Thập Niên 70: Mang Theo Siêu Thị Đi Xuyên Không - Chương 172
Cập nhật lúc: 10/04/2026 10:21
“Cái miệng của ông ấy, thật sự là cứ uống say vào là không quản nổi, thật sự là bốc đồng quá rồi.”
Càng nghĩ càng gấp, Phó Vĩ Hạo đột nhiên giơ tay tự tát mình một cái rõ đau.
“Chát" một tiếng vang dội, âm thanh lớn đến mức làm cho Phó Dư đang dậy đi vệ sinh nửa đêm phải giật mình.
Phó Vĩ Hạo ngồi ở phòng khách không bật đèn, giữa đêm tối om vang lên tiếng tát như vậy, ai mà không thấy sởn gai ốc cho được.
Phó Dư đi tới bật đèn phòng khách lên, nhìn thấy Phó Vĩ Hạo đang cúi đầu ngồi trên ghế, nhìn dáng vẻ của ông, cộng thêm mùi r-ượu nồng nặc khắp phòng, liền biết ngay là ông đã uống quá chén.
“Ba, ba không sao chứ?"
Nghe thấy tiếng gọi, Phó Vĩ Hạo ngẩng đầu lên, dấu bàn tay đỏ ch.ót hiện rõ mồn một trên mặt trước mắt Phó Dư.
Phó Dư nhìn dấu bàn tay kia với vẻ mặt cạn lời, người ngoài không biết nhìn vào chắc lại tưởng ông vừa cãi nhau với mẹ cơ đấy.
Ai mà ngờ được ông lại tự tát mình chứ, hy vọng cái dấu này ngày mai sẽ tan đi.
Cậu vào nhà vệ sinh giặt một chiếc khăn mặt, lau mặt cho ông để xem có tỉnh táo hơn chút nào không:
“Ba, ba làm sao vậy?"
Ánh mắt Phó Vĩ Hạo dần dần tập trung vào người Phó Dư, ông nắm lấy tay cậu, mở miệng nói:
“Con trai, hình như vừa nãy ba nói sai lời rồi..."
Phó Dư gật đầu tỏ ý đã hiểu, ba cậu quả thật có cái tật này, uống say vào là khác hẳn lúc bình thường, nói rất nhiều.
Cậu dùng sức rút tay ra, khẽ hỏi:
“Ba nói sai chuyện gì?"
Lại nghe ông tiếp tục nói:
“Lúc Chính ủy hỏi ba, ba lỡ miệng nói một câu, cũng không biết có đem lại phiền phức gì cho Tiểu Hiểu không."
Phó Vĩ Hạo ngẩng đầu nhìn Phó Dư, lúc này men say đã nhuộm đỏ cả đuôi mắt, giọng điệu đầy vẻ lo lắng:
“Con nói xem Tiểu Hiểu nhà chúng ta sao lại vướng phải một người cha quyền thế lớn như vậy, hơn nữa còn là một tên cha tồi không chịu trách nhiệm chứ."
Phó Dư đứng dậy, thở dài một tiếng, tự lẩm bẩm:
“Nếu là chuyện này thì cũng không có gì to tát cả, con thấy chuyện gì cũng nên có một kết quả dứt khoát thì tốt hơn, dù kết quả thế nào đi nữa, chúng ta cũng sẽ luôn ở bên cạnh chị ấy."
Phó Vĩ Hạo nghe vậy thì nheo mắt, hào sảng đứng dậy vỗ ng-ực, lớn tiếng nói:
“Con nói đúng, có ba ở đây rồi!
Nếu có ai dám bắt nạt con bé, ba thà không làm cái quân nhân này nữa cũng phải đòi lại công bằng cho nó.
Ba mặc kệ là Tư lệnh hay Chính ủy, ba không tin họ có thể một tay che trời!"
“Nhỏ tiếng chút đi ba, làm mẹ con thức giấc lại cãi nhau bây giờ," Phó Dư bịt miệng ông lại, vội vàng dìu ông đi về phía phòng ngủ.
Phó Dư ngược lại cảm thấy ba mình đã nghĩ quá nhiều rồi.
Cậu đã từng gặp người đàn ông đó, tuy không hiểu rõ về tình cảm của ông ta với cô mình, nhưng cậu cảm thấy ông ta không giống loại người sẽ làm ra chuyện bắt nạt Tiểu Hiểu.
Cậu không dìu ba vào phòng ngủ chính mà đi thẳng tới căn phòng nhỏ trước kia ông ngoại từng ở.
Căn phòng này vốn là một kho chứa đồ, vì không có cửa sổ cũng không thông thoáng nên không thích hợp để ở lâu dài, nhưng thỉnh thoảng ngủ một hai đêm thì vẫn ổn.
Bình thường mỗi khi Phó Vĩ Hạo uống say đều vào đây ngủ.
Cậu cẩn thận đỡ ông lên giường, cúi người cởi giày, rồi lấy một chiếc ga trải giường đắp lên người ông.
Cậu còn mang cả cái bô trong nhà để cạnh giường, đề phòng nửa đêm ông sẽ nôn.
Đang định đóng cửa đi ra thì nghe thấy tiếng ông gọi giật lại:
“Tiểu Dư à, sức khỏe con tốt lên rồi thật tốt, lại có thể dìu được ba rồi, thật tốt quá..."
Phó Dư ngồi xổm bên giường, nhìn ông nhắm nghiền mắt nói chuyện, khẽ dỗ dành:
“Ba, con không sao rồi, mau ngủ đi."
Phó Vĩ Hạo nghe thấy lời này thì đột nhiên mở mắt, giọng khàn đặc hỏi:
“Tiểu Dư, hai ngày nay anh trai con có gì đó không ổn đúng không, ba cảm thấy thằng nhóc đó tâm trạng không tốt lắm."
Lầm bầm xong câu đó, ông lại mơ màng nhắm mắt lại.
Phó Dư nhìn ông, trên mặt đầy ý cười, cẩn thận kéo lại tấm ga giường đắp cho ông thật kỹ.
Phó Vĩ Hạo bình thường là một người cực kỳ nghiêm túc, cũng không thích nói chuyện, ông chỉ thích làm việc, đối với anh trai và cậu thường ngày cũng có vẻ thiếu sự quan tâm.
Nhưng cậu biết, trong lòng ông rất yêu họ, mỗi lần ông bộc lộ bản tính thật sự của mình hình như đều là lúc uống say.
Tình yêu của ông, lúc bình thường là sự trầm mặc.
Nhưng mỗi lần uống say, ông lại thể hiện khía cạnh tinh tế của mình.
Mỗi khi say, ông nói đặc biệt nhiều.
Cậu còn nhớ, dường như là năm cậu bảy tám tuổi, lúc ba mới lên chức Trung đoàn trưởng, cũng trong tiệc mừng công ông đã uống say, chạy vào phòng họ, lúc thì ôm cậu, lúc lại ôm anh trai, còn nói lời xin lỗi với họ.
Lúc đó cậu lờ mờ thấy được giọt nước mắt lăn dài nơi đuôi mắt ông.
Giọt nước mắt ấy đã tạo cho cậu một ấn tượng không nhỏ.
Bấy lâu nay cậu luôn thấy ông như một người thép không biết khóc, trong cuộc sống cũng rất nghiêm túc, hiếm khi ôn hòa, nói chuyện với họ cũng đều nhàn nhạt, đầy uy nghiêm.
Nhưng từ ngày đó cậu đã biết, ông đang dùng cách riêng của mình để bảo vệ họ, mặc dù ông không bao giờ nói ra.
Nghe tiếng thở đều đặn của ông, cậu đứng dậy bước ra khỏi phòng.
Tình cha ủ kỹ chẳng hay,
Một mai chợt tỉnh mới thấu vị đời.
Chương 99 Nghỉ lễ
Sáng sớm hôm sau.
Phó Dư vừa ra khỏi phòng đã nhìn thấy Phó Vĩ Hạo đang ngồi bên bàn ăn.
Lúc này trên mặt ông không còn vẻ say khướt nữa, đã khôi phục lại vẻ mặt vô cảm như thường lệ, chỉ là nhìn kỹ vẫn có thể thấy lờ mờ dấu bàn tay.
Thấy bầu không khí áp suất thấp trên bàn ăn, cậu rất biết ý không mở miệng nói chuyện.
Chỉ là Phó Tuy vừa mới ra khỏi phòng thì không có cái giác ngộ đó, nhìn thấy khuôn mặt Phó Vĩ Hạo liền bật cười, chỉ vào mặt ông hỏi:
“Ba, mẹ, hai người có đ-ánh nh-au thì cũng không được đ-ánh vào mặt chứ, thế này đi ra ngoài để người ta nhìn thấy thì mất mặt lắm."
Đàm Linh Linh bực bội mở miệng:
“Đúng thế, chẳng phải là mất mặt sao?
Tôi cũng đang định hỏi kỹ ba anh đây, rảnh rỗi không có việc gì làm lại tự tát vào mặt mình làm chi, đi ra ngoài chẳng phải là để cho người ta chê cười à?"
Cái dấu trên mặt ông thế này, đi ra ngoài ai nhìn thấy mà chẳng bảo là do bà đ-ánh?
Rõ ràng bà chẳng làm gì cả, tự dưng lại phải chịu tiếng xấu cho người ta cười sau lưng...
Nghe bà cằn nhằn, Phó Vĩ Hạo cúi đầu im lặng ăn cơm, dư quang thấy Phó Tuy đang cười trộm liền ném cho một ánh mắt lạnh lùng.
Ông quay sang nhìn Đàm Linh Linh đang đầy giận dữ, bất đắc dĩ mở miệng:
“Bà yên tâm đi, lát nữa tôi rửa mặt xong bôi chút kem dưỡng da của bà vào là không thấy gì nữa đâu, đừng nóng nảy.
Tôi chẳng phải là nhất thời bốc đồng sao."
