Thập Niên 70: Mang Theo Siêu Thị Đi Xuyên Không - Chương 123

Cập nhật lúc: 10/04/2026 10:09

“Anh ba, anh lại chập mạch chỗ nào rồi?"

Mới đầu Phó Hiểu chỉ né tránh ra sau, không hề phản kích.

Nhưng chàng trai đối diện vẫn cứ đ-ấm tới từng cú một, cuối cùng Phó Hiểu cũng có chút bực mình, bắt đầu phản kích.

Cô không dùng chiêu g-iết người, chỉ dùng các chiêu thức quân đội để đối kháng với anh.

Mỗi cú đ-ấm đều mang theo gió, cô em gái này của anh thật sự rất mạnh, Phó Tuy đỡ chiêu mà thót cả tim.

Chiêu thức cô tung ra rất hung mãnh, tuy sức lực của con trai lớn hơn, sức lực con gái yếu hơn, nhưng rõ ràng sức lực của Phó Hiểu ngang ngửa với anh, hơn nữa cô ra tay rất nhanh, ngay từ đầu đã làm loạn nhịp điệu của anh, khiến anh căn bản không có cơ hội để điều chỉnh.

Một cú quật qua vai làm Phó Tuy ngã nhào xuống đất, Phó Hiểu buông tay nhìn anh:

“Còn đ-ánh nữa không...?"

“Đ-ánh..."

Phó Tuy đứng dậy, trực tiếp phát động tấn công, qua lần đối chiêu vừa rồi, anh đã có nhận thức về sức chiến đấu của em gái, nên lần tấn công này là những chiêu thức đặc biệt tàn nhẫn.

Mỗi chiêu đều rất sắc bén ập về phía cô, Phó Hiểu tốc độ rất nhanh né tránh được, xoay người bắt đầu tấn công.

Phó Hiểu không dùng chiêu thức của kiếp trước, mà dùng bài quyền quân đội học theo ông nội Phó, cộng thêm biết người phía trước là người thân của mình nên có phần thu liễm.

Mà Phó Tuy ở đối diện cũng có sự lo ngại tương tự, rốt cuộc anh đ-ánh trận này chỉ là để em gái phát tiết, nếu thật sự không cẩn thận làm cô bị thương dù chỉ một phân một ly, thì lúc đó anh xong đời chắc.

Sức chiến đấu hai người tung ra tương đương nhau, nên qua mấy hiệp vẫn không phân thắng bại, cứ thế giằng co qua lại.

Cuối cùng dưới sự cố ý nhường nhịn của Phó Tuy, trận đấu kết thúc bằng việc anh bị Phó Hiểu quét một chân ngã lăn ra.

Phó Tuy nằm trên mặt đất, ngước mắt nhìn cô gái đứng trước mặt mình, bật cười:

“Sảng khoái... thân thủ của em gái rất lợi hại."

Lúc này tâm trạng Phó Hiểu đã tốt hơn nhiều, lười biếng tựa vào một gốc cây lớn bên cạnh, hơi thở dốc, liếc xéo anh:

“Anh cũng được đấy... không làm mất mặt nhà họ Phó chúng ta."

Ánh nắng treo giữa bầu trời, xuyên qua những tán cây rậm rạp, tỏa ra ánh sáng ấm áp mà ch.ói mắt.

Chiếu lên mắt Phó Tuy, làm người ta lóa mắt không mở ra được.

Anh đặt tay lên mắt, xua tan ánh nắng khỏi hốc mắt, cười trầm thấp.

Sau đó anh đứng dậy, phủi sạch bụi đất và lá khô bám trên người, đi đến trước mặt cô, nhìn định định vào cô:

“Em gái, sau này nếu có chuyện gì không vui, nhất định phải tìm cách phát tiết ra, nếu không cứ nghẹn mãi trong lòng sẽ sinh bệnh đấy..."

Phó Hiểu im lặng hồi lâu, ánh mắt khẽ nâng lên:

“Em không có gì không vui cả."

Phó Tuy đưa tay xoa tóc cô, trong con ngươi sâu thẳm gợn lên những tia sáng u u, nói:

“Được... em không có gì không vui."

Cô cười nhạt:

“Anh ba, giúp em đào mấy cây Tam Thất đằng kia đi."

“Được."

Anh xoay người đi đến một bên bắt đầu đào Tam Thất dưới đất.

Phó Hiểu chậm rãi đi đến bên cạnh anh ngồi xổm xuống, cười nói:

“Anh ba, anh về Tây Bắc rồi thì bớt gây họa đi nhé, tuần trước lúc gọi điện cho cậu hai, em có nghe cậu ấy nói rồi, chờ anh về sẽ không thiếu được một trận đòn đâu."

Phó Tuy cười vẻ không quan tâm:

“Em gái à, em không biết đám người ở khu quân sự đó vô liêm sỉ đến mức nào đâu, rõ ràng là bọn họ tới khiêu khích trước, kết quả đ-ánh thua rồi còn muốn gọi phụ huynh, anh ba của em là người sẽ không chủ động trêu chọc người khác đâu, nhưng khổ nỗi cứ luôn có người tự tìm tới cửa kiếm chuyện cơ..."

Phó Hiểu nhìn anh cười, cũng không nói gì.

Hai người ở trên núi hái đủ loại th-ảo d-ược, gùi sắp đầy hai người mới chuẩn bị quay về, lúc này hai người đã đi gần tới biên giới của rừng sâu rồi.

Phó Hiểu quay đầu nhìn về phía rừng sâu, rất muốn đi vào, nhưng cũng biết trước mặt Phó Tuy là chuyện không thể nào, chỉ có thể lần sau tìm cơ hội khác vậy.

Về đến nhà, cô mang th-ảo d-ược hái được vào kho để chỉnh lý, phân loại xong xuôi mang ra sân phơi khô.

Cô nhìn th-ảo d-ược đầy phòng, thầm nghĩ, nhân lúc anh ba còn ở đây, bảo anh giúp đỡ nhiều một chút, làm ra thêm nhiều thu-ốc trị thương, đến lúc đó tráo đổi với thu-ốc làm trong không gian, để hai người mang về Tây Bắc....

Thế là trong những ngày còn lại ở quê, Phó Tuy bắt đầu cả ngày làm bạn với th-ảo d-ược, mỗi ngày không phải cắt d.ư.ợ.c liệu thì là giã d.ư.ợ.c liệu, khiến cho cả người toàn là mùi thu-ốc.

Hôm nay, Phó Tuy liếc nhìn Phó Hiểu đang nghiền thu-ốc, lên tiếng hỏi:

“Em gái, em làm nhiều thu-ốc thế này để làm gì vậy?"

Cô đầu cũng không ngẩng:

“Cho các anh mang theo khi về Tây Bắc."

Phó Tuy do dự một chút rồi mở lời:

“Em gái à, cái này cũng hơi nhiều quá rồi, tụi anh ở Tây Bắc cũng không phải ngày nào cũng bị thương mà..."

Phó Hiểu bất đắc dĩ cười:

“Anh ba, đa số em làm đều là thu-ốc dùng hàng ngày, còn một phần lớn là bồi bổ c-ơ th-ể, không phải toàn là thu-ốc trị thương đâu."

Cô đóng gói bột thu-ốc đã nghiền xong.

Phó Tuy bên kia lại đang tự lẩm bẩm:

“Em gái, r-ượu hôm qua em đưa cho ông nội, còn nữa không?"

Phó Hiểu liếc xéo anh một cái, hôm qua cô đưa bình r-ượu nhân sâm vừa ngâm xong cho ông nội Phó, không ngờ đã bị thằng nhóc này để ý rồi?

“Anh ba, anh bao nhiêu tuổi rồi mà sao thích uống r-ượu thế...

Hơn nữa, c-ơ th-ể anh tốt vô cùng, uống r-ượu đó có tác dụng gì đâu."

Phó Tuy vô tội mở miệng:

“Em gái, em nói gì vậy?

Anh là vì bản thân sao?

Anh là vì ba của anh, sức khỏe của ông ấy không được tốt lắm, anh đây chẳng phải là hỏi em xem có dư ra bình nào không, để đến lúc đó anh mang về cho ông ấy."

Phó Hiểu thấy cái miệng anh cứ liến thoắng không ngừng, cô đóng gói thu-ốc mà lượng cũng không nắm chắc được nữa.

Làm một động tác bảo anh im miệng, u u nói:

“Đợi lúc anh đi sẽ đưa cho anh, nhưng chỉ có một bình đó thôi, em sẽ nói trước với cậu hai, anh không được lén uống dọc đường đâu đấy!"

Nói xong câu này cô tiếp tục loay hoay với đống bột thu-ốc trong tay, chia chúng thành từng gói giấy khoảng năm trăm gam.

Phó Tuy hì hì cười, đặt chày giã thu-ốc xuống, trực tiếp tựa vào góc tường ngồi bệt xuống đất, hai chân duỗi thẳng vắt chéo phía trước, miệng ngậm miếng cam thảo, dáng vẻ nhàn nhã lười biếng.

Trong miệng lẩm bẩm:

“Em nói xem, mấy tấm ảnh chúng ta chụp, chú ba sao vẫn chưa gửi về nhỉ..."

Nghe thấy lời anh, cô cũng không ngẩng đầu, chỉ nhạt giọng nói:

“Chắc chắn là bận rồi, anh xem đã bao lâu rồi chú ấy không về nhà."

“Cũng đúng, hay là chúng ta đi một chuyến lên huyện lấy ảnh về đi, anh cũng khá tò mò không biết chụp ra sao."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 70: Mang Theo Siêu Thị Đi Xuyên Không - Chương 123: Chương 123 | MonkeyD