Thập Niên 70: Mang Theo Không Gian Vả Mặt Gia Đình Cực Phẩm - Chương 693: Quy Gia Hữu Kỳ
Cập nhật lúc: 11/04/2026 12:05
Vui theo Tiểu niên đến, phúc tự đoàn viên về.
Lúc ăn cơm sáng hôm nay, Phó Hiểu liền lên kế hoạch khi nào đốt pháo hoa, buổi tối ăn cơm gì.
Những người khác đương nhiên đều phụ họa lời cô.
Mục Liên Thận ôn hòa nhìn về phía Phó Thiếu Ngu, "Thiếu Ngu, hôm nay đưa bố đi Tạ gia một chuyến được không?"
Lần trước anh còn biệt nữu, ông cũng không ép buộc anh, để Phó Hiểu đưa ông đi một chuyến, mấy ngày nay, thái độ của anh đối với ông rõ ràng có biến hóa, hẳn là sẽ đồng ý chứ?
Phó Thiếu Ngu trầm mặc hồi lâu, mãi cho đến khi Phó Hiểu ở dưới bàn kéo kéo tay anh, anh lúc này mới gật đầu, "Được..."
Phó Hiểu cười mở miệng: "Con đi chuẩn bị một ít quà,"
Cô đùng đùng chạy đến nhà kho bới móc, Thẩm Hành Chu đi tới, "Em muốn tìm cái gì?"
"Lần trước ngẫu nhiên nghe người ta nói Trân Ni dì thêu thùa rất giỏi... em nhớ lần trước chúng ta đi dạo phố người Hoa mua cái tranh chữ thập kia hình như là để ở chỗ này a, sao tìm không thấy?"
Thẩm Hành Chu nghĩ nghĩ, cười nói: "Em nói là cái màu đỏ, rất vui mừng kia,"
"Đúng, anh thấy rồi?"
"Em không phải rất thích sao? Anh cất đi cho em rồi..."
Phó Hiểu nhìn về phía anh, "Tìm ra, em muốn tặng cho Trân Ni dì,"
"Được, ở trong phòng, anh lấy cho em,"
Lúc đi về phía Tạ gia, lái hai chiếc xe, Phó Hoành thấy Mục Liên Thận và Phó Thiếu Ngu hai cha con bọn họ đã ngồi lên xe, anh có mắt nhìn đi tới xe của Thẩm Hành Chu phía sau.
Phó Hiểu cười cười: "Nên làm, bố em không biết đối với người Tạ gia có bao nhiêu cảm kích, lại thêm anh em đối với Nam Châu ca tình cảm sâu đậm, vì anh ấy, bố cũng sẽ duy trì mối quan hệ này,"
Phó Hoành gật đầu, "Chú út cũng nói như vậy, người Tạ gia cứu cô và Thiếu Ngu, vậy chính là ân nhân của Phó gia chúng ta,"
Đến Tạ gia, người giúp việc đón bọn họ vào.
Trân Ni nhìn thấy cô, lập tức hai mắt tỏa sáng đứng lên, "Honey..."
Phó Hiểu cũng buông tay Thẩm Hành Chu ra, mặc cho bà ôm mình vừa hôn vừa xoa, "Trân Ni dì, con mang quà cho dì..."
"Thật sao, là cái gì?"
Cô lấy tranh chữ thập ra, Trân Ni cao hứng nhảy cẫng lên, "Đang buồn chán đây... vẫn là Honey của dì hiểu dì, đâu giống mấy thằng nhóc thối trong nhà dì, chỉ biết chọc dì tức giận..."
Nghe thấy lời này Tạ Nam Châu bất đắc dĩ cười cười, nhìn về phía người giúp việc, "Dâng trà..."
"Mục thế thúc, mời bên này..."
Anh mời Mục Liên Thận đến trước bàn trà ngồi xuống, Phó Thiếu Ngu và Thẩm Hành Chu Phó Hoành tự nhiên cũng đi theo ngồi xuống.
Phó Hiểu thì là bị Trân Ni kéo đi xem bà thể hiện kỹ năng thêu thùa xuất sắc kia.
Cô lần trước đã muốn hỏi, "Dì, tại sao dì lại tinh thông thêu thùa Trung Quốc như vậy?"
Trân Ni lộ ra vẻ mặt hoài niệm, "Vì Cảnh Văn, ông ấy luôn nhắc tới mẹ ông ấy trước mặt dì, là một tú nương... dì muốn làm ông ấy vui vẻ, liền học rất lâu..."
"Haizz, nói ra buồn cười, lúc ông ấy ở M Quốc dì học mãi không biết, ông ấy về nước, dì ngược lại tiến bộ thần tốc... bây giờ hoa gì cũng có thể thêu rồi, ông ấy trở lại M Quốc nhìn thấy một tay này của dì, vừa cảm động vừa không thể tin được..."
Phó Hiểu nhìn bà vẻ mặt đắc ý lại thẹn thùng, không khỏi cảm thán, hóa ra Trân Ni dì, là một người cuồng yêu đương a.
Bên này Mục Liên Thận và Tạ Nam Châu cũng là chuyện trò vui vẻ.
Tạ Nam Châu bưng ly trà lên, ngước mắt nhìn về phía ông, "Mục thế thúc, ở M Quốc hai nhà chúng ta có thể coi như người thân qua lại, nhưng về nước, vẫn là kiêng kị chút đi, cháu nghe cha cháu nói, dính dáng đến Tạ gia hình như không tốt lắm..."
Mục Liên Thận cười lắc đầu, "Đã là người thân, vậy thì không có gì phải kiêng kị..."
Ông nhìn thoáng qua Phó Thiếu Ngu, "Sau này mặc kệ là thư từ hay là đi lại M Quốc, hoặc là các cháu muốn về nước, đều là có thể,"
Tạ Nam Châu mỉm cười gật đầu, "Có cơ hội sẽ về,"
Trung Quốc đã không còn người thân gì của Tạ gia, không cần thiết phải trở về, cái anh để ý chính là Phó Thiếu Ngu.
Sợ cậu ấy sau khi về nước, lại giống như trước đó bọn họ liên hệ trong nước, liên hệ không được.
Nói thật, anh không nỡ bỏ đứa em trai này.
Càng sợ cậu ấy sẽ bởi vì không nỡ bỏ Tạ gia, mà không về nước, Trung Quốc là nhà của cậu ấy, thật ra cậu ấy sớm từ năm mười tuổi đã nên trở về rồi.
Sau khi Mục Liên Thận nói câu nói kia, thở phào nhẹ nhõm không chỉ có Tạ Nam Châu, còn có Phó Thiếu Ngu.
Mặc dù bây giờ anh còn chưa hạ quyết tâm về nước, nhưng nghe được tin tức này, vẫn là thở phào nhẹ nhõm, ít nhất, anh nếu thật sự trở về, còn có thể trở lại.
Trò chuyện đến gần trưa, Tạ Nam Châu mời bọn họ ở lại ăn cơm trưa.
Mục Liên Thận đứng dậy khéo léo từ chối: "Các con ăn đi, Tĩnh Xu ở nhà, chú không yên lòng, chú về trước,"
Mặc dù có thím Trần bồi bà, nhưng ông và Tĩnh Xu sau khi xa cách lâu ngày thật vất vả mới trùng phùng, thật đúng là một khắc cũng không muốn tách ra.
Tạ Nam Châu cũng không giữ ông, đứng dậy tiễn ông ra cửa.
Phó Hiểu vẫy tay tạm biệt Mục Liên Thận.
Sau khi Mục Liên Thận đi, Tạ Nam Quân đi tới, "Anh cả, lão tam đã về..."
Tạ Nam Châu nhìn sang, "Dẫn khách đến?"
Nếu là bình thường, chuyện anh em về nhà này, anh sẽ không chuyên môn tới nói một câu.
"Vâng, Bàng thế thúc và cháu gái ông ấy cùng đến,"
"Ồ," Tạ Nam Châu nhìn về phía Phó Hiểu.
Giống như biết anh muốn nói gì, cô cười gật đầu, "Nam Châu ca, không sao đâu... bọn em và Bàng thế thúc cũng là quen biết,"
Tạ Nam Châu mỉm cười gật đầu, "Ừ,"
Anh nhìn về phía Tạ Nam Quân, "Mời vào đi,"
Tạ Nam Lâm đi vào, cái nhìn đầu tiên nhìn thấy chính là Phó Thiếu Ngu, người vẫn là người anh quen biết kia, nhưng cái anh kinh ngạc chính là, "Thiếu Ngu, mặt cậu khỏi rồi?"
Phó Thiếu Ngu mỉm cười gật đầu, "Ừ,"
"Sao không nói với tớ một tiếng?"
Tạ Nam Lâm giọng điệu oán trách, lần trước Phó Thiếu Ngu từ Cảng Thành lúc sắp đi tình huống rất không tốt, anh còn lo lắng một trận.
"Không kịp..."
Anh cười ngẩng đầu, vỗ vỗ vai cậu ấy, "Khỏi là tốt rồi a, nhìn tinh thần cậu tốt hơn rất nhiều,"
Tầm mắt dời ra sau, lúc này mới nhìn thấy mấy gương mặt lạ phía sau, "Đây là?"
Tạ Nam Châu lên tiếng nói: "Được rồi, những cái này sau này hãy nói, mời Bàng thúc thúc ngồi trước,"
Tạ Nam Lâm luôn luôn nghe lời anh trai, cười mời Bàng Tư Viễn vào trong.
"Hinh Nguyệt muội muội, mời vào trong..."
Bàng Hinh Nguyệt thu hồi tầm mắt, cố gắng nặn ra một nụ cười, cúi đầu đi theo sau lưng ông ta.
Ngồi ở chỗ ngồi, lúc Bàng Tư Viễn trò chuyện với anh em Tạ gia, ánh mắt của cô ta lại không tự chủ được nhìn về phía vị trí bên cửa sổ.
Lần nữa nhìn thấy Thẩm Hành Chu, tim cô ta vẫn đập nhanh.
Khi đó, cửa sổ sáng sủa sạch sẽ, ánh nắng chiếu vào sườn mặt gầy gò rõ ràng của anh, phảng phất như tranh sơn dầu.
Mà cô ta, một chút đã luân hãm.
Hiện nay, cùng một khung cảnh, bên cạnh anh, đã có người yêu.
Khác với sự đạm mạc xa cách mà cô ta biết, trong mắt anh đều là người bên cạnh.
Ngay cả cô ấy cười, anh cũng sẽ bất giác cười theo.
Hóa ra, anh cũng sẽ yêu t.h.ả.m một người như vậy a.
Tầm mắt Bàng Hinh Nguyệt nóng rực như vậy, Phó Hiểu đương nhiên chú ý tới, cô không dấu vết nhéo eo Thẩm Hành Chu một cái.
Thẩm Hành Chu cười nắm lấy tay cô, nhéo nhéo lòng bàn tay cô, ghé vào tai cô nhẹ giọng nói: "Lại sao thế..."
"Chiêu ong dẫn bướm..."
Anh vô tội chớp mắt, sán lại gần nói tốt nói xấu, Phó Hiểu mới lộ ra mặt cười.
Thẩm Hành Chu thưởng thức bàn tay nhỏ của cô, nghiêng đầu cảnh cáo nhìn thoáng qua Bàng Hinh Nguyệt.
Lúc thu hồi ánh mắt, đối diện với Phó Thiếu Ngu đang nheo mắt nhìn anh, "Anh, sao vậy?"
Phó Hiểu khoác cánh tay anh đi đến một bên, "Sao thế anh..."
"Thẩm Hành Chu quen cô gái khác?"
Cô cười mở miệng: "Chỉ là quen biết, nhưng quan hệ không tốt... Anh yên tâm, anh ấy không tiếp xúc cự ly gần với cô gái khác..."
Phó Thiếu Ngu co ngón tay b.úng trán cô một cái, "Đừng quá tin tưởng đàn ông,"
"Hì hì," cô ôm cánh tay anh làm nũng, "Em là tin tưởng anh a, anh giúp em nhìn anh ấy, anh ấy nếu làm chuyện có lỗi với em, anh thu thập anh ấy đi..."
Trong mắt anh hiện lên ý cười, "Ừ,"
Tạ Nam Lâm ở một bên nhìn thấy bọn họ đi tới, "Thiếu Ngu, đây là bạn gái cậu?"
Tạ Nam Quân nghe thấy lời này, tức giận mở miệng: "Em có phải ngốc hay không, nhìn không ra hai người bọn họ dáng dấp giống nhau, người ta là anh em ruột..."
"Anh em? Còn là ruột?"
Tạ Nam Lâm ngồi không yên, kéo anh liền hỏi rõ ngọn nguồn.
Biết được Phó Thiếu Ngu tìm được người nhà, anh vui thay cho cậu ấy, nhưng nhìn cậu ấy thương em gái mình như vậy, trong lòng anh có chút chua.
Tìm được người nhà, chẳng phải là cậu ấy sắp rời khỏi Tạ gia rồi sao.
Anh không nỡ thì làm sao bây giờ...
Nghĩ như vậy, giọng điệu cũng không khỏi mang theo chút vị chua, "Vậy cũng không cần thiết thân mật như vậy chứ, chúng ta mới là từ nhỏ cùng nhau lớn lên..."
Lời này vừa ra, Tạ Nam Quân cười nhạo anh, Phó Hiểu ôm cánh tay Phó Thiếu Ngu càng c.h.ặ.t hơn, thậm chí còn trừng mắt liếc Tạ Nam Lâm một cái.
Phó Thiếu Ngu xoa xoa tóc cô, "Cậu ấy chính là tính tình trẻ con,"
Phó Hiểu kéo anh cách xa Tạ Nam Lâm một chút, "Em cũng là trẻ con, dù sao em mặc kệ, anh đối với em nhất định phải thân hơn anh ta,"
"Được... đều theo em,"
Thật đúng là một người so với một người ấu trĩ hơn.
Phó Thiếu Ngu bất đắc dĩ kéo Phó Hiểu một lần nữa ngồi trở lại ghế sô pha, đẩy cô đang tức giận phồng má cho Thẩm Hành Chu, "Cậu dỗ dành đi..."
Thẩm Hành Chu tự nhiên cũng nhìn thấy một màn vừa rồi, mỉm cười buông ly trà xuống, vươn cánh tay ôm lấy eo Phó Hiểu, ghé vào tai cô thì thầm vài câu, đôi má tức giận phồng lên của cô từ từ xẹp xuống...
Sau khi ăn cơm trưa ở Tạ gia, trở lại sơn trang, dưới sự giúp đỡ của thím Trần bắt đầu chuẩn bị cơm tất niên tối nay (Tiểu niên).
Thức ăn thể hiện hương vị tết nhất tự nhiên là sủi cảo.
Thời gian buổi chiều, cả nhà liền vây quanh cùng một chỗ gói sủi cảo.
Phó Thiếu Ngu thấy Phó Hiểu khéo tay nặn ra từng cái sủi cảo tròn vo, cũng đi theo cô học, đầu óc anh rõ ràng đủ dùng, nhưng chính là nặn không thành dáng vẻ sủi cảo trong tay cô, anh buồn bực: "Anh đều là dựa theo thủ pháp của em nặn, sao anh vừa nặn liền rách..."
Phó Hiểu cười anh: "Anh cho nhân quá nhiều, lực nặn cũng quá lớn..."
"Đến, giống như em, bột này mềm, nhẹ nhàng nặn một cái là được rồi..."
Liên tiếp nặn thành công mấy cái, cô cười khen anh: "Anh thật lợi hại,"
Phó Thiếu Ngu mím môi, cúi đầu cười: "Cái này có gì mà lợi hại..."
"Anh cho rằng cái này rất đơn giản?" Phó Hiểu nhìn về phía Phó Hoành ở một bên không dám xuống tay, "Anh nhìn anh hai, bây giờ cũng học không được..."
Bị điểm danh Phó Hoành ngẩng đầu, "Học không được cái gì?"
"Gói sủi cảo..."
Quả nhiên, anh lắc đầu, "Sủi cảo? Gói không nổi một chút nào,"
Phó Hiểu cười to...
Tiểu niên đã tới, về nhà có ngày.
Sắc trời dần tối, đèn lớn đèn nhỏ trong sân đều sáng lên.
Sau bữa cơm chiều, cả nhà đứng tụ tập trong sân, chuẩn bị đốt pháo hoa.
Mục Liên Thận đi tới hậu viện bắt đầu mặc quần áo dày cho Phó Tĩnh Xu, "Tĩnh Xu, hôm nay Tiểu niên,"
"Chúng ta một nhà rốt cuộc đoàn tụ rồi, đây là cảnh tượng trong vô số giấc mơ của anh," ông vuốt ve mặt bà, cảm khái thở dài: "Vợ à... đi, ra ngoài bồi các con xem pháo hoa..."
Ôm bà đi ra ngoài, Phó Hiểu đã đặt một cái chăn trên ghế nằm, cẩn thận đặt Phó Tĩnh Xu lên, lại đắp thêm một tầng chăn dày.
"Con muốn bắt đầu đốt pháo rồi... Bố, bố giúp mẹ bịt tai một chút,"
"Được..."
Phó Hiểu cầm một cái gậy châm lửa phiên bản dài hơn Thẩm Hành Chu chuẩn bị cho cô, vươn cánh tay đi với tới dây dẫn pháo.
Còn chưa châm lửa, theo bản năng một tay đã bịt lấy một bên tai.
Sau khi châm lửa, cô nhanh ch.óng chạy đến bên cạnh Thẩm Hành Chu.
Người sau vươn hai bàn tay to bịt lấy lỗ tai cô, trong tiếng pháo nổ lốp bốp, Thẩm Hành Chu cúi đầu khẽ nỉ non bên tai cô: "Nguyện em nhiều vui vẻ, mãi an ninh."
Nhân gian gặp Tiểu niên, sở cầu đều như nguyện.
Phó Hiểu ngẩng đầu, nhếch môi cười với anh, không tiếng động nói: "Anh cũng vậy..."
Tiếng pháo gần kết thúc, cô nhìn về phía Phó Thiếu Ngu và Phó Hoành, "Đốt pháo hoa?"
Phó Hoành cười mở miệng: "Anh đi dọn ra,"
Thẩm Hành Chu ở phố người Hoa tìm thật lâu, mới tìm được một nhà làm pháo hoa pháo trúc, mua ròng rã một xe pháo hoa, cứ đốt mãi, cũng có thể b.ắ.n hai tiếng đồng hồ.
Nhìn bọn họ cười đùa náo nhiệt, Mục Liên Thận buông hai tay đang bịt tai Phó Tĩnh Xu ra, nắm lấy tay bà, cười than: "Tĩnh Xu... thật náo nhiệt a... hi vọng mấy ngày nữa ăn tết, em có thể mở mắt nhìn xem các con của chúng ta... bọn nó đều lớn rồi,"
