Thập Niên 70: Mang Theo Siêu Thị Đi Xuyên Không - Chương 1299
Cập nhật lúc: 12/04/2026 11:06
Phó Tĩnh Thư ghét bỏ nhìn anh một cái, “Ông thì có thể có cách gì chứ...."
“Trước tiên bù đắp lại mối quan hệ cha con đã mất, sau đó xem thằng bé thích cái gì, anh sẽ tạo điều kiện cho thằng bé ở phương diện đó, để nó tự chọn con đường mình muốn đi,"
“Chỉ có thế thôi?"
Giọng bà càng thêm vẻ ghét bỏ.
Mục Liên Thận xoa xoa sống mũi, “Thư Thư, con trai mà, anh quả thật không biết dỗ dành thế nào,"
“Con gái thì ông biết dỗ dành chắc?"
Phó Tĩnh Thư lạnh lùng nhìn anh, “Ông đã dỗ dành An An thế nào ông nói tôi nghe xem..."
Anh lén liếc nhìn bà một cái, “Thư Thư.... em có mệt không?"
“Hay là?
Ngủ một lát nhé?"
Phó Tĩnh Thư lười để ý tới anh, quay đầu đi chỗ khác, không thèm nhìn anh thêm một lần nào nữa.
Chương 710 Máy bay cất cánh
Lái xe ba tiếng đồng hồ, đến sân bay quân sự của nước M, Cố Quân Châu đã chờ sẵn ở đây.
Chuyển đồ đạc lên xe.
Trước khi lên máy bay, Thẩm Hành Chu kéo Phó Hiểu vào lòng, ôm thật c.h.ặ.t một cái, ghé tai cô khẽ nói:
“Nhớ phải nhớ anh đấy..."
Phó Hiểu ôm đáp lại anh, “Vâng vâng, anh nhất định phải chú ý an toàn đó nhé, nhớ lấy, tiền bạc không quan trọng, anh mới là quan trọng nhất,"
Thẩm Hành Chu khẽ cười:
“Biết rồi, lên đi thôi,"
Bàn tay cô ôm eo anh siết c.h.ặ.t hơn, hít sâu một hơi mùi hương trên người anh, rồi buông anh ra quay người chuẩn bị lên máy bay.
Khi Phó Thiếu Ngu định dắt cô, cô lại quay người đi đến bên cạnh Thẩm Hành Chu.
Dưới cái nhìn đầy ý cười của đôi mắt đào hoa kia, cô lại ôm anh thêm một cái, lúc này mới quay đầu, đi đến cửa khoang máy bay đưa tay cho Phó Thiếu Ngu.
Biết nơi này không thể lưu lại lâu, Thẩm Hành Chu lùi lại phía sau mấy bước, vẫy vẫy tay với cô.
Sau khi cô đáp lại, anh mới quay người rời khỏi khu vực máy bay.
Nhìn bộ dạng lưu luyến của Phó Hiểu, Phó Thiếu Ngu cảm thấy lòng mình hơi nghẹn lại.
Ngay cả tâm trạng của chính anh cũng từ thấp thỏm biến thành uất ức bực bội.
Anh nhéo nhéo má cô, “Đừng nhìn nữa..."
Phó Hiểu bĩu môi nhìn anh, “Anh trai...."
“Nhìn cái bộ dạng không có tiền đồ của em kìa..."
Phó Hoành ngồi phía sau khẽ xì một tiếng:
“Cái con bé này là hạng mê nhan sắc, chính là chấm trúng cái mặt kia của Thẩm Hành Chu rồi,"
“Mà đừng nói nha, lúc nãy cái mặt thằng nhóc đó trông đúng là được thật..."
Câu này là do Cố Quân Châu nói.
Mục Liên Thận nhìn anh ta, nhíu mày nói:
“Về vị trí lái của cậu đi..."
Cố Quân Châu giơ tay nhìn thời gian, “Gấp cái gì, vẫn chưa đến khung giờ được cấp phép của chúng ta mà...."
Anh ta nhìn Phó Hoành, “Nhóc con, không phải cậu muốn xem máy bay lái thế nào sao, đi, theo tôi lên phía trước xem thử?"
“Được chứ được chứ,"
Phó Hoành đứng dậy, Cố Quân Châu lại nhìn Phó Thiếu Ngu, “Cậu cũng đi đi...."
Phó Thiếu Ngu mỉm cười gật đầu, “Được..."
Anh ta nhìn Phó Hiểu, “Em có muốn đi không?"
Phó Hiểu xua tay, “Lúc đến em xem đủ rồi, em dám nói, bây giờ em cũng biết lái luôn rồi đó..."
“Ái chà... ha ha ha."
Cố Quân Châu cười lớn nhìn Mục Liên Thận, “Con gái cậu khá là dám nói đấy,"
Mục Liên Thận nhướng mày:
“Cậu không tin à?"
“An An, đi đả kích chú Cố của con một chút đi,"
Cố Quân Châu thật sự không tin, cứ nhất định phải kéo Phó Hiểu bắt cô thực nghiệm một lần.
Phó Hiểu đành phải đi theo anh ta đến khoang lái phía trước, thực hiện lại tất cả các bước mà anh ta đã dạy cô trước đó.
Làm xong cô nhìn Cố Quân Châu, “Làm đến bước này chắc là có thể bay lên được rồi nhỉ, chỉ là phần sau chú không dạy nên cháu không biết thôi,"
Cố Quân Châu có chút kinh ngạc:
“Tôi mới làm cho cháu xem một lần, mà cháu đã nhớ kỹ rồi sao?"
Phó Hoành đầy vẻ tự hào tiếp lời anh ta, “Cái này có là gì, em gái cháu có khả năng nhìn qua là không quên được,"
“Đây là cái gì?"
Cố Quân Châu chỉ vào một vị trí hỏi cô.
“Nút hướng lên,"
“Còn cái này?...."
“Điều khiển tốc độ..."
“......"
Cố Quân Châu liên tiếp hỏi cô không ít thứ trong phòng điều khiển, cô vậy mà đều có thể trả lời được hết.
“Cái này tôi chưa từng dạy cháu nha... sao cháu biết được,"
Phó Hiểu gãi gãi đầu, “Cha cháu từng dẫn cháu đi tham quan máy bay dân dụng, cháu có xem qua bản vẽ..."
“Cháu...."
Anh ta không thể tin nổi trợn trừng hai mắt, lời nói ra đều có chút vỡ giọng:
“Cháu đều học thuộc hết rồi sao?"
Thấy cô gật đầu, Cố Quân Châu quay đầu nhìn Mục Liên Thận đang đầy mặt tự hào, “Đứa con gái này của cậu, thật sự không thể theo tôi học lái máy bay sao?"
“Đây là hạt giống tốt để lái máy bay chiến đấu đó nha..."
Phó Hiểu phấn khích nhìn Mục Liên Thận, cô quả thật có hứng thú với máy bay chiến đấu mà.
Nhưng lúc đó Mục Liên Thận không cho cô lên.
Mục Liên Thận bất lực cười với cô, “Để sau hãy nói..."
Anh cảm thấy Phó Hiểu đã đủ quậy phá rồi, nếu mà còn học được lái máy bay nữa, thì chẳng phải là định quậy lên tới tận trời sao!
Ánh mắt anh nhìn Cố Quân Châu liền không còn hiền hòa như vậy nữa, lạnh giọng nói:
“Con gái tôi toàn tài, đương nhiên là không giống cậu rồi, chỉ với mấy chiêu lẻ này của cậu, còn chưa dạy nổi con bé đâu...."
Cố Quân Châu bị nghẹn không nhẹ, nhưng cũng biết đây là sự thật, trình độ anh ta thì khá, nhưng dạy người khác quả thật không được.
Anh ta xua tay lấy lệ, nhìn thời gian một chút, cũng sắp sửa chuẩn bị rồi.
“Mấy đứa nhỏ này, về chỗ ngồi xuống đi..."
Phó Thiếu Ngu mỉm cười:
“Chú Cố, cháu muốn xem máy bay cất cánh..."
Cố Quân Châu chỉ chỉ vào dây an toàn trên ghế, “Vậy cậu thắt dây an toàn cho hẳn hoi vào,"
Lúc thao tác anh ta liếc nhìn anh ta một cái, “Tốt nhất là xin em gái cậu một viên thu-ốc chống say xe...
Tôi sợ cậu hoa mắt đấy,"
Phó Hiểu từ trong túi lấy ra một lọ ô mai đưa cho Phó Thiếu Ngu, “Cầm lấy đi... hoa mắt thì nhắm mắt lại đừng nhìn nữa,"
Cô kéo Phó Hoành quay lại chỗ ngồi, lần này ngồi ngay phía trước Phó Tĩnh Thư, đưa cho bà một viên kẹo ô mai, “Mẹ, mẹ có say máy bay không?..."
Phó Tĩnh Thư mỉm cười đón lấy, “Cái này mẹ cũng không biết nữa...
Chắc là không say đâu nhỉ,"
Bà mỉm cười xoa xoa tóc Phó Hiểu, “An An của mẹ thật giỏi,"
Phó Hiểu kiêu ngạo hếch cằm, “Đương nhiên rồi,"
Phó Tĩnh Thư dịu dàng mỉm cười, khi chạm phải ánh mắt rực cháy của người bên cạnh, nụ cười liền khựng lại, quay đầu nhìn sang một bên.
