mì bị trương, anh đạp xe nhanh như bay.”

“Anh ba, ăn thịt.”

Phó Hiểu gắp một miếng thịt kho tàu lớn vào trong hộp cơm của cậu.

Thịt kho tàu quả thực có chút ngấy, cuối cùng mì ăn xong, thịt kho tàu còn một nửa hộp, cô đẩy thịt kho tàu đến trước mặt Phó Tùy, “Anh ba, ăn hết đi.”

“Không được, anh cũng ăn không nổi nữa, để đó cơm chiều ăn đi,” Phó Tùy xua tay ra hiệu.

Phó Hiểu nói: “Được, vậy em cất đi.”

Cô đi vào phòng bếp, đem hộp cơm bỏ vào trong lu nước đầy nước lạnh, đặt ở hoàn cảnh nhiệt độ bình thường bên ngoài, buổi tối phỏng chừng sẽ hỏng, trong lu nước lạnh nhiệt độ thấp là một nơi tốt để đồ ăn thừa.

Ở trong nhà Lý Tú Phân chính là làm như vậy.

Buổi trưa, ba người đều tự về phòng nghỉ ngơi.

Hai ngày thời gian nhoáng cái đã qua...

Hôm nay, là ngày Phó Tùy phải sát hạch.

Tối hôm qua Phó Vĩ Luân đã nói quy trình sát hạch cụ thể, phải đến đồn công an tập hợp trước.

Đầu tiên tiến hành khảo nghiệm thể lực và thân thủ, sau đó lại tiến hành thi viết.

Cái trước địa điểm sát hạch ở chân núi ngoại ô.

Tuy nói không cho phép người ngoài xem, nhưng Phó Hiểu vẫn từ trong miệng Phó Vĩ Luân biết được vị trí, trước tiên cùng Phó Dư đi tới chân núi.

Sợ bị phát hiện, hai người không lái xe, cưỡi xe đạp tới.

Đem xe đạp đặt ở trong cái rãnh ẩn nấp, hai người lên núi.

Phó Hiểu chỉ vào cái cây bên cạnh, nói: “Tiểu Dư, có thể leo lên không?”

Phó Dư khẽ cười, “Không thành vấn đề...”

Cậu tuy rằng thân thủ không tốt, nhưng leo cây là bản năng của con trai mà.

Phó Hiểu nhìn cậu chậm rãi bò lên trên, đứng ở phía dưới chỉ đạo cậu, “Đúng, dẫm lên cái cành cây to kia.”

Thấy cậu ổn định thân mình, cười, “Anh ngồi cho kỹ ha, em cũng lên đây.”

Phó Hiểu tay chân lanh lẹ bò lên trên, bò cao hơn cậu, cô ngồi ở chạc cây phía trên.

Từ trong túi đeo chéo lấy ra một gói hoa quả sấy khô, hô về phía Phó Dư phía dưới: “Tiểu Dư, anh đón lấy một chút.”

Cô chuẩn xác ném hoa quả sấy khô vào trong lòng n.g.ự.c cậu, cười nói: “Chờ đi, chắc sắp tới rồi.”

Trên người hai người bôi t.h.u.ố.c, Phó Hiểu cũng rắc chút bột t.h.u.ố.c ở xung quanh, kiến sâu gì đó trên cây đều lui xuống.

“Tiểu Tiểu, hoa quả sấy khô mua khi nào thế?”

Phó Hiểu sắc mặt như thường, bình tĩnh nói: “Thì mua ở chợ đen...”

“Ăn rất ngon, lần sau mua nhiều chút gửi về cho ông nội đi.”

“Vâng vâng, được ạ.”

Trái cây trong không gian đều sắp tràn lan thành tai họa rồi.

Còn thật sự phải tìm thời cơ lấy ra nhiều chút, bất quá trái cây niên đại này quá trân quý, rất ít sẽ có phơi nắng thành đồ khô.

Cho nên cô lấy ra đều là nam việt quất và loại quả khô lớn lên rất giống quả dại.

Người khác chỉ sẽ cho rằng là trên núi hái nhiều phơi thành khô, dù sao những thứ này trong núi lớn tùy chỗ có thể thấy được.

Phó Hiểu đang nghĩ tìm một thời cơ thích hợp gửi về cho Kinh Thị và Đại Sơn Thôn một chút, nhạy bén phát hiện có tiếng xe.

Cô nhìn về phía dưới núi, cười, “Tiểu Dư, tới rồi...”

Phó Dư nhìn về phía bên kia, chỉ thấy một chiếc xe bán tải quân dụng chở đầy người.

Xe dừng ở chân núi.

Một đám người xuống xe, đứng thành một hàng dài.

Đối diện đứng một quân nhân mặc quân trang dáng người đĩnh đạc, người mặc đồng phục công an trong tay cầm sổ đứng ở một bên.

Phó Hiểu nhìn người đàn ông mặc quân trang kia, nhạt giọng nói: “Đây hẳn là người từ quân khu điều tới, nhìn không giống người của đồn công an.”

Phó Dư gật đầu, tầm mắt cậu vẫn luôn rơi vào trên người Phó Tùy trong đám người.

Cậu tuy rằng không phải người cao nhất trong một hàng, nhưng cái vóc dáng một mét tám mấy ở bên trong cũng phi thường bắt mắt.

Người mặc đồng phục công an đi tới nói vài câu, lại giới thiệu thân phận người đàn ông mặc quân trang bên cạnh, nói quy tắc sát hạch.

Chính là hai người đối đ.á.n.h, sẽ đào thải một nửa số người, sau đó lại do người đàn ông mặc quân trang tiến hành sát hạch cuối cùng.

Phó Hiểu nhìn về phía Phó Tùy, đối diện cậu đứng chính là một người đàn ông có vóc người xấp xỉ cậu.

Không biết người đối diện nói cái gì, Phó Tùy nâng mắt nhìn về phía gã, sâu dưới đáy mắt là hoàn toàn lơ đãng, môi mỏng khẽ mở nói: “Phó Tùy...”

Đuôi lông mày hơi nhướng, nhìn như lười biếng tùy tính, lại có một loại nghiêm túc thời khắc chuẩn bị.

Theo người phía trước ra lệnh một tiếng, cậu động...

Thần sắc trên mặt hoàn toàn không có sự tùy tính vừa rồi, ánh sáng trong mắt sắc bén mười phần, tuy rằng người đối diện so với Phó Hiểu kém không ít, nhưng Phó Tùy không có chút khinh địch nào.

Dù sao đối với người ta mà nói cơ hội này cũng rất khó được, ai sẽ không dốc toàn lực chứ?

Cậu lần này không có đá háng, cũng không dùng bàng môn tà đạo ngày thường cậu dùng.

Bình thường đ.á.n.h nhau cậu chỉ là cảm thấy như vậy rất thuận tiện, nhưng trường hợp này, cậu không thể để người ta chê cười.

Cậu họ Phó.

Đều biết cậu là cháu trai của Phó Vĩ Luân, nếu cậu để người ta coi thường, vậy mất mặt không phải là một mình cậu.

Cậu không thể.

Cậu bình thường không dùng, nhưng không đại biểu cậu sẽ không.

Dù thế nào, Phó Tùy cậu cũng là lớn lên từ quân khu.

Ba cậu dù có mặc kệ cậu thế nào, cũng đã dạy qua cậu chiêu thức quân dụng.

Cậu có đại ca nhị ca ưu tú như vậy, em gái lợi hại như vậy.

Em trai ruột thông minh như vậy.

Phó Tùy cậu, không kém.

Phó Hiểu nhìn dáng vẻ nghiêm túc của cậu, cười, “Anh ấy đây là dùng toàn lực a.”

Phó Dư cũng đi theo cười, “Ừ, anh lần này thật sự rất nghiêm túc.”

“Thắng rồi...” Theo tiếng nói của Phó Hiểu rơi xuống, người nọ đối diện Phó Tùy ngã xuống đất không dậy nổi.

Theo gã ngã xuống, Phó Tùy lui ra phía sau một bước, cúi đầu nhìn thoáng qua người đàn ông, giống như là đang xác nhận gã còn có sức lực đứng lên hay không.

Đợi sau khi xác định, cậu đi về phía người đàn ông mặc quân trang kia.

Sau đó lại đi đến trước mặt người mặc đồng phục công an báo tên của mình.

Trịnh Dung đứng ở bên cạnh nhìn thấy cậu đi ra, trong mắt hiện lên tán thưởng.

Hy vọng cậu có thể kiên trì đến cuối cùng đi.

Đồn của bọn họ thật sự thiếu nhân tài như vậy.

Giờ phút này, ánh mặt trời đang độc, xung quanh cũng không có gì che chắn.

Dưới sự phơi nắng của ánh mặt trời, thời gian chờ đợi có vẻ càng thêm dày vò dài dằng dặc.

Thời gian từng chút trôi qua, sau khi tổ cuối cùng phân ra thắng bại, nhân viên công an chỉ huy người hỗ trợ dìu những người bị thương bị đào thải lên xe quân sự.

Có người phụ trách đưa người đi.

Những người còn lại lại một lần nữa đứng thành một hàng.

Có nhân viên công an bắt đầu bố trí đồ vật ở chân núi.

Phó Hiểu nhìn những cái bia bọn họ dựng lên, cười nhạt nói: “Thi thật nhiều a, cái này còn muốn thi thương pháp?”

Xác thực như thế, những người còn lại, từng người một phải nhắm ngay bia ngắm nổ s.ú.n.g, hơn nữa mỗi người b.ắ.n một băng đạn liên thanh.

Xem tỉ lệ trúng mục tiêu.

Phó Dư nhìn thấy thần sắc hưng phấn trong mắt Phó Tùy, không khỏi khẽ cười ra tiếng: “Anh hẳn là rất cao hứng.”

“Anh ấy rất thích b.ắ.n s.ú.n.g, lúc ở Tây Bắc, ba dạy anh ấy cái gì anh ấy đều không nhấc nổi hứng thú, chỉ đối với cái này là hăng hái.”

Phó Hiểu rũ mắt nhìn về phía cậu, “Con trai hẳn là không có mấy người không thích đâu nhỉ, Tiểu Dư, anh luyện qua chưa?”

Phó Dư gật đầu, “Luyện qua.”

Chuẩn xác cũng được, cậu cũng chỉ có cái này tương đối mạnh.

Những huấn luyện thể năng khác đều không được.

Phó Vĩ Bác cũng không quá ép buộc cậu luyện tập những hạng mục đó.

Trong lúc hai người nói chuyện, người dưới chân núi đã bắt đầu rồi.

Nhất thời tiếng s.ú.n.g vang vọng cả cánh rừng...

Phó Hiểu âm thầm quan sát một chút, đại bộ phận người lưu lại tỉ lệ trúng mục tiêu vẫn là có thể.

Đây hẳn là những người bình thường đã tiếp xúc qua s.ú.n.g.

Nhưng cũng có mới lạ, mấy phát s.ú.n.g đầu đều là b.ắ.n trượt, rơi vào trên bia cũng ở vòng ngoài.

Đến phiên Phó Tùy, trên mặt cậu tràn đầy tươi cười, lúc đứng ở vị trí chỉ định, cậu thu lại ý cười, giơ tay, ngắm chuẩn.

Tư thế cầm s.ú.n.g rất tiêu chuẩn, gần như là s.ú.n.g nào cũng trúng bia, tuy rằng không phải mỗi phát đều tới hồng tâm, nhưng bọn họ sát hạch hẳn là chỉ nhìn tỉ lệ trúng mục tiêu.

Dù sao cũng không thể yêu cầu mỗi nhân viên công an đều có thương pháp như lính b.ắ.n tỉa.

Phó Hiểu quan sát được nhân viên ghi chép đứng ở một bên, trên mặt lộ ra nụ cười hài lòng.

Cô giơ tay nhìn thời gian một chút, nhạt giọng nói: “Thời gian cả buổi sáng này đã qua, cũng không biết bọn họ buổi chiều muốn thi cái gì...”

Phó Dư nhìn thoáng qua người còn lại phía dưới, “Mười hai giờ không nhất định có thể kết thúc.”

“Đúng vậy,” Phó Hiểu đổi tư thế ngồi, đung đưa cẳng chân, “Tiểu Dư, anh đói không, hai ta ăn chút gì đi.”

“Em đều mang theo cái gì?”

Phó Hiểu đặt cái túi đeo chéo của mình ở trước người, bắt đầu móc ra bên ngoài, “Bánh gà, bánh bao...”

“Anh muốn ăn cái gì?”

Phó Dư ngẩng đầu nhìn cô, cười cười, “Bánh bao là được.”

“Được, anh chờ một chút.”

Phó Hiểu xuống một cái chạc cây, cách cậu gần hơn, đưa túi đeo chéo trực tiếp cho cậu, “Anh cầm ăn trước đi, em đi vào trong núi tìm chút nước uống.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.