Thập Niên 70: Mang Theo Không Gian Vả Mặt Gia Đình Cực Phẩm - Chương 638: Chính Đoàn Hai Năm
Cập nhật lúc: 11/04/2026 06:11
Phó Dục ngẩng đầu nhìn anh, "Cậu có phải lại ghen bóng ghen gió rồi không?"
"Đã tra xét hắn, thân phận không có bất cứ vấn đề gì."
Thẩm Hành Chu không tỏ ý kiến nhướng mày, "Em đi trước đây..."
Phó Dục đi theo phía sau tiễn anh ra cửa.
"Ở bên ngoài làm việc chú ý an toàn."
Thẩm Hành Chu cũng không quay đầu lại, chỉ là vẫy vẫy tay.
Đóng cửa viện lại lần nữa, Võ Khinh Y tiến lên, "Người này..."
Phó Dục khẽ cười: "Anh biết, nhưng hắn ở trước mặt anh, không có chút ý tứ giấu giếm nào a."
Nhớ tới lần trước sau khi kết hôn trở lại trường học, anh trả lại bộ trang sức kia cho hắn, Thời Từ Niên cười không sao cả: "Nhà tôi thứ đồ chơi này có rất nhiều, tôi không cảm thấy có gì trân quý."
Anh ánh mắt vi diệu nhìn hắn, nói thẳng hỏi hắn vì sao phải tặng quà cho mình.
Hắn cười, "Bạn học Phó Dục, tôi đang tiếp cận cậu a."
"Trong nhà tôi trừ bỏ có chút tiền, trên đường làm quan không giúp được tôi cái gì, tôi coi trọng cậu, tiếp cận lấy lòng cậu, có gì không đúng?"
Phó Dục khẽ cười: "Nhưng tôi không giúp được cậu cái gì, chi bằng... cậu đổi người lấy lòng?"
Thời Từ Niên cũng cười theo, cười tùy ý, nhẹ nhàng.
Phó Dục cũng không bị hắn tâng bốc đến mơ hồ không rõ phương hướng, "Tới phiên tôi chọn lựa dùng người, sợ là phải qua năm sáu năm nữa, cậu mưu đồ cái gì..."
Thời Từ Niên thế mà cười to lên, đi tới vỗ vỗ bả vai anh, "Bạn bè, cậu đừng như vậy, tôi chính là một người không có tiền đồ gì như vậy, tôi có thể mưu đồ cái gì, mưu đồ bớt việc thôi, tôi chỉ là kết bạn với người có bản lĩnh, có cần thiết phòng bị như vậy không? Lại nói, tôi không chỉ lấy lòng cậu, người khác tôi cũng làm như vậy."
"Cậu nghĩ nhiều rồi..."
Suy nghĩ thu hồi, Phó Dục nhìn về phía Võ Khinh Y, "Hắn cũng xác thật trừ bỏ làm quen với chúng ta ra, không làm chuyện gì khác..."
Võ Khinh Y khẽ nhíu mày đẹp: "Nhưng hắn hỏi Tiểu Tiểu làm gì?"
"Đúng vậy," ngữ khí Phó Dục phức tạp: "Hắn không có việc gì hỏi em gái anh làm gì chứ, đây không phải tìm việc sao."
Tính cách của anh bình thường làm việc sẽ không quá truy cứu sâu, chỉ cần không quá phận, không thương tổn người nhà của anh, hắn làm quen anh, anh chỉ cần có sự phòng bị đối với Thời Từ Niên là được.
Nhưng Thẩm Hành Chu không giống vậy a, phàm là chuyện liên quan đến Phó Hiểu, anh cũng sẽ không quản cậu có tâm tư xấu gì hay không.
Phó Dục cười lắc đầu, anh mặc kệ, giao cho Thẩm Hành Chu đi.
"Cần chuẩn bị phòng cho chú út không?"
"Chuẩn bị chú ấy cũng sẽ không ở, chú ấy rất bận."
Võ Khinh Y nhếch môi cười cười, trong lòng nghĩ thu dọn ra một gian phòng cho khách, "Buổi tối ăn cái gì?"
Phó Dục nắm lấy tay cô, ôn thanh nói: "Em đừng bận rộn, anh làm đi."
"Y Y, em đi tìm giúp anh hai cái áo sơ mi và áo khoác, hai ngày nữa anh phải mặc."
"Được."...
Hôm họp, Phó Dục chào hỏi xong với hướng dẫn viên liền tới chỗ Phó Vĩ Luân.
Phó Vĩ Luân đang nói gì đó với Vương Chí Phong, nghe được thanh âm của anh cũng không ngẩng đầu, nói xong chuyện bên miệng, nhận lấy văn kiện từ trong tay anh, phất tay ý bảo anh đi xuống, lúc này mới nhìn về phía Phó Dục, "Hôm nay cháu đi theo ai?"
"Hướng dẫn viên của bọn cháu bảo cháu đi theo làm ghi chép."
"Ồ, vậy buổi tối lại nói chuyện đi."
Vỗ vai anh một cái, liền đi đến vị trí của ông ngồi xuống, quay đầu liền tán gẫu với người bên cạnh.
Phó Dục một lần nữa trở lại ngồi xuống phía sau hướng dẫn viên.
Hướng dẫn viên quay đầu nhìn anh một cái, "Vừa rồi vị kia là người nhà em?"
"Vâng, chú út em."
"Ồ? Trước kia ngược lại chưa từng nghe em nói qua a."
Phó Dục cười cười: "Thầy ơi, chuyện này có gì để nói đâu?"
Thần tình hướng dẫn viên vi diệu cười cười.
Thật ra ông biết, trước khi trọng dụng một người ông sao có thể không làm điều tra bối cảnh chứ.
Chẳng qua không nghĩ tới thế mà có người trong nhà có bối cảnh lại không nói ra bên ngoài.
Ngay sau đó chính là hội nghị bắt đầu, ông cũng không kịp suy nghĩ lung tung nữa, đầu nhập vào không khí khẩn trương...
Buổi tối, Phó Dục đi theo hướng dẫn viên đi ra khỏi hội trường liền nhìn thấy Phó Vĩ Luân đang đứng trước xe chờ.
"Thầy ơi, vậy em qua đó trước?"
Hướng dẫn viên cười nói: "Thầy cùng qua đó đi."
Thấy ông cũng đi theo cùng nhau lại đây, Phó Vĩ Luân tiến lên bắt tay với ông, "Thầy Chu, chào ngài, ngưỡng mộ đại danh đã lâu."
Hướng dẫn viên Chu cũng vươn hai tay nắm lấy tay ông, "Thảo nào bạn học Phó Dục ưu tú như vậy, thì ra là người nhà Phó bí thư a."
Trên mặt Phó Vĩ Luân mang theo nụ cười xã giao: "Thầy Chu khách khí rồi, đứa nhỏ không biết cố gắng, làm phiền thầy lo lắng nhiều rồi."
"Ai, đứa nhỏ này chỗ nào không biết cố gắng, ưu tú lắm a, tôi còn muốn để em ấy ở lại trường học đâu..."
Phó Vĩ Luân không tiếp lời này của ông, chỉ là cười tùy tiện hàn huyên vài câu.
Hướng dẫn viên Chu cuối cùng lên tiếng nói: "Vậy... Phó bí thư, tôi về trước đây, hôm nào chúng ta lại nói chuyện."
"Được, thầy đi thong thả."
Phó Dục cũng gật đầu từ biệt với ông: "Thầy Chu tạm biệt."
Sau khi ngồi lên xe, Phó Vĩ Luân cười mở miệng: "Cháu và Khinh Y còn chưa nghĩ tới chuyện con cái?"
"Chú út, sao đột nhiên nhớ tới hỏi cái này rồi?"
"Ồ, chính sách kế hoạch hóa gia đình của chính phủ có thể muốn nghiêm ngặt lên rồi, phương diện s.i.n.h d.ụ.c một nhà chỉ có thể sinh một con."
Phó Vĩ Luân nhìn về phía anh, "Lúc chú về nhà có nói chuyện này, ý của mẹ cháu là để cháu và vợ thương lượng một chút, nếu có ý tưởng khác, sớm làm tính toán."
Phó Dục khẽ cười: "Trong nhà có cán bộ càng nên lấy mình làm gương, chúng cháu còn có thể làm tính toán gì."
"Năm nay chỉ là nói như vậy, nhưng pháp quy cụ thể còn chưa chế định xong, còn có thể hoạt động, chú đoán trễ hai năm nữa là không được rồi."
Phó Dục gật đầu, "Cháu biết rồi, trở về thương lượng với Y Y một chút."
"Tiểu Tiểu gần đây bận cái gì thế?"
"Ở Viện Nghiên Cứu một thời gian rồi."
"Đồ mẹ cháu mang cho con bé, cháu nhớ đưa cho nó, chú chỉ có thể ở Kinh Thị hai ngày, ngày kia phải về rồi," Phó Vĩ Luân khẽ nói.
"Vâng, cháu biết rồi, trong nhà vẫn tốt chứ ạ?"
Phó Vĩ Luân mỉm cười gật đầu, "Đều rất tốt, mẹ cháu gần đây bắt đầu nghe ngóng cô nương cho Phó Hoành rồi, những người khác vẫn như cũ."
Phó Dục hỏi ông: "Trong thôn sau khi chia sản đến hộ, bố cháu hẳn là không bận rộn như vậy nữa đi."
"Sao không bận, bố cháu căn bản không ngồi yên được."
Phó Vĩ Luân nhướng mày nhìn anh, "Cháu thật sự muốn để người nhà tới Kinh Thị?"
Phó Dục nhàn nhạt nhếch môi: "Là có ý tưởng này."
"Không có cửa đâu," Phó Vĩ Luân nhìn ra ngoài cửa sổ xe, "Chú đã sớm nói với bố cháu, nhưng ông ấy không đồng ý, lại chờ xem sao, Đại Sơn Thôn rất tốt, các cháu không có việc gì thường trở về thăm là được."
Hai người về đến nhà, Võ Khinh Y đã lo liệu xong một bàn đồ ăn.
Ăn cơm tán gẫu việc nhà, một bữa cơm ăn xong Phó Vĩ Luân liền về phòng.
Phó Dục rửa mặt xong trở lại phòng, nhìn về phía Võ Khinh Y đang ngồi ở đầu giường đọc sách, "Y Y, anh có việc thương lượng với em một chút."
"Việc gì?" Võ Khinh Y đặt sách lên mặt bàn, nhìn anh.
"Chuyện con cái," Phó Dục ôm cô vào trong lòng, khẽ nói những lời Phó Vĩ Luân đã nói với anh.
"Chúng ta chỉ sinh một đứa cũng rất tốt..."
"Vậy không phải vừa vặn sao?"
Phó Dục rũ mắt nhìn cô: "Vợ à, em trọng nam khinh nữ?"
Cô hờn dỗi trừng mắt nhìn anh một cái, "Em cảm thấy một đứa quá cô đơn, đứa đầu là con trai, đứa thứ hai là con gái mới tốt."
Ngữ khí Phó Dục có chút phức tạp: "Chính sách không quá cho phép."
"Một đứa cũng rất tốt."
Võ Khinh Y chậm rãi bò lên trên người anh, "Chú út không phải nói hai năm nay tạm thời không thành vấn đề sao?"
Phó Dục bất đắc dĩ nhéo nhéo cằm cô, "Vậy cũng không thể sinh con thường xuyên a, không tốt cho thân thể em."
Ánh mắt cô càng thêm kiều mị nhìn về phía anh, ghé vào tai anh khẽ nói: "Hôm nay em không uống t.h.u.ố.c được không..."
Nói xong hôn một cái lên yết hầu anh.
Phó Dục xoa xoa tóc cô, nhẹ nhàng thở dài.
Võ Khinh Y kiều kiều nhu nhu ghé vào trên người anh, một đôi mi mục hơi hơi cong lên, trong mắt phiếm gợn sóng như nước mùa thu, anh nhìn, có chút cảm giác sở sở đáng thương.
Hai tay anh bóp ở trên eo nhỏ của cô, nhấc người lên trên, nâng cằm cô hôn xuống.
Hai tay cô đỡ vai anh, theo động tác của anh, thân mình dần dần mềm nhũn xuống.
Phó Dục ôm cô xoay người, đè cô dưới thân.
Tay gắt gao đỡ trên eo nhỏ thon thả của cô, dần dần một đường trượt xuống, nụ hôn của anh càng ngày càng nóng bỏng, bắt đầu hôn cằm, cổ, xương quai xanh của cô, thẳng đến khi vượt qua xương quai xanh, rơi xuống...
Nắm lấy chân cô vòng lên eo mình.
Dưới ánh trăng, chỉ có thể nhìn thấy bóng người đang phập phồng...
Thẩm Hành Chu một thân quân trang chính thức ngồi thẳng người nhìn chằm chằm thụ phong phía trước.
Sau khi mấy người xuống đài, phía dưới vang lên tiếng vỗ tay.
Gọi đến tên Thẩm Hành Chu, anh đứng dậy lên đài.
Cán bộ cấp bộ phụ trách thụ phong gỡ một cái tiêu chí trên vai anh xuống, đổi thành một ngôi sao vàng.
Thẩm Hành Chu kính lễ nói lời cảm ơn, cán bộ vỗ vỗ bả vai anh, quay đầu nhìn về phía máy ảnh dưới đài.
Sau khi chụp một tấm ảnh, anh đi xuống đài một lần nữa ngồi trở lại vị trí của mình.
Nghi thức gần ba tiếng đồng hồ kết thúc.
Anh đứng dậy đi về phía bộ hồ sơ, đi làm thủ tục cần làm.
Nhân viên văn phòng đưa cho anh một tờ giấy bảo anh ký tên.
Thẩm Hành Chu cầm lấy nhìn thoáng qua, khi nhìn thấy chức vị viết trên cột cấp bậc kia, ánh mắt lóe lên, nhìn về phía nhân viên văn phòng phía trước, "Không lấy sai chứ?"
"Ừm, Thẩm Hành Chu... không sai, mau ký, ký xong đi ra phía sau làm cái bên dưới."
Anh nghĩ nghĩ, vẫn là cầm b.út ký tên mình.
Làm xong tất cả thủ tục, anh cầm phần văn kiện kia đi tới văn phòng Tư Thần.
Nhìn thấy anh tới Tư Thần cười chỉ chỉ đối diện, ý bảo anh ngồi, "Làm xong rồi?"
Thẩm Hành Chu đặt phần văn kiện kia lên mặt bàn, khẽ cười: "Chức vị này không đúng đi."
Tư Thần nhìn thoáng qua, gật đầu, "Không sai, chính đoàn hai năm."
Hắn đứng dậy đi đến cửa đóng cửa lại cho kỹ, một lần nữa đi đến trước mặt Thẩm Hành Chu nhìn anh, "Dựa theo công lao hiện tại của cậu, trầm ổn ở trong bộ nửa năm, không sai biệt lắm chính là cấp bậc này."
Thẩm Hành Chu nói đầy ẩn ý: "Vậy cái này của tôi..."
Tư Thần cười cười, "Chính là so thượng không đủ so hạ có thừa, cấp trên một bậc cấp bậc cậu không đạt được, cấp dưới một bậc lại có chút xin lỗi cậu."
"Chính đoàn là dựa theo quy củ mà đến, cái hai năm này... là nhạc phụ tương lai của cậu..."
Hắn nói chưa dứt lời, nhưng Thẩm Hành Chu cười lắc đầu, hiển nhiên đã hiểu rõ.
Tư Thần cười vỗ vỗ bả vai anh: "Làm cho cậu là nghỉ bệnh, mỗi tháng đều có thể lãnh trợ cấp,,"
"Cảm ơn nha..." Thẩm Hành Chu cười nói.
Hắn khẽ than nói: "Tôi cũng không giúp cậu được bao nhiêu, tôi thật sự không hiểu nổi cậu, có Mục gia cái hậu đài này, bản thân lại không phải hạng người tầm thường, sao không ở lại trong bộ hai năm nữa, đến lúc đó lại lui, trợ cấp này mỗi tháng có thể lãnh nhiều hơn một trăm."
Tư Thần đứng dậy, "Đương nhiên, tôi biết cậu không để bụng nhiều hơn một trăm đồng tiền này, nhưng cậu của khi đó, so với hiện tại kém quá nhiều."
Thẩm Hành Chu từ trong túi lấy ra hộp t.h.u.ố.c lá, đưa cho Tư Thần một điếu, chính mình cũng châm một điếu, nhẹ nhàng nhả ra một ngụm khói, anh cười, "Tư Thần, vẫn là câu nói kia, trong mắt tôi, kiến công lập nghiệp xếp sau một số việc... một số người."
"Cậu cứ coi như tôi không cầu tiến đi, tôi biết cái gì đối với tôi mới là quan trọng nhất..."
Tư Thần gật đầu, "Cũng phải."
"Vậy tôi không khuyên cậu nữa."
Thanh âm Thẩm Hành Chu hàm chứa ý cười: "Không cần khuyên..." Khuyên cũng vô dụng.
Tư Thần ngồi trở lại trước bàn sách của mình, "Được, vậy cậu về đi, đúng rồi, quân công chương lần này cậu lên chiến trường đạt được, hẳn là bên quân khu Tây Nam đưa qua cho cậu."
"Ừm, tôi biết rồi."
Thẩm Hành Chu đứng dậy, "Vậy tôi đi đây, sau này rảnh rỗi lại nói chuyện."
"Ừm, tạm biệt."
Thẩm Hành Chu đi ra khỏi bộ, tới một chỗ sân viện.
Lúc anh tới bên này bên trong không có người, nghĩ thời gian này Hà Ngôn hẳn là đi học rồi, liền về phòng mình, tối nay nghỉ ngơi ở đây, ngày mai lại về Kinh Thị.
Hà Ngôn tan học về đến nhà, nhìn thấy xe dừng ở cửa liền biết Thẩm Hành Chu đã trở lại.
Kích động nhảy dựng lên thật cao, đẩy cửa liền bắt đầu hô: "Anh... Chu ca, anh đã về rồi."
Trong phòng Thẩm Hành Chu đã nằm ở trên giường mở mắt ra, bất đắc dĩ cười, lên tiếng: "Ở đây..."
Hà Ngôn đi vào phòng, hắc hắc cười: "Anh, anh ngủ rồi a."
Thẩm Hành Chu từ đầu giường ngồi dậy, "Đang chuẩn bị ngủ, gần đây em thế nào."
"Em? Em rất tốt a."
"Học tập thì sao."
Về sinh hoạt Thẩm Hành Chu cũng không lo lắng, rốt cuộc anh đã sớm an bài xong rồi.
"Rất tốt, anh, em có thể thi trường học của chị không?"
Hà Ngôn vẻ mặt chờ mong nhìn Thẩm Hành Chu.
Thẩm Hành Chu b.úng trán cậu một cái, "Gọi chị cái gì, gọi chị dâu."
"Trường học của chị dâu em cũng không dễ thi, thành tích của em không thành vấn đề chứ."
Hà Ngôn gãi đầu, "Em... em nỗ lực thêm chút nữa."
"Ừm được."
Hà Ngôn đi đến cửa, bám vào khung cửa nhìn anh, "Anh, chờ em thi đậu Kinh Đại, em có thể tiếp tục đi theo anh không?"
Thẩm Hành Chu nhướng mày: "Em thích cái gì thì học cái đó, đừng luôn đi theo anh, em đã trưởng thành rồi, Hà Ngôn, em nên có cuộc đời của riêng em."
Hà Ngôn rũ mắt, buồn bực nói: "Ồ..."
"Bất quá, em có thể tùy thời tới tìm anh, đến lúc đó nếu em thật sự thích kinh doanh, có thể đi theo anh thử xem trước, anh trả tiền công cho em."
Hà Ngôn lại cao hứng, hưng phấn trừng lớn đôi mắt: "Em không cần tiền công, chỉ cần cho em đi theo anh là được."
Thẩm Hành Chu phất tay ý bảo cậu đi, "Đóng cửa, anh buồn ngủ..."
"Được rồi..."
Nằm ở trên giường, Thẩm Hành Chu có chút bất đắc dĩ, anh thật sự không muốn phụ trách cuộc đời người khác.
Cả đời này anh chỉ muốn nuông chiều Hiểu Hiểu, thậm chí ngay cả con cái anh cũng không muốn.
Càng đừng nói người khác.
Hà Ngôn thằng nhóc này...
Lại nói sau đi.
[Một số tình tiết hư cấu, xin đừng so đo]
