Thập Niên 70: Mang Theo Siêu Thị Đi Xuyên Không - Chương 127
Cập nhật lúc: 10/04/2026 10:10
Phó Hiểu cũng cười nói:
“Đúng vậy, đợi thời gian nữa lại gửi cho các anh ít đặc sản núi rừng, thịt khô các thứ."
Phó Tuy hì hì gãi gãi đầu:
“Được, vậy đa tạ em gái nhé, bên đó anh mà gặp được thứ gì tốt anh cũng gửi về cho em."
Anh cũng không nói là không cần hay gì cả, đều là người nhà chẳng việc gì phải khách sáo quá, hơn nữa điều kiện sinh hoạt bên Tây Bắc đúng là không tốt bằng ở nhà, rất lâu mới được ăn thịt một lần.
Trong lúc mấy người nói chuyện thì thời gian đã sắp tới rồi.
Anh em bắt đầu chào tạm biệt nhau...
Phó Tuy ôm c.h.ặ.t Phó Hiểu một cái, giọng nói lạc lõng:
“Em gái, lại phải lâu lắm mới gặp rồi, nhớ phải nhớ anh đấy nhé, thỉnh thoảng cũng có thể gọi điện cho anh."
Đột nhiên lại nhớ ra gọi điện đến khu quân sự quá rắc rối, liền đổi miệng nói:
“Viết thư cũng được."
Cô giơ tay ôm lại anh, khẽ nói:
“Em biết rồi, anh ba, thượng lộ bình an."
Gần như là vào vài phút trước khi xuất phát, hai người mới lên tàu.
Nhìn tàu chạy đi, mấy người mới từ ga tàu đi ra.
Phó Hiểu và Phó Hoành vừa nói chuyện vừa đi phía trước.
Phó Dục đi phía sau bước chân khựng lại, chậm rãi quay đầu nhìn về phía lối ra của ga tàu, chạm phải một đôi mắt đào hoa quen thuộc.
Người đó hình như cũng nhìn thấy cậu, nhìn lại, khóe miệng nhếch lên một nụ cười, vẫy vẫy tay với cậu, như đang nói đã lâu không gặp.
Phó Dục im lặng nhìn người đó từng bước đi xa, cuối cùng biến mất.
Phó Hiểu quay đầu nhìn cậu đang đứng tại chỗ, gọi:
“Anh cả, sao thế?"
“Không có gì."
Cậu định thần lại, chậm rãi đi về phía cô.
Phó Hoành nhìn anh cả đang tâm hồn treo ngược cành cây, cười nói:
“Sao thế?
Anh cả, anh còn không nỡ xa hai cái thằng nhóc đó à?"
Phó Dục cười nhạt lắc đầu, không nói gì.
Mấy người ngồi lên xe bò, Phó Dục mở miệng nói với Phó Vĩ Bác:
“Ba, ba cứ về trước đi ạ, chiều tụi con mới về."
Phó Vĩ Bác đang đ-ánh xe phía trên nghe vậy, cũng chỉ nghĩ là tụi trẻ con muốn chơi ở huyện, không nói gì nhiều, chỉ dặn dò hai đứa trông chừng em gái.
Ông đ-ánh xe bò đưa ba người đến ký túc xá, lại không yên tâm dặn dò mấy câu rồi mới đ-ánh xe bò về làng.
Ba anh em Phó Dục dùng chìa khóa mở cửa.
Cậu cười nói với Phó Hiểu:
“Tiểu Hiểu, ngủ một lát đi, đợi ngủ dậy rồi hãy nói đi đâu chơi."
Nói xong liền cùng Phó Hoành đi sang phòng bên cạnh.
Phó Hiểu lúc này thực ra đã không còn buồn ngủ nữa, nhưng hiện tại đúng là cũng chẳng có việc gì làm, thế là nằm lên giường nhắm mắt lại.
Phòng bên cạnh, Phó Dục nói với Phó Hoành đã nằm trên giường:
“Thằng hai, anh ra ngoài một chuyến, em cứ ở ký túc xá đợi em gái cùng."
Phó Hoành không hiểu hỏi:
“Anh cả, anh đi đâu thế?"
“Không đi đâu cả... ngủ đi em..."
Nói xong liền bước ra khỏi phòng.
Phó Hiểu đang nhắm mắt nghe thấy tiếng anh cả đi ra, liền mở mắt.
Chương 74 Thẩm Nhược Phong
Anh cả đi đâu rồi?
Từ lúc nãy ở ga tàu anh ấy đã có chút không ổn, vừa rồi còn tưởng là vì không nỡ xa anh ba bọn họ, bây giờ xem ra dường như không phải.
Phó Hiểu nhíu mày, có ý muốn đi theo xem thử, nhưng ngộ nhầm là mình nghĩ nhiều thì anh cả có khi lại không vui, tinh thần lực quét qua phòng bên cạnh, anh hai đã ngủ thiếp đi rồi.
“Đợi anh hai ngủ dậy rồi tính sau."
Phó Hiểu lại nhắm mắt lại, tĩnh tâm nghỉ ngơi....
Văn phòng ủy ban huyện.
“A Luân, bước này nếu cậu không lên được thì những nỗ lực trước đây coi như đổ sông đổ biển hết, giáo sư đặt kỳ vọng rất lớn vào cậu đấy, cậu không cần sợ phía thành phố gây rối, mặc dù người đó một lòng muốn nâng đỡ con rể mình, nhưng năng lực vẫn rất quan trọng, cậu yên tâm, lần điều động này có rất nhiều người ở cấp trên quan tâm, ông ta chỉ dám âm thầm gây cho cậu chút khó khăn nhỏ thôi, những quyết sách lớn ông ta không can thiệp được đâu, thành tích chính trị của cậu rất ưu tú, ông ta không bác bỏ được."
Nghe thấy lời của giáo sư ở đầu dây bên kia điện thoại, Phó Vĩ Luân cười nói:
“Giáo sư, em đều hiểu mà."
Người ở đầu dây bên kia nói với giọng chỉ hận sắt không thành thép:
“Cậu hiểu cái con khỉ, tôi thật không hiểu nổi, tại sao cậu cứ muốn bám trụ lấy cái mảnh đất nhỏ bé của mình, không nỡ rời đi thế?"
Một tiếng thở dài truyền qua ống nghe, “A Luân, năng lực của cậu không nên bị bó buộc ở một cái huyện An Dương nhỏ bé này, một năm trước cậu đã từ bỏ một lần rồi, lần này phải nắm bắt cho tốt vào..."
Ánh mắt Phó Vĩ Luân sâu thẳm, khẽ mở miệng:
“Lần trước đúng là không phải thời cơ tốt, giáo sư, thầy yên tâm, lần này em nhất định không để thầy thất vọng."
“Được, A Luân à, giáo sư già rồi, tương lai đất nước phải giao cho lớp trẻ các cậu, tôi không muốn thấy những kẻ ngồi không ăn bám lên nắm quyền, cậu có hoài bão, chịu làm việc thì nên đứng ở vị trí cao hơn, tôi không nói nhiều nữa, sau này có dịp gặp mặt sẽ nói chuyện sâu hơn."
Vừa cúp điện thoại, Phó Vĩ Luân rơi vào một hồi im lặng.
Lâu sau, Phó Vĩ Luân cuối cùng cũng bình tĩnh lại một chút, anh chậm rãi bước tới bên cửa sổ, châm một điếu thu-ốc hít sâu một hơi, từ từ phả ra.
Chẳng mấy chốc, cả căn phòng tràn ngập mùi khói thu-ốc.
Một hồi gõ cửa truyền tới kéo suy nghĩ của anh trở lại hiện thực.
Quay đầu thấy Vương Chí Phong bước vào, nói với anh:
“Bí thư, bên ngoài có người muốn gặp ngài, nói là bạn học cũ của ngài."
Phó Vĩ Luân đi tới bàn làm việc ngồi xuống, quăng mẩu thu-ốc l-á trên tay đi, nhạt giọng nói:
“Cho anh ta vào đi..."
Chẳng mấy chốc cửa lại mở ra, một người đàn ông khoảng ngoài ba mươi tuổi bước vào, phía sau theo sau là một thiếu niên trẻ tuổi tuấn tú.
Phó Vĩ Luân thấy người tới, đồng t.ử bỗng co rút lại, đứng dậy:
“Nhược Phong, sao cậu lại tới đây?"
Thẩm Nhược Phong cười nói:
“Anh Luân, tôi tới thăm anh."
Phó Vĩ Luân dẫn hai người tới ngồi ở ghế sofa đối diện, tự tay đi pha một ấm trà, rót đầy chén trước mặt hai người.
Ánh mắt quét qua khuôn mặt thiếu niên, biểu cảm hơi khựng lại, ngay sau đó dời mắt đi, nhìn cố nhân đã lâu không gặp:
“Tôi nhớ cậu nên đang làm việc ở Sở Tài chính thành phố lân cận chứ."
Người đàn ông gật đầu cười cười:
“Đúng vậy, lần này là đặc biệt đi Kinh Thành đón Chu Chu, đi ngang qua chỗ anh nên ghé thăm."
Ánh mắt Phó Vĩ Luân dừng trên người chàng trai trẻ bên cạnh, giọng nói bình thản không chút gợn sóng:
“Hành Chu cũng lớn rồi, lần trước gặp mặt hình như là lúc nó mười tuổi nhỉ."
