Thập Niên 70: Mang Theo Siêu Thị Đi Xuyên Không - Chương 140
Cập nhật lúc: 10/04/2026 10:13
“Phó Dư cười kéo anh tiếp tục xuyên qua đám đông đi ra ngoài.”
Đi đến cửa, hai người đến một bãi đất trống, Phó Tuy tìm một chiếc ghế cũ nát, ra hiệu cho Phó Dư ngồi xuống, nhàn nhạt lên tiếng:
“Mệt, không muốn động đậy, anh muốn xem xem hôm nay có ai đến đón hai chúng ta không."
Đúng lúc này, một giọng nói trầm ổn khác vang lên từ phía sau:
“Tiểu Dư..."
Chương 81 Hai anh em trở về Tây Bắc
Giọng nói quen thuộc khiến Phó Tuy quay đầu lại.
Chỉ có điều trong khoảnh khắc quay người, biểu cảm trên mặt lập tức trở nên nịnh nọt vô cùng, mỉm cười nói với người tới:
“Ái chà bố thân yêu của con, bố bận rộn trăm công nghìn việc thế mà lại đích thân đến đón chúng con sao..."
Ánh mắt Phó Vĩ Hạo không hề nhìn về phía anh, chỉ nhìn Phó Dư, trong mắt thoáng qua một tia xúc động:
“Cao lên rồi... xem ra bệnh đã khỏi hoàn toàn rồi..."
Phó Dư mỉm cười:
“Bố, con kh-ỏi h-ẳn rồi, ở quê hai tháng này ngày nào con cũng theo ông nội luyện quyền."
“Tốt, tốt, vậy về nhà tiếp tục rèn luyện," Phó Vĩ Hạo vỗ vai cậu.
“Đúng rồi, mẹ con còn đang đợi ở trên xe kìa,"
Nói rồi anh đón lấy hành lý trong tay cậu đi về phía trước.
Phó Tuy bị phớt lờ nên trong lòng khó chịu, đi theo phía sau, tăng âm lượng lên:
“Bố già ơi, con còn ở đây này..."
Phó Vĩ Hạo nheo mắt nhìn anh, giọng điệu đầy vẻ đe dọa:
“Ồ?
Con đoán xem tại sao bố không thèm để ý đến con..."
Bước chân Phó Tuy khựng lại, nụ cười nơi khóe miệng có chút cứng đờ, chạy nhanh vài bước rồi bắt đầu chạy:
“Ái chà, con nhớ mẹ con quá, bà Đàm Linh Linh, người mẹ thân yêu của con, con nhớ mẹ ch-ết đi được..."
Phó Vĩ Hạo hừ lạnh một tiếng, chậm bước tiếp tục đi về phía trước.
Đàm Linh Linh khoảnh khắc nhìn thấy Phó Dư, nước mắt xúc động đã không kìm được mà chảy dài trên mặt, ôm chầm lấy cậu:
“Tiểu Dư của mẹ, đứa con tội nghiệp của mẹ, cuối cùng cũng khỏi rồi, cao lên rồi, lại còn b-éo ra nữa, đều là lỗi của mẹ, nếu mẹ sớm nghe lời ông nội con để con rèn luyện thân thể thì con đã không bị bệnh lâu như vậy..."
Phó Dư bị ôm c.h.ặ.t vô thức nhìn sang người anh trai bên cạnh, thấy thần sắc anh không có gì bất thường, mỉm cười đẩy Đàm Linh Linh ra:
“Mẹ, chúng ta mau về nhà thôi, con đói rồi, cũng buồn ngủ nữa."
“Ồ, đúng rồi, chúng ta đến nhà ngoại con, bà ngoại làm cho con bao nhiêu món ngon kìa."
Xe đi một mạch không dừng, chạy thẳng đến cửa nhà họ Đàm.
Bố mẹ Đàm đón ra ngoài, thấy Phó Dư đã hồi phục sức khỏe lại là một trận xúc động.
Trên bàn ăn, bố Đàm đang vui vẻ còn kéo Phó Vĩ Hạo uống thêm mấy ly,
“A Hạo, sức khỏe của Tiểu Dư thực sự là nhờ có bác sĩ giỏi mà chú ba con tìm được rồi, các con phải cảm ơn chú ấy cho thật tốt vào.."
Phó Vĩ Hạo rót thêm cho ông một ly r-ượu, cười nói:
“Bố, đều là người một nhà cả, Tiểu Dư là cháu ruột của chú ấy, nói lời cảm ơn thì khách sáo quá,"
Bố Đàm nhấp một ngụm r-ượu, cười ha hả:
“Đúng, là bố nghĩ quẩn rồi, người một nhà không cần khách sáo, con đấy, lúc nào rảnh thì về một chuyến, bao nhiêu năm không về, thông gia chắc chắn là đang mong ngóng đấy."
Phó Vĩ Hạo gật đầu, đáy mắt thoáng qua một tia đắng chát, làm sao anh không muốn về nhà cơ chứ, đó là ngôi nhà mà anh luôn hằng mong nhớ mà.
Ở đó có người cha mà anh kính trọng từ nhỏ, có những người anh em tình cảm sâu đậm, có những người bạn nối khố cùng lớn lên, ở đó anh ngủ cũng thấy ngon hơn.
Nhưng đã khoác lên mình bộ quân phục này, đi con đường này thì phải gánh vác trách nhiệm.
Nếu không cha cũng sẽ không tha cho anh, với tư cách là một cựu chiến binh, cụ ghét nhất là kẻ đào ngũ, là con trai cụ đương nhiên cũng không thể làm cụ thất vọng.
Nhìn cảnh vui vẻ trên bàn ăn, anh cố nén sự đắng chát trong lòng, nâng ly r-ượu lên uống cạn.
Bố Đàm uống r-ượu đến mức mặt đỏ gay, nhìn anh lên tiếng hỏi:
“A Hạo, ở quê con thế mà lại có bác sĩ y thuật giỏi như vậy, đúng là không đơn giản nha, bác sĩ y thuật giỏi như thế, nếu có thể vào trong quân đội phục vụ đất nước thì tốt biết mấy..."
Lời này vừa thốt ra, Phó Tuy và Phó Dư đang ngồi ăn cơm bên cạnh đồng loạt nhìn về phía ông, Phó Tuy mắt không ngừng nháy lia lịa, ra hiệu cho Phó Vĩ Hạo.
Vẻ mặt Phó Vĩ Hạo như thường mỉm cười:
“Bố, bác sĩ tuổi tác lớn quá rồi, e là cũng không muốn xa quê đâu ạ."
Bố Đàm nghe vậy còn muốn nói thêm gì đó, nhưng đã bị Phó Vĩ Hạo mời r-ượu đ-ánh trống lảng đi.
Lại thêm vài ly r-ượu vào bụng, ông cũng quên mất chuyện này.
Phó Tuy và Phó Dư hai anh em nhìn nhau, lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm.
Nếu để ông ngoại biết vị bác sĩ y thuật cao siêu này là em gái nhà mình, e rằng thực sự sẽ bắt bố khuyên em gái đến quân khu mất.
Cái tính cách một lòng vì nước này của ông ngoại cũng không phải là không tốt, chỉ là đôi khi ông hơi quá đà, quan trọng là cũng không thể trách ông điều gì, vì ông cụ thực sự chẳng có chút tư tâm nào cả, đều là vì đất nước thôi.
Đầu độc anh em họ là được rồi, chứ không thể để đứa em gái duy nhất cũng bị nhắm đến.
Bữa tối kết thúc, gia đình bốn người Phó Vĩ Hạo được lính cảnh vệ lái xe đưa về quân khu.
Hai anh em vừa về đến nhà là vào ngay phòng, ngay cả hành lý mang theo cũng xách vào trong.
Phó Dư đang dọn dẹp hành lý, Phó Tuy về phòng là nằm ngay ra giường.
Lúc Phó Vĩ Hạo đẩy cửa bước vào, Phó Tuy đã gần như sắp ngủ rồi, thấy anh, Phó Tuy bất đắc dĩ lên tiếng:
“Bố, bố vào phòng chúng con ít nhất cũng phải gõ cửa một cái chứ,"
Phó Vĩ Hạo liếc anh một cái, không nói gì nhiều, tựa vào cửa nhìn Phó Dư dọn đồ, dường như thấy thứ gì đó thú vị, anh tiến lên hai bước, cầm lấy:
“Cái này là mang về cho bố sao?"
Phó Tuy thấy chai r-ượu hằng mong nhớ của mình bị anh cầm trong tay, liền từ trên giường bò dậy định giật lại:
“Đây là em gái cho con mà,"
“Cho con?"
Phó Vĩ Hạo giơ chai r-ượu lên cao hơn, nhìn Phó Dư hỏi:
“Tiểu Dư..."
Phó Dư mỉm cười bất đắc dĩ:
“Bố, đây là r-ượu nhân sâm, Hiểu Hiểu làm thêm một chai, bảo chúng con mang về cho bố đấy ạ."
Phó Vĩ Hạo hài lòng mỉm cười.
Phó Tuy tức giận lườm anh một cái, rồi lại bò về giường.
“Ở quê thế nào?"
Phó Vĩ Hạo đi tới ngồi bên giường, nhìn Phó Dư hỏi:
“Sức khỏe ông nội thế nào, còn cả bác cả và chú ba con nữa, sức khỏe đều không có vấn đề gì chứ, hai người anh của con bây giờ chắc đều cao lớn rồi nhỉ,"
Phó Dư mỉm cười, lần lượt trả lời các câu hỏi của anh, nói xong liền lấy một chiếc phong bì từ trong túi ra, lấy tấm ảnh gia đình đó đưa cho anh:
“Bố, bố tự xem đi ạ,"
