Thập Niên 70: Mang Theo Không Gian Vả Mặt Gia Đình Cực Phẩm - Chương 352: Quần Áo
Cập nhật lúc: 10/04/2026 18:14
Mục Liên Thận vỗ vỗ vai hắn, chỉ chỉ bao gian bên cạnh, nói: "Vào trong nói chuyện..."
Khi đi vào bao gian, ông ra hiệu bằng mắt với Khương Chỉ ở trong góc.
Người sau hiểu ý gật đầu, đi tới trong xe ở cửa khách sạn chờ đợi.
Liên Dịch nằm trên mặt đất từ trong khiếp sợ hồi phục tinh thần lại, liền nhìn thấy không một ai để ý tới hắn, vậy mà đều đã đi vào bao gian, hắn từ dưới đất bò dậy, phủi phủi bụi đất trên người, cũng đi theo vào.
Liên Dịch: (;′>o<`)
Đi vào bao gian, Mục Liên Thận còn chưa kịp nói chuyện đã nghe thấy phía sau truyền đến tiếng quỷ khóc sói gào của Liên Dịch.
"Thận ca, anh ruột của em a, em không phải đang nằm mơ chứ, sao anh lại tới đây thế," Hắn lôi kéo Mục Liên Thận chính là một trận lay động, sau khi bị ghét bỏ đẩy ra trên mặt vẫn mang theo nụ cười.
Lại đưa mắt nhìn về phía Phó Hiểu ở một bên, cười ha hả tiến lên, "Đây là con gái của chúng ta đi, em đã nói nhìn quen mắt mà."
Phó Hiểu vẻ mặt cạn lời.
Bạn bè của cha cô thật đúng là muôn hình muôn vẻ.
Mục Liên Thận túm lấy gáy hắn, bắt hắn dừng lại, "Cậu thành thật một chút cho tôi..."
Liên Dịch quay đầu nhìn về phía ông, "Ca, tới sao không liên lạc với em ngay lập tức chứ, để em đi đón anh a, anh..."
Mục Liên Thận day day mi tâm, trầm giọng nói: "Liên Dịch, im lặng..."
Gần như là theo bản năng, miệng Liên Dịch liền ngậm lại, im lặng như gà.
Ông kéo cái ghế bên cạnh ra ngồi xuống, ánh mắt rơi vào trên người Liên Niên, "Niên ca, hai ngày nay tôi không đi được, làm phiền anh giúp tôi trông con hai ngày."
Liên Niên nhìn Phó Hiểu, cười gật đầu, "Không thành vấn đề."
Phó Hiểu nhíu mày nói: "Cha, con không thể đi theo cha sao?"
Mục Liên Thận cho cô một ánh mắt trấn an, ôn hòa mở miệng: "Bên chỗ Khương thúc thúc của con có chút việc cần cha giúp một tay, cha đi hai ngày, con đi theo vị bác này."
Ông nói với Liên Niên: "Buổi tối đưa con bé đến chỗ Tiểu Cửu là được."
Liên Niên cười cười, "Cậu cứ làm việc của cậu, chuyện đứa nhỏ không cần lo lắng."
Mục Liên Thận nhìn thời gian một chút, đứng dậy nhẹ nhàng bóp bóp vai Phó Hiểu, "Nghe lời."
"Nhưng mà, trời đều tối rồi," Phó Hiểu cúi đầu bất mãn lầm bầm: "Chuyện gì mà phải đi làm vào buổi tối, không thể ngày mai đi sao?"
Ông cưng chiều xoa xoa tóc cô.
Có một số việc, chính là muốn buổi tối mới có thể làm.
Đêm trăng đen gió lớn g.i.ế.c người, câu nói này cũng không phải nói không.
Trước khi đi ông liếc nhìn Liên Dịch một cái.
Liên Dịch vẻ mặt nô tài tiến lên, "Ca, anh phân phó."
Trong mắt Mục Liên Thận xẹt qua ý cười bất đắc dĩ, nói: "Đừng đưa con gái tôi đi mấy chỗ lung tung rối loạn, nếu cậu dạy hư con bé, chờ tôi trở lại sẽ xử lý cậu."
Liên Dịch khom lưng, nơm nớp lo sợ nói: "Tiểu nhân không dám..."
Liên Niên bên cạnh bị hắn chọc cười ra tiếng, Mục Liên Thận lại lôi kéo Phó Hiểu nói vài câu, mới yên tâm rời đi.
Ông vừa đi ra khỏi phòng, sống lưng Liên Dịch nháy mắt thẳng lên.
Nhìn Phó Hiểu, trên mặt nháy mắt lộ ra nụ cười của người cha già: "Con gái, con có mười lăm tuổi chưa?"
Phó Hiểu cười đáp lại: "Dịch thúc, cháu mười sáu rồi."
"A, đều mười sáu rồi, là cô nương lớn rồi, chú đưa cháu đi dạo phố được không?"
Liên Niên đứng dậy, đi tới trước mặt Phó Hiểu, ôn hòa cười hỏi: "Cháu tên là gì?"
Phó Hiểu cười đáp lại: "Mục Thời An."
"An An," Hắn cười nói: "Đừng nghe Dịch thúc của cháu, trời sắp tối rồi, không đi dạo nữa, mua quần áo để ngày mai đi."
"Vâng," Phó Hiểu đi theo hắn vừa đi ra ngoài vừa nói: "Bác gọi cháu là Tiểu Tiểu là được, người trong nhà đều gọi cháu như vậy."
Liên Niên quay đầu nhìn cô, cười nói: "Được, Tiểu Tiểu."
Liên Dịch phía sau đi sát theo hai người.
Ba người đi ra khỏi khách sạn, tịch dương đã ngả về tây.
Sau khi lên xe, Liên Niên mở miệng nói: "Tiểu Tiểu, chúng ta về nhà trước, cháu nghỉ ngơi sớm một chút, ngày mai lại đưa cháu ra ngoài đi dạo."
Phó Hiểu ở ghế sau thu hồi tầm mắt từ ngoài cửa sổ xe, cười đáp lại: "Vâng ạ."
Sự phồn hoa của Cảng Thành quả nhiên danh bất hư truyền.
Trong hoàng hôn nhật lạc, nơi này đã nơi nơi trụy lạc, khắp nơi có thể thấy được cao ốc và du thuyền.
Hai bên cây cầu lớn rộng rãi thế mà còn có quầy hàng ăn vặt, đủ loại hải sản và điểm tâm kiểu Cảng nhiều vô số kể.
Có loại không khí náo nhiệt của đường phố trong thôn nội thành ở đời sau, làm cho cô có chút hoài niệm.
Liên Dịch hiển nhiên là rất hiểu tâm tư con gái, bảo Liên Niên dừng xe lại một chút, dẫn Phó Hiểu đi dạo một lát, lại mua rất nhiều đồ ăn vặt.
Cuối cùng tay cô thật sự là cầm không nổi nữa, lúc này mới quay trở lại trong xe.
Trong tay Liên Dịch xách theo hai hộp điểm tâm, vẫn luôn líu ríu nói với cô nơi này có chỗ nào chơi vui, Phó Hiểu cũng rất nể tình nghe, thỉnh thoảng còn đặt câu hỏi hai câu.
"Dịch thúc, không biết tiếng Quảng Đông ở bên này có phải rất bất tiện hay không," Cô hỏi.
Liên Dịch b.úng tay một cái, nổi lên hứng thú kể lể, "Chú nói cho cháu nghe, nếu cháu đi dạo mấy sạp hàng nhỏ, vậy cơ bản đều là tiếng Quảng Đông chính tông, còn có khẩu âm, nếu cháu nói tiếng phổ thông, bị bọn họ nhìn ra cháu là người nội lục, bọn họ còn có thể có chút coi thường cháu."
Phó Hiểu gật đầu, vừa rồi lúc mua đồ cô đã phát hiện ra.
Cảng Thành lúc này, xác thực kinh tế phát triển hơn nội lục, người ở đây cứ như là có cảm giác ưu việt của bản thân, bắt đầu coi thường người nội lục.
Cũng không nhìn kỹ xem, rõ ràng đều là cùng một màu da, cùng là người Trung Quốc, có gì mà tự cao tự đại.
"Nhưng nếu cháu đi đến những nơi cao cấp một chút, cái gì mà khách sạn, nhân viên phục vụ nhà hàng đều nói một miệng tiếng phổ thông rất tốt, người tiếp xúc không giống nhau, tố chất đều không giống nhau."
"Nhóc con, cháu yên tâm, có chú ở đây, cháu ở chỗ này không có khả năng tiếp xúc với những người tầng lớp thấp này, đương nhiên cũng không có khả năng bị bắt nạt."
Đuôi lông mày Phó Hiểu khẽ nhướng, cười, "Đa tạ Dịch thúc."
Liên Dịch hắc hắc cười một tiếng: "Chuyện nhỏ, ngày mai vừa vặn có cái yến hội, chú đưa cháu cùng đi a..."
Liên Niên lái xe phía trước, nhìn Liên Dịch đang nháy mắt ra hiệu, nhịn không được ho nhẹ một tiếng nói: "Nghĩ lại cảnh cáo của Liên Thận đi, cậu tém tém lại chút."
Liên Dịch không phục phản bác: "Anh ấy chỉ nói không được đi mấy chỗ lung tung rối loạn, nhưng đây chính là yến hội đứng đắn."
Mắt Phó Hiểu cong cong: "Cháu còn rất có hứng thú."
"Đúng không," Liên Dịch nhận được sự tán thành nháy mắt hưng phấn, bắt đầu kể cho cô nghe chuyện thú vị trên yến hội.
Cô an tĩnh nghe hắn kể, khóe miệng vẫn luôn lộ ra nụ cười.
Mặc dù chỉ là mỉm cười lễ phép, nhưng lại thêm gương mặt này của cô, nháy mắt liền cho người ta một loại cảm giác ngoan ngoãn.
Dáng vẻ này của cô, coi như là hoàn toàn đả động trái tim muốn nuôi con của Liên Dịch, hắn lặng lẽ che n.g.ự.c.
Thầm nghĩ: "Cái này lúc đó người phụ nữ kia nếu sinh cho hắn một đứa con gái như thế này, cái mũ xanh này hắn đội cũng không sao, chỉ cần đứa bé gọi hắn là cha."
Mục Liên Thận cái tên Bao Công mặt đen kia, vậy mà có thể có đứa con gái ngoan như thế, hắn tài đức gì a.
Mà Phó Hiểu nghĩ chính là một chuyện khác.
Hắn nói trên yến hội có ca hát, đồ ăn ngon đồ uống ngon, cô đều không quá để ý, cô để ý là người.
Đã là yến hội chính quy, vậy khẳng định người có uy tín danh dự đều sẽ tham gia, cô còn đang muốn tìm người đây.
Kẻ thù gặp được thì phế bỏ.
Còn có người anh em kết nghĩa có chút đen tối kia của Phó gia gia nữa.
Cảng Thành mới lớn bao nhiêu, cô đi ra ngoài dạo nhiều một chút, kiểu gì cũng sẽ gặp được.
Xe rất nhanh lái vào một khu biệt thự.
Sau khi xuống xe, cô hỏi: "Dịch thúc, Cửu thúc không ở bên này sao?"
Liên Niên từ ghế lái đi xuống, trả lời: "Cậu ấy ở khá lệch, có điều hôm nay cậu ấy không có nhà, đi vùng núi xem mỏ của cậu ấy rồi."
Hắn thần sắc ôn hòa nói: "Ở chỗ này hai ngày trước được không? Chờ cha cháu trở lại."
Phó Hiểu cười gật đầu, "Được ạ."
Liên Niên thở phào nhẹ nhõm, hắn là thật không biết nuôi con nít như thế nào, mặc dù Liên Dịch cũng coi là do hắn nuôi lớn, nhưng hắn là nam.
Con gái hắn thật đúng là không biết chăm sóc thế nào, may mắn, đứa bé này là một đứa hiểu chuyện.
Nếu giống như mấy cô gái ngang ngược hắn từng gặp, hắn đoán chừng đầu sẽ nổ tung mất.
Gọi người giúp việc dùng thời gian nhanh nhất chuẩn bị một gian phòng cho khách ra.
Liên Dịch kéo cô ngồi xuống ghế sô pha, bắt đầu hỏi một số chuyện ở nội lục.
Khóe miệng Liên Niên gợi lên ý cười, đi vào phòng bếp rửa một đĩa trái cây bưng ra, lúc hắn đi ra Liên Dịch đang hỏi chuyện Tống Như Uyên.
"Tống Như Uyên thằng nhóc đó chưa cưới vợ đi..."
Phó Hiểu gật đầu, "Tống bá bá là một mình..."
"Chú biết ngay mà," Liên Dịch cao hứng vỗ đùi đen đét, "Chú biết ngay thằng nhóc đó không tìm được vợ, cháu nói xem ai có thể chịu được cái tật xấu kia của cậu ta..."
"Chú vỗ vai cậu ta một cái, cậu ta liền có thể đi thay bộ quần áo, cậu ta tìm vợ có thể làm gì a..."
Liên Niên vỗ hắn một cái, hắn hình như cũng biết mình nói lời này không thích hợp, xấu hổ cười một tiếng, đưa trái cây cho cô, "Tiểu Tiểu, ăn trái cây."
Hắn chuyển đề tài, lại hỏi: "Tiểu Tiểu, cháu lúc này hẳn là còn đang đi học đi."
Phó Hiểu đáp lại: "Cháu tốt nghiệp cấp ba đều sắp một năm rồi."
"Sớm như vậy..." Liên Dịch gãi gãi đầu, quay đầu nhìn về phía Liên Niên, "Niên ca, tình huống bình thường mười sáu tuổi hẳn là còn đang học cấp ba đi..."
Liên Niên cười nhìn về phía Phó Hiểu, hỏi: "Cháu nhảy lớp rồi đi..."
Cô gật đầu, "Coi là vậy đi."
Cô học cấp ba là bắt đầu học từ lớp mười một, cũng coi là nhảy lớp đi.
"Lợi hại như vậy," Liên Dịch khen ngợi nói: "Có điều cũng bình thường, cha cháu lúc đó ở trong lớp thành tích đều là đứng đầu."
"Tiểu Tiểu, cha cháu dạy cháu công phu chưa? Thương pháp? Cách đấu? Cháu là không biết lúc ông ấy đi học, không chỉ thành tích tốt, ngay cả công phu cũng tốt, thật sự là không cho người ta đường sống, cháu biết cái gì?"
Phó Hiểu cong môi, "Cái gì cũng biết một chút."
Liên Dịch giờ phút này còn không biết, câu "đều biết một chút" này của cô hàm nghĩa là gì.
Hắn tưởng rằng đứa bé giống như hắn lúc đó, cái gì cũng biết, nhưng đều là một bình không đầy nửa bình lắc lư.
Liên Niên nhìn thời gian một chút, cắt ngang hai người, "Được rồi, Tiểu Tiểu, về phòng ngủ đi, ngày mai lại nói chuyện."
"Vâng, vậy Dịch thúc, chúc ngủ ngon."
Phó Hiểu đứng dậy, đi theo người giúp việc lên lầu.
Đẩy cửa phòng khách ra, người giúp việc đứng ở cửa nói: "Tiểu thư, dụng cụ rửa mặt trong tủ quần áo đều là mới."
Cô cười gật đầu, "Được, đa tạ."
Sau khi đóng cửa lại, mở tủ quần áo ra, bên trong đặt một bộ áo choàng tắm và một số thứ như khăn mặt.
Phòng khách này thế mà có kèm nhà vệ sinh và phòng tắm, điều này làm cho Phó Hiểu rất hài lòng.
Cô từ bây giờ có thể tiến vào không gian rồi, cũng sẽ không có ai hoài nghi cái gì.
Khóa trái cửa, tiến vào không gian.
Dưới lầu, Liên Dịch bám lấy Liên Niên không buông tay, đè thấp giọng hét lên: "Niên ca, anh nói xem Mục Liên Thận hắn dựa vào cái gì sinh ra đứa con gái đẹp như thế, ông trời bất công a..."
"Còn lớn lên giống hắn như thế, cứ như là in ra vậy."
Liên Niên trợn trắng mắt đẩy hắn ra, "Ngủ sớm một chút, ngày mai cậu phụ trách mua cho con bé chút quần áo, tôi thấy con bé không mang hành lý gì."
"Đúng đúng... Trời ơi, tôi thấy đứa bé này mặc cái gì cũng đẹp, sợ là mua không xuể, đến lúc đó bảo ông chủ trực tiếp đưa đến nhà là được."
Liên Dịch vỗ tay một cái, "Đúng rồi, sao tôi không nghĩ tới, lần trước tôi quen một người phụ nữ, cô ấy làm buôn bán trang phục, để cô ấy chuẩn bị cho con bé."
Nói xong tay chân múa may chạy vào thư phòng, hẳn là đi gọi điện thoại.
Khóe miệng Liên Niên khẽ giật, "Điên rồi..."
Phó Hiểu đêm nay cũng không đi ra khỏi không gian, mà là đặt đồng hồ báo thức buổi sáng, nằm trên giường lớn trong không gian.
