Thập Niên 70: Mang Theo Không Gian Vả Mặt Gia Đình Cực Phẩm - Chương 878: Ngươi Là Ai?

Cập nhật lúc: 12/04/2026 10:19

Mục Liên Thận bận rộn xong về nhà đã là buổi chiều.

Nhìn thấy ông, Phó Tĩnh Xu đứng dậy đi về phía phòng bếp: "Tôi đi nấu cho ông bát mì, ngồi phòng khách nghỉ ngơi trước đi."

Ông cười đi theo sau lưng bà: "Tôi giúp bà..."

"Không cần..."

Lời Phó Tĩnh Xu chưa nói xong, đã bị người từ phía sau ôm lấy eo, cánh tay hữu lực của Mục Liên Thận ôm c.h.ặ.t bà vào trong lòng: "Tĩnh Xu... tôi mệt quá đi."

Nghe giọng nói mệt mỏi của ông, trong lòng bà mềm nhũn, tay đặt lên tay ông vỗ vỗ: "Vất vả cho ông rồi."

"Đừng ở chỗ này nữa, về trong phòng tắm rửa nghỉ ngơi cho tốt, đợi tôi một lát, hửm?"

Mục Liên Thận cười buông bà ra, ngồi trên ghế nhỏ trong phòng bếp: "Tôi bồi bà..."

"An An không ở nhà?"

Phó Tĩnh Xu xoay người đi đập trứng gà, nghe vậy cười trả lời ông: "Đương nhiên ở nhà, cùng Triêu Triêu Mộ Mộ ngủ trưa ở phòng trên lầu đấy."

"Trở về có cáo trạng tôi không?" Ông cười hỏi.

Giọng bà hàm chứa ý cười: "Oán giận hai câu, nhưng An An phần nhiều là đau lòng ông..."

Phó Tĩnh Xu quay đầu nhìn ông một cái: "Có cần thiết tạo cho mình áp lực lớn như vậy không? Địch Cửu hai ngày trước còn nói, chuyện này là ông quá mức khẩn trương rồi..."

Mục Liên Thận nhướng mày cười khẩy: "Bà đừng để ý đến hắn, hắn lần này phụ trách điều phối khách nước ngoài, nói trắng ra là, chính là bồi bọn họ chơi, tôi cùng hắn không làm việc đàng hoàng nhưng không giống nhau."

Nghe ra vị chua trong giọng nói của ông, bà có chút cạn lời liếc nhìn ông.

Ông cười nhạt mở miệng nhắc nhở: "Tĩnh Xu, dầu nóng rồi..."

"Hừ."

Trứng gà rơi vào chảo dầu, phát ra tiếng vang, Mục Liên Thận chống cằm nhìn bà bận rộn trước bếp lò.

Phó Hiểu trên lầu ngủ trưa tỉnh lại, ôm hai đứa nhỏ nằm ỳ trên giường một lát, nghe được dưới lầu truyền đến giọng nói của Mục Liên Thận, cô từ trên giường ngồi dậy, sờ sờ cái bụng nhỏ của Triêu Triêu: "Triêu Triêu Mộ Mộ, ông ngoại về rồi, chúng ta rời giường..."

Khi cô nói xong rời giường, Triêu Triêu xoay người chổng m.ô.n.g ngồi dậy: "Dậy..."

"Ha ha ha, con trai mẹ thật lợi hại... còn biết tự mình rời giường rồi, vậy con có thể xuống giường không..."

Triêu Triêu bò đến mép giường, vươn cẳng chân dò xét xuống dưới, Phó Hiểu cười bế cậu bé lên, lại bế Mộ Mộ trên giường lên: "Đi thôi..."

Phó Tuy đang trò chuyện cùng Mục Liên Thận ở phòng khách nhìn thấy cô, đứng dậy đón: "Nào Triêu Triêu, Tam cữu bế..."

Phó Hiểu ôm Mộ Mộ ngồi trên sô pha, nhìn về phía Mục Liên Thận: "Cha, ngài bận xong rồi?"

"Ừ."

Ông từ trong bát mì gắp ra một miếng trứng gà: "Triêu Triêu ăn không?"

Triêu Triêu vội vàng từ trong lòng Phó Tuy xuống, bước bước chân ngắn đi về phía ông, há to mồm: "A..."

Mục Liên Thận mỉm cười đút cho cậu bé một miếng trứng gà, nhìn cậu bé ưm a ưm a ăn rất ngon lành, lại nhìn về phía Mộ Mộ: "Mộ Mộ muốn ăn không?"

Phó Tĩnh Xu đi tới: "Mau ăn của ông đi, lát nữa tôi nấu canh trứng cho bọn nó ăn."

Mục lão gia t.ử vỗ vỗ tay: "Triêu Triêu, tới chỗ thái gia gia."

Ôm Triêu Triêu vào trong lòng, ông lại tiếp tục nói: "Ngày nghỉ, vậy thì nghỉ ngơi cho tốt, đừng luôn nghĩ đến chuyện ở thao trường, lần trước cha đi theo cùng nhau đến trong thôn nhìn một chút, cha cảm thấy đã không tệ rồi, đây không phải còn hai tháng thời gian sao, củng cố một chút là được, còn có a..."

Mục Liên Thận cười cắt ngang lời ông: "Cha, con biết rồi, yên tâm đi, huấn luyện tiếp theo của An An không nặng lắm."

Mục lão gia t.ử gật đầu dừng câu chuyện, trọng điểm của ông chính là cái này.

Chỉ cần cháu gái bảo bối của ông không chịu tội, Mục Liên Thận bận hay không không quan trọng.

"Ông nội, cháu không sao, dù sao chỉ còn lại hai tháng."

Mục lão gia t.ử thương tiếc nhìn cô: "Ngoan ngoãn của ông, cháu hiện tại đều sắp gầy thành khỉ rồi."

Hơn nữa còn đen, cả người giống như một con khỉ đen.

Chẳng qua câu này ông không nói ra khỏi miệng...

Đỉnh đầu là mặt trăng vàng khổng lồ, đem ánh sáng lưu động, đều đều bôi lên rừng cây rậm rạp hắc ám.

Nơi ánh trăng không chiếu tới truyền đến một trận tiếng vang sột soạt.

Bốp!

Nam t.ử đang giải quyết nhu cầu sinh lý mắng mắng c.h.ử.i c.h.ử.i: "Mẹ kiếp, muỗi c.h.ế.t tiệt."

"Ngày tháng này khi nào mới là đầu a..."

Đồng bạn bên cạnh cười khẩy: "Sao thế? Nhớ đàn bà rồi?"

Nam t.ử mặc quần vào, nhổ một ngụm nước bọt: "Mày không nhớ?"

"Haizz, cũng không biết khi nào chúng ta mới có thể rời khỏi cái địa giới rách nát này, không có đàn bà không nói, muỗi còn mẹ nó to xác, mỗi ngày buổi tối c.ắ.n ông đây ngủ không được..."

"Hẳn là sắp rồi."

"Sao mày biết?"

Người nọ cười ý vị không rõ, hạ thấp giọng nói: "Động tĩnh gần đây của Long Ca, có chút giống đang làm chuẩn bị trước khi đi, tóm lại... chờ xem..."

"Ồ..." Ngay lúc gã muốn kéo người hỏi thêm hai câu, phía sau truyền đến tiếng bước chân.

Nam nhân giơ s.ú.n.g xoay người, giọng nói lạnh lùng: "Ai..."

"Tao..."

Một người từ trong bóng tối đi ra, nhìn thấy hắn, nam nhân chậm rãi buông tay đang giơ s.ú.n.g xuống: "Nguyên Ca a, anh nửa đêm canh ba sao lại tới đây?"

Nguyên Ca trong miệng ngậm một điếu t.h.u.ố.c: "Đừng nhắc nữa, bị c.ắ.n ngủ không được... hút một điếu?"

Nhìn điếu t.h.u.ố.c hắn đưa qua, nam nhân cười nhận lấy, người bên cạnh vẫn cảnh giác nhìn hắn như cũ: "Nguyên Ca, tôi nhớ chỗ ở của anh... ở phía đông nhất đi, lượn lờ đến đây?"

Nguyên Ca cười như không cười liếc xéo gã, tay đưa t.h.u.ố.c lại duỗi về phía gã: "Lời này của cậu nói có chút ý tứ, chỗ này tôi không thể tới?"

"Cũng không phải, chỉ là chỗ này, còn nhốt người đâu... ngộ nhỡ xảy ra chuyện, bên phía Long Ca..."

Nghe lời này, không khí có trong nháy mắt cứng đờ, người bên cạnh có lòng muốn khuấy động không khí, cười nhận lấy t.h.u.ố.c: "Hại, cảm ơn t.h.u.ố.c của Nguyên Ca, sắc trời này cũng không còn sớm, ngài sớm trở về nghỉ ngơi đi, có chuyện gì mai lại nói."

Nguyên Ca ném cả bao t.h.u.ố.c cho gã, cười khẩy: "Bao cuối cùng rồi, cậu giữ lại đi."

Nói xong xoay người đi vào bóng tối.

"Mày nói xem mày, đều là người một nhà mày gai mắt anh ta làm gì?"

"Người một nhà?"

"Sao thế... không phải?"

Người nọ hung hăng rít một ngụm t.h.u.ố.c, ánh mắt phức tạp: "Tao trước sau cảm thấy anh ta không đáng tin..."

Đúng lúc này, phía sau truyền đến một trận tiếng xé gió, nam nhân chỉ cảm thấy cổ đau xót, khi chưa nhìn thấy dung mạo người tới liền ngã xuống.

"Ai, Nguyên... Nguyên Ca?"

Nam nhân bên cạnh giọng điệu mang theo không thể tin, nam t.ử vừa c.ắ.t c.ổ một người không cho gã thời gian mở miệng lần nữa, bịt miệng gã d.a.o đặt ở cổ không chút do dự cắt xuống.

"Khụ khụ..." Nam nhân bắt đầu kịch liệt phản kháng, nhưng càng phản kháng tốc độ m.á.u chảy càng nhanh, rất nhanh liền không còn động tĩnh.

Nguyên Ca lấy lại bao t.h.u.ố.c từ trong tay gã, móc ra một điếu châm lửa.

Lông mày nửa khép của hắn mơ hồ trong làn khói t.h.u.ố.c bay lên từ đầu ngón tay.

Bàn tay đầy vết m.á.u sờ soạng một hồi trên người hai người, tìm ra một chùm chìa khóa, xách đi về phía trước.

Xốc lên một cái lối vào dưới lòng đất, nhảy xuống, châm bật lửa chiếu sáng, rẽ trái rẽ phải đi tới một chỗ.

Đá một cước vào người đầy m.á.u nằm trên mặt đất không có tri giác, hắn lên tiếng nói: "Đừng giả bộ... tôi biết cậu tỉnh..."

Nói xong không nhìn cậu ta nữa, cầm chìa khóa loay hoay vài cái trên cổ chân cổ tay người đầy m.á.u.

Người đầy m.á.u khôi phục hành động nhào tới muốn chế trụ người này, nhưng Nguyên Ca xoay người một cái, d.a.o găm hoành ở trên cổ người đầy m.á.u: "Xem ra còn có dư lực... tự mình đi được không?"

Người đầy m.á.u gượng chống tinh thần nhìn khuôn mặt đã che kín vết sẹo này: "Anh muốn thả tôi đi?"

Cổ tay Nguyên Ca khẽ đảo, đặt d.a.o găm vào lòng bàn tay cậu ta, lại từ trong n.g.ự.c móc ra một cái bọc được gói kỹ lưỡng: "Mang theo cái này, đi về phía bắc nhất... biết bơi không?"

"Tốt, từ phía bắc bơi khoảng nửa giờ, có một hòn đảo rất nhỏ, ở đó tôi để một chiếc thuyền đ.á.n.h cá, tiếp theo phải dựa vào chính cậu, nhớ kỹ, không nhìn thấy quân đội trú đóng Hoa Quốc thì đừng dừng lại."

"Anh là ai?"

"Còn nữa, đợi sau khi an toàn gửi một bức điện báo, dùng mã này..."

Nhìn mã hắn dùng m.á.u viết ra, trong mắt người đầy m.á.u bùng nổ ra ánh sáng vui sướng: "Anh..."

"Gửi đi xong đợi người liên lạc với cậu, đưa cái bọc này cho người đó."

Nhận lấy cái bọc, cậu ta hỏi: "Chúng ta không cùng đi sao?"

"Tôi còn có nhiệm vụ khác..." Nguyên Ca lại từ trong n.g.ự.c móc ra hai cái màn thầu: "Tôi nghe nói hải quân các cậu đều học qua bản lĩnh cầu sinh trên biển, có thể sống lâu như vậy trong tay những người này, tin tưởng cậu cũng không phải hạng người tầm thường, những gì tôi có thể làm có hạn, có lẽ không đợi sáng mai, người ở đây sẽ phát hiện tung tích của cậu, hy vọng cậu có thể tìm ra một con đường sống."

Hắn kéo người đầy m.á.u đứng dậy: "Đi thôi..."

Nhìn hắn xoay người, người đầy m.á.u hô một câu: "Đồng chí..."

Kính một cái quân lễ với hắn: "Tôi sẽ sống sót..."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 70: Mang Theo Không Gian Vả Mặt Gia Đình Cực Phẩm - Chương 877: Chương 878: Ngươi Là Ai? | MonkeyD