Thập Niên 70: Mang Theo Siêu Thị Đi Xuyên Không - Chương 107

Cập nhật lúc: 10/04/2026 10:04

“Anh khẽ nhắm mắt lại, vài giây sau lại mở mắt ra một lần nữa, lúc này ánh mắt đã khôi phục lại vẻ bình tĩnh thường ngày.”

Ung dung tự tại tiếp tục đi về phía nhà.......

Phó Hiểu về đến nhà liền nhìn thấy một chiếc thùng tắm mới tinh đặt ở vườn sau, đi tới nhìn một cái, quả thực là loại cô muốn, liền giơ ngón tay cái về phía Phó Vĩ Bác đang đứng chờ khen ngợi ở bên cạnh:

“Bác cả, bác thật giỏi, làm giống y như cháu nghĩ vậy."

Phó Vĩ Bác tự hào ngẩng đầu lên:

“Đó là đương nhiên rồi, bác nói cho cháu biết, tay nghề của bác cả thì khỏi phải bàn, Hiểu Hiểu, sau này cháu có muốn làm cái gì thì cứ bảo bác cả, bác đều làm được hết."

Ông vỗ vỗ vào chiếc thùng tắm đó:

“Chỉ cần múc ít nước ngâm một buổi chiều, buổi tối là có thể dùng được rồi."

Phó Vĩ Bác gọi Phó Dục và Phó Hồng ở bên cạnh khiêng thùng tắm đến bên giếng, đổ đầy nước vào trong, Phó Hiểu đứng bên cạnh cảm thấy khá kỳ diệu, thùng làm bằng gỗ mà không dùng lấy một cái đinh...

Vậy mà không rỉ lấy một giọt nước.

Thế là cô kéo Phó Vĩ Bác sang một bên hỏi tới hỏi lui.

Liên quan đến lĩnh vực kiến thức quen thuộc của Phó Vĩ Bác, ông cũng có cả bụng lời muốn nói, hai người ở vườn sau bắt đầu giảng giải về các loại công việc mộc, Phó Hiểu cũng rất nể mặt, nghe rất chăm chú.

Sau khi Phó Tuy về đến nhà, thấy mọi người đều đang náo nhiệt ở vườn sau, lúc này tâm trạng anh không tốt nên cũng không dám tiến lên phía trước, bị người nhà nhìn ra lại không biết giải thích thế nào.

Anh đi loanh quanh trong bếp một lúc, không tìm thấy thứ mình muốn, lại lững thững đi vào phòng Phó ông nội, cuối cùng nhìn thấy chai r-ượu, cầm lên lắc lắc:

“Chậc, còn có bấy nhiêu thôi sao..."

Cầm lên uống cạn một hơi, mãn nguyện ợ một cái, lập tức cảm thấy tâm trạng tốt hơn rất nhiều, nhưng chính là cảm thấy hơi nóng.

“R-ượu này hậu劲 mạnh thật đấy."

Đang định đi ra thì đụng mặt ngay Phó ông nội vừa đ-ánh cờ về.

Phó ông nội bị anh làm cho giật mình, đang định mở miệng mắng thì thấy mũi anh bắt đầu chảy m-áu, lập tức hoảng hốt.

Tuy bình thường nhìn thì ghét bỏ.

Nhưng đây là cháu trai ruột của ông mà, không phải nhặt về đâu...

Làm sao mà không lo lắng cho được.

Ông kéo anh đi ra ngoài, vừa đi vừa hét ra bên ngoài:

“Có ai không, Hiểu Hiểu, đến đây một lát, xem cái này là bị làm sao thế này?"

Phó Hiểu và những người khác nghe thấy tiếng chạy tới, liền nhìn thấy Phó ông nội vẻ mặt lo lắng đang kéo Phó Tuy đang chảy m-áu cam không ngừng.

Mọi người nhìn thấy cảnh này thì giật mình, vì Phó Tuy chảy m-áu cam quá nhiều, bây giờ m-áu chảy đầy mặt, nhìn cảnh tượng có chút kinh khủng.

Phó Dư vẻ mặt kinh hãi chạy tới, muốn dùng tay giúp anh bịt lại mà cũng không biết bắt đầu từ đâu, vội vàng nhìn về phía Phó Hiểu.

Phó Hiểu cũng có chút thắc mắc, vừa nãy còn khỏe mạnh, giờ sao lại thế này?

Cô đưa tay ấn vào một huyệt đạo của anh, một lúc sau m-áu cam đã cầm được, Phó ông nội thở phào nhẹ nhõm:

“Hiểu Hiểu à, con xem cho anh ba con đi, thế này là bị làm sao..."

Phó Hiểu gật đầu, bắt lấy cổ tay Phó Tuy bắt đầu bắt mạch, qua khoảng một phút, biểu cảm của cô khựng lại một lát, ghé sát anh ngửi ngửi, sau đó u u mở lời:

“Ông nội, chai r-ượu nhân sâm của ông đâu ạ?"

Phó ông nội ngẩn ra một chút, cũng ghé sát ngửi ngửi mùi trên người Phó Tuy, như nghĩ ra điều gì đó, buông tay đang kéo anh ra, quay người đi về phía phòng, đi vào trong liền nhìn thấy chai r-ượu rỗng dưới đất, lập tức giận không chỗ phát tiết gầm lên:

“Phó Tuy, thằng cháu ch-ết tiệt này!!!!"

Ngay sau đó Phó ông nội với khuôn mặt lạnh lùng bước ra khỏi phòng, còn thuận tay nhặt một cái gậy bên cạnh, xách đi về phía Phó Tuy.

Phó Tuy nghe thấy tiếng Phó ông nội nổi giận, lại thấy cái gậy ông đang cầm trên tay, vèo một cái liền chạy biến đi:

“Ông nội, ông đừng giận mà, cháu cũng đâu biết đó là r-ượu nhân sâm đâu."

Phó ông nội thấy anh còn dám chạy, xách gậy đuổi theo:

“Mày còn dám nói, r-ượu đó tao nhịn bao lâu mới không nỡ uống, chỉ còn lại ba chén đó thôi, đều bị thằng nhóc mày uống hết rồi, sao cái gì mày cũng dám đổ vào miệng thế hả, mày không sợ là thu-ốc độc à..."

Càng nói càng giận, hai người bắt đầu chạy vòng quanh trong sân.

Trong sân chỉ có Phó Dư lo lắng nhìn hai người, những người khác ngay từ lúc Phó ông nội gào thét lúc nãy đã đi làm việc của mình từ lâu rồi.

Phó Hiểu thong thả tự tại tựa vào tường, nhàn nhã thưởng thức cảnh tượng người đuổi người chạy trước mắt.

Phó Dư đi đến bên cạnh cô, giọng nói chứa đựng sự lo lắng:

“Hiểu Hiểu, anh uống r-ượu nhân sâm không sao chứ ạ..."

Phó Hiểu liếc nhìn cậu một cái, cười nhạt:

“Có sao đấy..."

Sắc mặt Phó Dư thay đổi đột ngột, ngay cả Phó ông nội đang đuổi đ-ánh Phó Tuy ở đằng kia cũng dừng bước.

Phó Hiểu bật cười thành tiếng:

“Anh ấy có lẽ sẽ còn chảy m-áu cam, ồ... buổi tối chắc là sẽ không ngủ được đâu."

“Chỉ vậy thôi sao?"

Thấy cô gật đầu Phó Dư cuối cùng cũng yên tâm.

Thấy cái bộ dạng “cuồng anh trai" này của cậu, Phó Hiểu bình tĩnh mở lời:

“R-ượu này là d.ư.ợ.c t.ửu tẩm bổ c-ơ th-ể cho ông nội đấy, người c-ơ th-ể không tốt thì mỗi ngày uống một chén là được rồi, anh ba là một thanh niên trai tráng, c-ơ th-ể lại chẳng có bệnh tật gì, một lúc uống lượng của ba chén, chậc chậc.... tẩm bổ quá đà rồi đấy."

Phó ông nội nghe thấy lời này, cơn giận vừa mới dịu xuống lại bùng lên, tiến lên túm lấy Phó Tuy đang định bỏ chạy, liền nhằm vào chỗ thịt dày của anh mà nện cho một trận.

Nhìn cảnh tượng này, tâm trạng của Phó Hiểu bỗng chốc trở nên thoải mái hơn....

Phó Hồng ở bên cạnh xem náo nhiệt còn đổ thêm dầu vào lửa:

“Ông nội, ông đ-ánh thêm mấy cái nữa cho anh ấy hạ hỏa,"

Đúng là một màn anh em tình thâm.

Bữa trưa, Phó Tuy phải đứng mà ăn, vì m-ông vừa nãy bị đ-ánh quá nhiều, chắc là sưng lên rồi.

Lúc ăn cơm Phó ông nội cũng không quên xót chai r-ượu của mình, màn thầu cũng ăn ít đi một cái, Phó Hiểu không nỡ nhìn ông như vậy, liền lên tiếng an ủi:

“Ông nội, chai r-ượu nhân sâm lần trước mình ngâm cháu cất kỹ cho ông rồi, qua một thời gian nữa là uống được thôi ạ."

Vẻ mặt Phó ông nội lúc này mới có chút tươi tỉnh.

Nhưng lúc ăn cơm cũng không quên lườm Phó Tuy mấy cái liên tục.

Sau bữa cơm, Phó Tuy bị Phó Hồng lôi ra đồng đi làm để tiêu hao bớt sức lực.

Trên đường ra đồng, Phó Tuy bất đắc dĩ xoa xoa m-ông, phàn nàn:

“Ông nội thật là nhẫn tâm mà, chẳng phải chỉ là mấy chén r-ượu thôi sao..."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 70: Mang Theo Siêu Thị Đi Xuyên Không - Chương 107: Chương 107 | MonkeyD