Thập Niên 70: Mang Theo Siêu Thị Đi Xuyên Không - Chương 1501
Cập nhật lúc: 12/04/2026 15:23
“Ồ, đúng rồi," Phó Hiểu nhìn bà, “Đứa này chắc là Triều Triều nhỉ,"
Nói rồi cô định lật tã quấn ra kiểm tra.
Phó Tĩnh Thâu nắm tay cô, mỉm cười nói:
“Đứa này là Triều Triều, mẹ dùng tã quấn màu xanh và đỏ để phân biệt chúng rồi,"
“Mẹ ơi, vậy Mộ Mộ của con đâu, con xem với..."
Bà đứng dậy đi về phía phòng nhỏ bên kia, Thẩm Hành Chu đi theo sau bà.
“Để mẹ bế cho, trẻ con người mềm lắm, con vẫn chưa học được, không dám ra tay đâu...."
Thẩm Hành Chu định đưa tay ra bèn tiu nghỉu rụt tay lại.
Phó Tĩnh Thâu bế tã quấn màu đỏ vào phòng ngủ chính, Phó Hiểu nghé đầu xem:
“Chúng trông giống ai nhỉ?"
“Bây giờ vẫn chưa nhìn ra được, nhưng là hai bé con cực kỳ xinh đẹp,"
Phó Hiểu đắc ý hếch cằm:
“Chứ còn gì nữa, bố mẹ chúng nhan sắc cao thế này, chúng làm sao có thể không đẹp được..."
Cô nhìn Thẩm Hành Chu vẫn luôn nhìn chằm chằm con gái:
“Đây là con gái... anh có muốn bế một cái không?"
Thẩm Hành Chu nhìn cái khối mềm mại mịn màng trong tã đỏ, tim cũng mềm nhũn theo, anh vươn tay ra, Phó Tĩnh Thâu cẩn thận chuyển sang cho anh, còn luôn miệng hướng dẫn:
“Đỡ lấy phần trên, đấy, đúng rồi, cẩn thận chút, đừng có rung lắc...."
Bế đứa trẻ gần như không có trọng lượng này, dường như lúc này anh mới có ý thức tự giác rằng mình đã làm cha.
Trên vai đã có trách nhiệm, từ tận đáy lòng cảm thấy phải bảo vệ thật tốt sinh linh bé nhỏ này.
Con gái của anh, đứa con gái do người anh yêu nhất sinh ra cho anh.
Con bé thực sự rất nhỏ.
Cái miệng nhỏ xíu, cái mũi nhỏ xíu, cái tai nhỏ xíu, mọi thứ đều nhỏ xíu.
Thấy vẻ mặt anh đã dịu đi, ra dáng một người cha hiền, Phó Hiểu hì hì cười, cúi đầu nhìn bé Triều Triều đang mở mắt nhìn mình:
“Triều Triều, ba con hình như thích em gái hơn đấy.... nhưng không sao, mẹ sẽ đối xử công bằng với các con,"
Bé Triều Triều “a" một tiếng, giơ nắm đ-ấm nhỏ định nhét vào miệng.
Phó Hiểu lấy nắm đ-ấm nhỏ của thằng bé ra:
“Sao lại ăn tay mình thế....
Đói rồi à?"
Cô ngước mắt nhìn Phó Tĩnh Thâu:
“Mẹ ơi, con có phải nên đi tắm một cái không, giờ con có sữa chưa ạ?"
“Có thể cho bọn trẻ b-ú sữa mẹ không ạ?"
Thẩm Hành Chu nhìn sang:
“Trong nhà nhiều sữa bột thế kia mà..."
Hừ!
Phó Hiểu không thèm để ý đến anh, vẫn nhìn Phó Tĩnh Thâu.
Bà mỉm cười xoa tóc cô:
“Tự con cảm thấy có căng không...."
Phó Tĩnh Thâu ghé tai cô nói:
“.....
Nếu không có, vẫn dùng cách mẹ từng nói với con ấy..."
Cách bà từng dạy trước đây?
Phó Hiểu nhớ lại trong đầu, cũng không biết là nghĩ tới cái gì, mặt đỏ bừng lên ngay lập tức, ngượng ngùng nói:
“Con biết rồi..."
Phó Tĩnh Thâu mỉm cười đứng dậy:
“Lại đây, mẹ dạy các con pha sữa bột cho trẻ con...."
Thẩm Hành Chu nhìn động tác của bà, từng bước học theo.
Pha xong một bình sữa, Phó Hiểu đón lấy, cẩn thận đút cho bé Triều Triều.
Phó Tĩnh Thâu bên cạnh hướng dẫn:
“Nâng cao lên một chút...
đừng cho b-ú nhanh quá... từ từ thôi..."
Bà nhìn hai đứa trẻ này một đứa ngủ một đứa ăn, cũng không khóc nháo, mỉm cười nói:
“Hai con trông chừng một lát, mẹ đi làm chút cơm cho con..."
Thẩm Hành Chu nói:
“Mẹ, dì Vương chắc là biết làm, không cần thiết mẹ phải đích thân đi đâu ạ..."
“Mẹ đi cho..."
Phó Tĩnh Thâu chủ yếu là muốn rời đi một lát, để lại không gian cho đôi trẻ.
Lúc bà đi còn nháy mắt với Phó Hiểu một cái.
Phó Hiểu nháy mắt lại với bà:
“Mẹ ơi, con muốn tắm một cái..."
“Con tắm bằng nước thu-ốc, không ảnh hưởng tới việc ở cữ đâu ạ..."
Tắm bằng nước thu-ốc dường như cũng tốt cho c-ơ th-ể, Phó Tĩnh Thâu trước đây nghe Từ Kinh Mai nói qua nên cũng không phản đối, nói với Thẩm Hành Chu:
“Vậy con trông chừng đấy, nước chỉ cần không bỏng tay là được, không được lạnh, ngâm xong phải lau khô mặc quần áo ngay, đúng rồi, tóc không được gội...."
“Dạ vâng thưa mẹ...."
Thẩm Hành Chu bế đứa trẻ ngồi bên giường, mỉm cười nói:
“Thực sự muốn tắm à?"
“Vâng vâng..."
Phụ nữ sau khi sinh xong, phần dưới thân phải kịp thời làm sạch.
Tuy Phó Tĩnh Thâu chắc chắn sẽ giúp cô lau rửa sạch sẽ, nhưng Phó Hiểu vẫn muốn tự mình tắm lại.
Tốt nhất vẫn là dùng nước thu-ốc ngâm một chút, có trợ giúp cho việc phục hồi c-ơ th-ể.
Cô chỉ tay bên giường:
“Đặt con ở đây đi, anh đi xả nước cho em..."
“Được..."
Phó Hiểu đặt bé Triều Triều đã b-ú no bên cạnh bé Mộ Mộ.
Cô nằm rạp trên người hai đứa nhìn chằm chằm, nhìn đứa này một lát, lại nhìn đứa kia một lát:
“Hì... hai đứa trông không giống nhau lắm nhỉ..."
Bé Triều Triều khua nắm đ-ấm nhìn cô vài cái, khua mỏi tay bèn nhắm mắt lại.
Bé Mộ Mộ bên cạnh thì vẫn luôn nhắm mắt, Phó Hiểu nắn nắn bàn tay nhỏ của con bé:
“Con gái.... con không đói à?"
Giấc ngủ bị làm phiền, đôi lông mày nhỏ của bé Mộ Mộ khẽ nhíu lại.
“Hì..."
Thẩm Hành Chu từ nhà vệ sinh bước ra mỉm cười hỏi:
“Sao thế em..."
Phó Hiểu chỉ vào con bé:
“Con gái anh đúng là đứa lười trong bụng em đấy..."
Thẩm Hành Chu nhướng mày, nhìn bé Mộ Mộ, lại liếc nhìn bé Triều Triều:
“Vậy chẳng phải chứng minh rằng, đứa quậy phá bắt nạt em trong bụng lúc mang thai.... chính là thằng nhóc thối này sao?"
“Ờ thì...."
Chương 848 Là một bé con ngoan
Nhà vệ sinh.
Phó Hiểu đổ không ít nước linh tuyền vào bồn nước nóng đầy, lại rắc thêm một ít bột thu-ốc đông y vào đó.
Cô tựa vào thành bồn tắm, hơi nóng nghi ngút khiến sắc mặt đỏ bừng.
Cửa nhà vệ sinh bị mở ra, Thẩm Hành Chu bước vào, đứng bên bồn tắm nhìn cô:
“Cần giúp gì không em?"
Phó Hiểu lười biếng giơ tay:
“Không cần..."
Thẩm Hành Chu ngồi xổm bên cạnh, đưa tay hắt nước lên người cô, mỉm cười hỏi:
“Mẹ vừa mới nói gì với em thế,"
Cô ngước mắt nhìn anh:
“Không có gì mà,"
“Vậy sao mặt em lại đỏ thế..."
Phó Hiểu cúi đầu nhìn l.ồ.ng ng-ực mình, khẽ ho một tiếng, trên mặt lại hiện lên ráng hồng.
Thẩm Hành Chu cười nhẹ:
“Em xem, lại đỏ rồi..."
“Em đây là do hơi nước, không phải đỏ mặt..."
