Thập Niên 70: Mang Theo Siêu Thị Đi Xuyên Không - Chương 1624
Cập nhật lúc: 12/04/2026 16:18
Phó Dục đang trò chuyện với Phó Vĩ Luân nghe vậy liền đứng dậy, cũng đi tới bên cạnh Niên Cao đứng định, xem chữ cậu viết xong, đưa tay xoa đầu Niên Cao:
“Rất lợi hại..."
Phó Tư Niên đã trưởng thành là một thiếu niên choắt, mặc dù ngoài mặt vẫn giữ vẻ vững vàng, nhưng sâu trong đáy mắt vẫn thoáng qua vẻ thẹn thùng, cùng một tia kích động.
Phó Hiểu đưa tay nhéo mặt cậu:
“Niên Niên... muốn cười thì cứ cười đi."
Niên Cao hơi ngại ngùng:
“Cô ơi..."
“Sao nào, con vốn dĩ rất lợi hại mà, xem chữ của con xong, chữ Phó Hiểu viết thật sự không nhìn nổi nữa..."
Phó Hiểu nghe vậy thì không vui, chen vào, miệng vẫn không phục mà kêu ca:
“Sao mà không nhìn nổi chứ, để con so với anh cả xem nào...."
“Hừ, thế này thôi á....."
Xem chữ của anh cả xong, cậu mím môi bắt đầu bới lông tìm vết:
“Anh cả à, chữ anh viết thì đẹp thật đấy, nhưng mà không có phong cách, thư pháp ấy mà, phải ngông cuồng như thế nào thì cứ thế mà làm, anh thế này...."
Phó Hiểu nhất thời cũng không nghĩ ra từ gì để đả kích Phó Tư Niên, chớp chớp mắt:
“Anh thế này, không thành một hệ phái nào cả."
Ngay từ lúc miệng cậu liến thoắng, Phó Hiểu đã kéo Phó Dục đi chỗ khác rồi.
Phó Tư Niên để chữ mình viết sang một bên, lại trải lên một tờ giấy trắng mới, đưa b.út lông cho Phó Hiểu:
“Em làm đi...
để anh xem em là hệ phái gì..."
Phó Hiểu xắn tay áo, nhận lấy b.út lông từ tay anh, hếch cằm:
“Mài mực..."
Phó Tư Niên vô cảm nhìn cậu một cái, cười không rõ ý tứ, đẩy mực đến trước mặt cậu:
“Đừng làm màu nữa, chúng ta dùng đều là mực nước đen, chỗ nào cần mài mực chứ."
Mộ Mộ không nhịn được, bật cười thành tiếng.
Tiểu Danh Tự bên cạnh cô kéo kéo Ngôn Ngôn:
“Phó Hiểu có phải có bệnh không, tại sao cứ phải đi đấu khẩu với anh cả thế."
Phó Tư Ngôn cúi đầu thở dài:
“Nghịch ngợm thôi....,"
“Anh ấy không thể ngoan ngoãn được vài ngày sao, chúng ta vẫn còn mấy bộ đề chưa viết xong đâu."
Những thứ này đều là do Phó Tư Niên, người làm anh cả này giám sát, cái Tết này họ được thong thả hay bận rộn, đều phải xem anh cả có nhớ ra hay không.
Ây, vớ phải cái người anh như Phó Hiểu, thật là nghiệp chướng.
Thẩm Hành Chu ngồi một bên uống trà thu hồi tầm mắt, khóe miệng khẽ nhếch, trên mặt mang theo nụ cười nhạt.
“Anh cười cái gì?"
Thẩm Hành Chu nhìn sang Phó Dục:
“Niên Niên giống anh, rất vững vàng...."
Phó Dục bật cười lắc đầu:
“Thằng bé bây giờ còn nhỏ, nhìn ra vững vàng cái gì, trái lại là Phó Hiểu.... tính cách chẳng khác gì anh lúc nhỏ."
“Thế ạ?"
Phó Hoành ném vỏ hạt hướng dương trong tay vào thùng r-ác, cười lên tiếng:
“Không thể nói là chẳng khác gì, mà phải nói là y đúc."
“Thẩm Hành Chu lúc mười tuổi ấy, cũng ngông cuồng như vậy đấy."
Bên kia Phó Hiểu đang viết chữ nghe thấy lời này, quay đầu lại:
“Các cậu ơi, người không ngông cuồng sao gọi là thiếu niên chứ...."
“Ha ha ha ha, cháu đúng là biết nói.... hai từ thiếu niên này bây giờ cháu với tới được không?
Hả, cháu chỉ là một thằng nhóc tì thôi."
Mọi người cười lớn, Thẩm Hành Chu mỉm cười nhướng mày, Phó Hiểu bên kia cũng nhướng mày với anh.
“Hừ...."
Chương 930.....
Ngày ba mươi Tết, Thẩm Hành Chu dậy sớm gọi Phó Hiểu dậy:
“Ra ngoài dán câu đối đi con..."
Phó Hiểu ngồi bật dậy trên giường, dụi dụi đôi mắt còn ngái ngủ:
“Dán câu đối ạ?"
Ngẩn người vài giây phản ứng lại, cậu đ-á một cái vào Phó Tư Ngôn đang nằm cùng giường:
“Dậy dán câu đối thôi."
Phó Tư Ngôn thút thít rúc vào trong chăn:
“Anh đúng là anh trai ruột của em."
“Ba ruột cũng không được, mau dậy đi...."
Phó Hiểu lật chăn lên, vỗ vỗ m-ông cậu:
“Mau lên..."
“Biết thế ngủ ở chỗ anh không yên ổn thì em đã không ngủ trên giường anh rồi."
“Xì, nói như kiểu tôi hiếm lạ lắm ấy, tối em ngủ chẳng ngoan chút nào, toàn đạp chăn thôi."
Hai anh em miệng thì nói khích nhau, tay thì động tác mặc quần áo không ngừng, đi ra khỏi phòng, thấy Phó Tư Niên từ trong phòng bước ra, cười đi theo:
“Anh cả, hôm nay chúng em dậy sớm chứ..."
Phó Tư Niên cười khẽ:
“Đi gọi Tiểu Danh Tự dậy đi, một lát nữa hoạt động chân tay một chút..."
“Được, để em đi gọi..."
Phó Hiểu tung tăng đi đến trước cửa phòng Tiểu Danh Tự, đang định gõ cửa thì nghĩ ra, thằng bé dường như là ở cùng phòng với ba mẹ nó.
“A... cái này... anh cả tâm địa không được tốt cho lắm nha,"
Cậu thu tay lại, quay lại phòng khách, nhìn sang Phó Tư Ngôn đang cầm câu đối:
“Ngôn Ngôn, em đi gọi Tiểu Danh Tự đi, để anh cầm cái này cho."
“Chẳng phải anh đi gọi sao,"
“Ồ, hôm qua chẳng phải hai anh em mình vừa đ-ánh nh-au sao, anh gọi chưa chắc nó đã dậy đâu..."
Phó Tư Ngôn cũng không nghĩ nhiều, dù sao hôm qua hai đứa đúng là có đ-ánh nh-au thật.
Trực tiếp đẩy cửa đi vào:
“Tiểu Danh Tự.... dậy dán...."
Lời còn chưa dứt, đã bị một tiếng bạt tai trên chiếc giường lớn làm cho kinh hãi, cậu chớp chớp mắt, nhìn trộm về phía chiếc giường lớn, Phó Tuy đang vẻ mặt ngơ ngác mang theo một cái tát nhìn về phía cậu.
Vu Nam có chút tính gắt ngủ nhẹ, mỗi lần bị đ-ánh thức, người xui xẻo chắc chắn là Phó Tuy ở bên cạnh.
Phó Tuy nheo nheo mắt, ánh mắt nguy hiểm chằm chằm nhìn cậu.
Phó Tư Ngôn nuốt nước miếng, cười gượng lùi lại một bước, ánh mắt nhìn về phía chiếc giường nhỏ ở góc phòng, nháy mắt với Tiểu Danh Tự đang giật mình ngồi dậy.
Hai anh em ôm m-ông đi ra khỏi phòng, Phó Tuy vừa mới nằm xuống lại, Vu Nam liền đẩy đẩy anh:
“Anh cũng dậy đi, phụ giúp dán câu đối một chút."
“Chắc chắn có người dán rồi..."
“Vậy anh cứ thế mà rảnh rỗi à... dậy đi, đi giúp một tay, thôi bỏ đi, em cũng dậy."
“Đừng đừng, em chợp mắt thêm lát nữa đi, anh ra ngoài là được," Phó Tuy ấn cô xuống giường, mặc quần áo dậy.
Câu đối trên dưới tứ hợp viện đều đã dán xong, những người khác cũng lần lượt từ trong phòng đi ra.
Phó Tĩnh Thư và Lý Tú Phân, Đàm Linh Linh ba người vào bếp chuẩn bị bữa sáng.
Trong sân mấy đứa trẻ lớn nhỏ đứng sau lưng người lớn tập luyện một cách bài bản.
Tiểu Danh Tự dù sao vẫn còn nhỏ, tay chân không nhanh nhẹn bằng các anh, lúc vung nắm đ-ấm thì đưa tay ra, chân cũng theo đó mà văng ra ngoài.
Ông cụ Mục và ông nội Phó đứng dưới hiên nhà nhìn, còn nhận xét nữa:
“Bây giờ chỉ có Phó Hiểu và Niên Niên là động tác theo kịp, cũng ra dáng rồi, Mộ Mộ và Ngôn Ngôn lực đạo vẫn còn kém một chút....
Tiểu Danh Tự.... cái này...."
