Thập Niên 70: Mang Theo Siêu Thị Đi Xuyên Không - Chương 131
Cập nhật lúc: 10/04/2026 10:11
“Nói xong anh vỗ vỗ vai ông ta, rồi cùng nhóm người rời khỏi nhà máy thép.”
Cố Lương Vĩ nhìn theo đoàn xe đã đi xa, khẽ mở miệng:
“Chậc... anh Luân toàn vẽ bánh cho tôi thôi, nếu không phải tôi trượng nghĩa thì anh em đã đến hồi kết rồi..."
Quay đầu lại nụ cười trên mặt đã biến mất, lại là Giám đốc Cố nghiêm túc uy nghiêm, nói với người bên cạnh:
“Thư ký Lý, đi gọi người của bộ phận bảo vệ và bộ phận hậu cần tới họp."
“Dạ vâng ạ..."......
(Toàn bộ bài viết được cấu thành từ vô số câu chuyện đặc sắc, phần tình yêu của nữ chính không nhiều, đều nằm ở phía sau, câu chuyện tiếp theo còn đặc sắc hơn nữa, mời các bạn đón xem.....)
Chương 76 Thẩm Nhược Nghi
Ba anh em Phó Dục bước ra từ rạp chiếu phim lúc đó đã khoảng hai giờ chiều, tuy nói là phim mới công chiếu nhưng lại rất giống với mấy bộ phim đã xem trước đây.
Ồ, vẫn có chút khác biệt.
Bộ trước xem tên là “Địa đạo chiến", bộ hôm nay xem tên là “Địa lôi chiến".
Đây đúng là phim mới rồi.
Trước cửa rạp chiếu phim, Phó Hiểu nhìn anh cả bên cạnh:
“Anh cả, mình về làng không anh?"
Phó Dục đưa tay xoa đầu cô, mỉm cười nói:
“Tiểu Hiểu, không vội về, em còn muốn đi đâu chơi không?"
Cô suy nghĩ một chút, huyện lỵ này đúng là không có chỗ nào chơi được, khẽ mở miệng:
“Vậy anh cả, mình đi hiệu sách xem thử đi ạ, em muốn mua mấy cuốn sách đọc."
“Được, vậy mình đi hiệu sách trước."
Mấy người đến hiệu sách, Phó Hoành trực tiếp lựa truyện tranh ngay cửa, cô vào trong giá sách tìm cuốn sách mình muốn.
Phó Dục đứng ngoài cửa đợi hai người.
Phó Hoành tìm một lượt vẫn không thấy cuốn mình thích, liền bước ra khỏi hiệu sách, từ phía sau vỗ vai Phó Dục một cái:
“Anh cả, anh đang nghĩ gì thế?"
“Không nghĩ gì cả."
Phó Dục thấy tay nó trống không, liền hỏi:
“Sao thế?
Không có cuốn truyện nào em muốn xem à?"
Phó Hoành nhún vai:
“Truyện tranh ở đây em xem hết rồi, không có cuốn mới."
“Anh cả, có phải anh đang lo lắng cho chú ba không?"
“Không có."
Phó Hoành bĩu môi:
“Cũng không biết cái thằng họ Thẩm kia tới tìm chú ba làm gì..."
Phó Hiểu lúc này đã chọn xong cuốn sách mình muốn, trả tiền rồi bước ra, đ-ập vào mắt là hai người anh trai đang trầm tư.
“Anh..."
“Chọn xong sách rồi à?"
Phó Dục quay đầu lại, đón lấy cuốn sách trên tay cô:
“Đi thôi, mình về thẳng ký túc xá."
Ba người trực tiếp trở về ký túc xá ủy ban huyện.
Bữa tối là Phó Dục đi mua ở tiệm cơm quốc doanh về, Phó Hiểu và Phó Hoành thì luôn ở trong ký túc xá đọc sách, không ra ngoài.
Sau khi xong việc công, Phó Vĩ Luân đến nhà khách cán bộ, gõ cửa phòng hai người Thẩm Nhược Phong, người mở cửa là Thẩm Nhược Phong, thấy anh đứng ở cửa liền cười nói:
“Anh Luân, anh bận xong rồi à?"
Phó Vĩ Luân mỉm cười:
“Ừm, bận xong rồi, mời cậu với Hành Chu đi ăn bữa cơm."
Thẩm Nhược Phong khó xử liếc nhìn vào trong phòng:
“Anh Luân, Chu Chu vẫn còn đang ngủ, không dám làm phiền anh đâu."
“Vậy thì kệ nó ngủ."
Phó Vĩ Luân nhướn mày nhìn ông ta:
“Hai anh em mình làm vài ly, lúc về mua cho nó cái gì đó ăn sau."
“Được rồi, anh Luân đợi tôi thay bộ đồ đã, anh vào trong đợi đi."
Nói xong liền mở cửa mời anh vào.
“Tôi không vào đâu, kẻo lại làm nó thức giấc, tôi ra cổng làm điếu thu-ốc."
Phó Vĩ Luân lấy điếu thu-ốc trong túi ra, lắc lắc trước mặt ông ta rồi xoay người đi xuống lầu.
Vừa hút được vài hơi thu-ốc thì Thẩm Nhược Phong đã đi xuống, Phó Vĩ Luân dẫn ông ta đến một quán ăn tư nhân, khách đến toàn là người quen.
Hai người gọi hai món mặn hai món chay, thêm đĩa lạc rang để đưa cay, vừa uống vừa trò chuyện, phần lớn là nói về chuyện công việc.
Sau vài vòng r-ượu, cả hai đều đã có chút hơi men.
Vành mắt Thẩm Nhược Phong hơi đỏ, hối hận mở miệng:
“Anh Luân, tôi nhớ chị tôi quá, người chị đáng thương của tôi, đều là vì nhà họ Thẩm mà đ-ánh đổi cả đời mình vào đó."
Phó Vĩ Luân bình thản hút thu-ốc, không nói một lời.
“Ợ...
Chị tôi gả cho đúng một thằng khốn nạn mà, đám cặn bã nhà họ Kỳ kia, người chị đáng thương của tôi, còn cả đứa cháu ngoại đáng thương của tôi nữa, đứa trẻ Chu Chu kia, ưm...
Anh Luân, giá mà năm đó chị tôi gả cho anh thì tốt rồi, ợ...."
Thẩm Nhược Phong rõ ràng là đã say rồi, nước mắt không ngừng chảy, lời nói cũng bắt đầu trở nên lộn xộn.
“Cậu uống nhiều quá rồi."
Phó Vĩ Luân vứt mẩu thu-ốc l-á đi, đứng dậy, đỡ ông ta bước ra khỏi phòng bao.
Ra đến ngoài thanh toán tiền xong, mua cho Thẩm Hành Chu ở nhà khách một phần sủi cảo.
Anh dìu Thẩm Nhược Phong say khướt đi về phía nhà khách.
Đến trước cửa phòng hai người, anh đưa tay gõ cửa.
Thẩm Hành Chu mở cửa ra liền thấy hai người đầy mùi r-ượu, đón lấy người cậu rõ ràng đã say mèm từ tay Phó Vĩ Luân, gương mặt đầy vẻ áy náy mỉm cười:
“Chú Luân, xin lỗi ạ, làm phiền chú rồi."
“Không có gì."
Phó Vĩ Luân đưa phần sủi cảo đã đóng gói cho cậu:
“Chú mua cho cháu ít sủi cảo đây."
Thẩm Hành Chu vươn tay nhận lấy, nghiêng người mỉm cười:
“Cảm ơn chú ạ, chú vào trong ngồi một lát đi."
“Không ngồi đâu, muộn quá rồi, hai chú cháu nghỉ ngơi sớm đi."
Phó Vĩ Luân vỗ vỗ vai cậu, nhìn Thẩm Nhược Phong đang mơ màng bên cạnh:
“Dìu cậu cháu vào nghỉ ngơi đi, chú về đây."
Thẩm Hành Chu nhìn theo bóng lưng anh đi xa, dìu Thẩm Nhược Phong đặt lên giường.
Cậu ngồi bên giường, mở sủi cảo ra.
Thẩm Nhược Phong nằm trên giường phát ra từng tiếng lẩm bẩm:
“Chị ơi... giá mà chị không gả vào nhà họ Kỳ thì tốt biết mấy...
Em nhớ chị lắm."
Nghe tiếng lẩm bẩm của cậu mình trên giường, Thẩm Hành Chu vẻ mặt vô cùng bình thản, tiếp tục ăn chỗ sủi cảo trước mặt.
Cậu vẫn luôn biết, mẹ cậu không phải thật lòng muốn gả cho ba cậu, lúc nhỏ còn thấy phẫn uất, sẽ oán hận.
Nhưng bây giờ chính cậu cũng cảm thấy ba mình chẳng phải thứ gì tốt đẹp, lấy tư cách gì mà oán hận đây.
Mặc dù Thẩm Nhược Nghi không thật lòng yêu ba cậu, nhưng đối với cậu, người phụ nữ đó đã thật lòng yêu thương hết mực.
Bà thường nói với cậu rằng, xin lỗi, vì đã không để cậu được sinh ra trong một gia đình tràn ngập tình yêu thương.
Hì hì....
Suốt ngày xin lỗi, ngày ngày bù đắp, cứ như là để nhắc nhở cậu rằng, mẹ cậu là bất đắc dĩ mới phải gả cho ba cậu vậy.
