Thập Niên 70: Mang Theo Không Gian Vả Mặt Gia Đình Cực Phẩm - Chương 293: Thoải Mái Trò Chuyện.

Cập nhật lúc: 10/04/2026 17:15

Vu Nam liếc hai người một cái, "Không phải chuyện như vậy."

"Hôm đó a... anh ấy tưởng chị là con trai, từ phía sau ôm chị một cái."

Tuy rằng cô ấy nói nhẹ nhàng, nhưng Phó Hiểu vẫn nhìn thấy vành tai hơi đỏ của cô ấy.

Nghe cô ấy nói rõ nguyên do hôm đó, Phó Hiểu lúc này mới hiểu được là tình huống gì, nghĩ đến cũng phải, Phó Tùy cũng không phải người tùy tiện trêu ghẹo con gái.

Hết thảy đều là vì Lý Tuyết Phong.

Hôm đó...

Lý Tuyết Phong xem mắt một cô gái, nói chuyện khó nghe, chọc người ta khóc.

Vừa khéo cô gái kia là bạn của Vu Nam, sau khi bị cô ấy biết được liền nhìn thấy Lý Tuyết Phong ở trong đại viện, liền nghĩ trút giận cho bạn.

"Cậu nói cậu xem mắt, không vừa mắt thì nói không vừa mắt, một đại nam nhân nói chuyện khó nghe như vậy, có phải đáng đ.á.n.h hay không?"

Ngay trên đường trong đại viện, Vu Nam túm lấy Lý Tuyết Phong dạy dỗ cho một trận.

Lúc Phó Tùy từ bên ngoài đi vào liền nhìn thấy Lý Tuyết Phong bị người ấn trên mặt đất đ.á.n.h.

Trước kia, cha mẹ Vu Nam đều ở nơi khác, cô ấy vẫn luôn đi theo Vu sư trưởng sống ở bên ngoài.

Quân khu cơ bản chưa từng tới, Phó Tùy đương nhiên không có khả năng quen biết cô ấy.

Hơn nữa tóc cô ấy rất ngắn, thích mặc một thân quân phục màu xanh quân đội, vóc dáng khoảng một mét bảy, nhìn từ sau lưng thế nào cũng không giống phụ nữ.

Anh nhìn thấy có người bắt nạt anh em mình, đương nhiên sẽ không mặc kệ.

Tuy rằng bình thường anh và Lý Tuyết Phong hai người cũng đ.á.n.h nhau, nhưng anh đ.á.n.h thì được, người khác thì không được.

Vì thế xông lên trực tiếp từ phía sau ôm lấy Vu Nam, bởi vì không biết cô ấy là nữ, cho nên động tác có chút không cố kỵ.

Lúc ấy Phó Tùy mi mắt mang gai, sắc mặt rất thối, ngữ khí rất lạnh, "Tiểu t.ử, đây là anh em của ông đây."

Anh ôm Vu Nam ra, lúc đặt ở một bên, còn chưa buông tay, nhìn thấy Lý Tuyết Phong nằm trên mặt đất bị đ.á.n.h có chút t.h.ả.m, anh ôm càng c.h.ặ.t hơn, "Cậu ra tay hơi nặng rồi đấy."

Phó Tùy cao hơn Vu Nam không ít, tư thế ôm vừa vặn siết đến n.g.ự.c cô ấy.

Tuy rằng không lớn, nhưng Vu Nam dù sao cũng là con gái, cho nên nhất thời cô ấy ngẩn ra.

Cô ấy loáng thoáng còn nghe thấy tiếng thì thầm của Phó Tùy: "Vóc dáng không lớn, cơ n.g.ự.c ngược lại không nhỏ."

Lúc đó, sắc mặt Vu Nam có thể nói là ngũ sắc tân phân, đặc sắc cực kỳ.

Đi theo sau lưng Phó Tùy, Phó Dư phát giác không đúng, kéo người ra.

Nhất thời tất cả mọi người lặng ngắt như tờ, ngay cả Lý Tuyết Phong nằm trên mặt đất vẻ mặt mũi sưng mặt sưng cũng ngừng kêu rên.

Vu Nam quay đầu lại, mạnh mẽ tát một cái lên mặt Phó Tùy.

Phó Tùy bị đ.á.n.h ngẩn ra, Vu Nam quay đầu, anh mới nhìn rõ, "cậu bé" cơ n.g.ự.c rất lớn này lớn lên có chút đẹp, rất trắng, bị đ.á.n.h một cái tát anh mới chợt phát giác, đây là con gái.

Cho nên, anh vừa rồi ôm... là nữ.

Tức khắc cả người trở nên có chút luống cuống tay chân, nhớ tới vị trí mình vừa ôm.

"Xoạt" một cái mặt đỏ tới mang tai, nói năng lộn xộn nói: "Xin... xin lỗi a, tôi không biết cô là nữ..."

Như là cảm giác được lửa giận của cô ấy, anh hoảng loạn xua tay, "Tôi không phải ý đó."

Anh giờ phút này không biết nói cái gì cho phải, sốt ruột không thôi, tự mình tát mình một cái, cúi đầu nói: "Xin lỗi."

Vu Nam xoay người đi rồi.

Phó Tùy từ trong miệng Lý Tuyết Phong biết được nguyên nhân bị đ.á.n.h, hóa ra là vì cậu ta không biết nói chuyện, mới bị đòn.

Mũi sưng mặt sưng cậu ta từ từ sán đến trước mặt Phó Tùy, nhỏ giọng nói: "Người anh em, cậu không thấy tớ đều không đ.á.n.h trả sao, cậu đây là..."

Lý Tuyết Phong quả thực cảm động, một phen nắm lấy tay anh, đầy lòng đầy não nghĩa bạc vân thiên: "Không ngờ cậu đối với anh em tớ tốt như vậy, vì tớ, thế mà... tớ thật sự là..."

Phó Tùy không muốn nhìn dáng vẻ cay mắt này của cậu ta, bực bội hất cậu ta ra xoay người rời đi.

Thật ra Vu Nam cũng không quá để ý, ở chỗ cô ấy, chuyện coi như đã qua.

Nhưng những ngày tiếp theo, cô ấy luôn có thể nhìn thấy Phó Tùy xuất hiện xung quanh cô ấy.

Hôm đó, cô ấy chặn lại anh đang nhìn lén ở trong góc.

Vu Nam có chút khó hiểu nhìn anh, "Anh cứ nhìn chằm chằm tôi làm gì?"

Phó Tùy dùng ánh mắt tràn đầy áy náy nhìn cô ấy, "Tôi... tôi sẽ chịu trách nhiệm."

"Anh nói cái gì?" Vu Nam không thể tưởng tượng trừng lớn mắt, nhìn anh giống như nhìn kẻ ngốc.

Anh giải thích nói: "Hôm đó tôi, tuy... tuy là vô tâm chi thất, nhưng dù sao cũng là khinh bạc cô, cô một cô gái, sợ là sẽ bị người ta nói ra nói vào."

Vu Nam trầm mặc.

Lời ra tiếng vào?

Cô ấy từ nhỏ bị nói ra nói vào còn ít sao, vẫn luôn bị ông nội coi như con trai nuôi lớn, cô ấy cũng quen người khác không coi cô ấy là con gái.

Những tiếp xúc thân thể này, cô ấy thật sự không để ở trong lòng.

"Không cần anh chịu trách nhiệm, tôi không để ở trong lòng."

Vu Nam mặt không biểu tình nhìn anh, ý cười áy náy nơi khóe miệng Phó Tùy chưa tan đi, nhìn lại, trong mắt sạch sẽ, đáy mắt trong trẻo thanh minh.

Giống như kẻ ngốc vậy, chút chuyện nhỏ này liền phải chịu trách nhiệm, vậy nữ binh trong bộ đội chẳng phải là muốn gả chồng mấy lần.

Bởi vì cha mẹ điều về Tây Bắc, cô ấy hiện giờ cũng đi theo ở tại đại viện.

Dần dà, mấy người thường xuyên gặp mặt, cũng dần dần quen thuộc lên.

Vu Nam đã sớm quên chuyện khi đó, bất quá anh giống như còn nhớ rõ.

Luôn là trộm chăm sóc cô ấy.

Gặp phải người nói ra nói vào, anh sẽ kéo người ta sang một bên đ.á.n.h cho một trận tơi bời, thậm chí thả lời, nói cô ấy là Phó Tùy bảo kê.

Lúc này Vu Nam mới biết được, hóa ra người này thế mà còn là một bá vương trong đại viện.

Nói thật, thân thủ Vu Nam cũng rất tốt, rất nhiều cậu bé cùng tuổi cũng không nhất định đ.á.n.h thắng được cô ấy.

Đây là lần đầu tiên cô ấy được một cậu bé bảo vệ.

Phó Tùy lớn lên tuấn lãng, khi cười rộ lên trong mắt có ánh sáng, trong thần tình có một tia kiêu ngạo khó thuần, ánh mặt trời chiếu vào trên người anh, phảng phất dát cho anh một tầng kim quang.

Khiến người ta không dời mắt được, không biết vì sao, Vu Nam cảm thấy hôm đó tim cô ấy đột nhiên đập có chút nhanh.

Có chỗ nào đó không giống nhau rồi.

"Chị Nam, anh ba có hồi âm cho chị không a?"

Vu Nam hồi thần, cười, "Hồi rồi..."

Cả bài giống như nhật ký vậy, viết những vụ án chính mình làm ở đồn công an, chuyện chính mình lập công ở trong thư lặp lại ba lần.

Phó Hiểu nhìn sự ôn nhu chợt lóe qua trong mắt cô ấy, tức khắc cảm thấy buồn cười.

Xem ra hai người đều có ý với nhau, vậy cô cứ lẳng lặng chờ tình cảm hai người phát triển thôi.

Em trai Vu Nam - Vu Dương cùng tuổi với Phó Dư, cậu ta hẳn là có chút sợ người chị Vu Nam này, để đồ ăn lên bàn liền xoay người rời đi.

"Nào, vừa ăn vừa uống," Vu Nam cũng không để ý cậu ta, chào hỏi hai người ăn cơm.

Phó Dư đứng dậy, cười nói: "Chị Nam, em đi ăn cùng Vu Dương."

Vu Nam xua xua tay, ý bảo cậu tùy ý.

Quay đầu tán gẫu với Phó Hiểu.

Vốn dĩ đối với cô gái trước mắt liền có hảo cảm, hơn nữa cô về sau rất lớn xác suất là người một nhà, cho nên liền có tâm tư nói chuyện thoải mái.

Hai người bắt đầu tán gẫu chuyện trên trời dưới biển.

Phó Hiểu biết được quy hoạch của cô ấy đối với bản thân.

Trong mắt cô tràn đầy cổ vũ, "Chị nhất định có thể thành công."

Vu Nam uống ngụm rượu, sảng khoái cười, "Không ngờ em thế mà sẽ ủng hộ chị, ba mẹ chị đều không đồng ý ý tưởng của chị, cảm thấy chị nên sớm gả chồng."

Còn có một số bạn bè kết giao trước kia, mặc kệ là chưa kết hôn hay đã kết hôn, đều khuyên cô ấy, hiện tại đã không tồi rồi, bảo cô ấy sớm ổn định lại, gả chồng sinh con.

Phó Hiểu cảm khái nói: "Thế giới này, đối với phụ nữ, có rất nhiều hạn chế."

Cô nâng chén rượu chạm với Vu Nam một cái, thanh âm lăng nhiên, "Nhưng, chúng ta rõ ràng ưu tú hơn rất nhiều đàn ông, cho nên..."

Cô ngước mắt nhìn về phía cô ấy, phát ra một tiếng cười, trong mắt tràn đầy vẻ tán thưởng, "Chị gái, làm chính mình là tốt rồi."

"Về phần gả chồng..." Phó Hiểu trêu chọc nói: "Đây không phải còn có anh ba em sao."

Vu Nam chăm chú nhìn Phó Hiểu một lát, cảm giác không hợp trong lòng vẫy đi không được, cười nói: "Em rất tốt."

"Bất quá, tính tình này của em với tướng mạo thật đúng là không giống nhau."

Nhìn là em gái ngọt ngào, kết quả...

Thế mà là một em gái thông tuệ.

Phó Hiểu lơ đãng cười.

"Anh ba em, Phó Tùy a..." Vu Nam uống ngụm rượu, chậm rì rì nói: "Vốn dĩ chỉ là có chút hảo cảm, nhưng nhìn thấy em, chị cảm thấy, gả cho anh ấy thật ra cũng không tồi."

"Tại sao?"

Vu Nam cười ôm cổ Phó Hiểu, cọ cọ trên mặt cô, cười vẻ mặt trương dương, "Bởi vì em a,"

"So với Phó Tùy, chị càng muốn làm chị dâu em."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.