Thập Niên 70: Mang Theo Siêu Thị Đi Xuyên Không - Chương 174
Cập nhật lúc: 10/04/2026 10:22
“Người của khoa bảo vệ dùng cáng khiêng người ra ngoài.
Hiện tại cả trường đều đang nhốn nháo, tiếp tục dạy học chắc chắn là không được rồi, Hiệu trưởng tổ chức cho học sinh các lớp tan học về nhà trước.”
Học sinh lớp dưới thì gọi phụ huynh tới đón.
Phó Tuy quay sang nhìn người bên cạnh, giọng điệu cực kỳ bình tĩnh và thong dong:
“Này...
Cẩu Đản, chơi bóng không..."
Cậu thiếu niên tóc húi cua bỗng chốc nghẹn lời, hồi lâu mới lên tiếng:
“Sau này đừng gọi tên mụ của tớ, gọi tên khai sinh ấy."
“Ồ...
Bạn học Lý Tuyết Phong...
Chơi bóng không?"
Lý Tuyết Phong nhướn mày cười:
“Được thôi, chiều nay ở sân bóng đợi cậu."
“......"
Thấy giáo viên trong lớp bắt đầu điểm danh, Phó Tuy khoác vai cậu ta đi về phía phòng học.
Sau khi tất cả giáo viên điểm danh xong trong lớp liền thông báo cho học sinh nghỉ học hai ngày, đợi hai ngày sau mới đi học lại.
Hầu như học sinh nào cũng lộ vẻ phấn khởi, không một ai đau buồn cho người đàn ông kia, tất cả đều vui mừng vì được nghỉ lễ, ngay cả giáo viên cũng chỉ cảm thấy xui xẻo vì gặp phải người ch-ết, hầu như không có lấy một nét buồn trên mặt.
Phó Tuy cùng các bạn nam trong lớp sóng vai đi ra cổng trường, nhìn thấy Phó Dư đang đợi ở cổng, cậu cười chạy tới xoa đầu em trai, nhận lấy cặp của cậu bé đeo lên người mình, hai anh em cùng nhau đi về nhà.
Hai người vừa về đến nhà thì vừa vặn gặp Đàm Linh Linh mới đi làm về.
Thấy họ, bà sững người một lúc, giơ tay xem đồng hồ, ngập ngừng hỏi:
“Hôm nay mẹ không về muộn mà nhỉ, có phải tụi con tan học sớm không?"
Đàm Linh Linh đầy thắc mắc, hôm nay bà rõ ràng đi làm về cùng giờ như mọi khi, chỉ tạt qua chợ mua chút rau thôi mà.
Phó Tuy vừa vào nhà đã chạy thẳng về phòng mình, treo hai cái cặp lên móc cửa, nhảy tót lên giường.
“Mẹ, trường tụi con hôm nay có chút chuyện nên được nghỉ hai ngày ạ," Phó Dư ở lại phòng khách giải thích với Đàm Linh Linh.
“Ồ," Đàm Linh Linh vội vàng hỏi dồn:
“Chuyện gì vậy con?"
Phó Dư gãi đầu cười ngượng nghịu:
“Con cũng không rõ lắm, giáo viên không cho tụi con ra khỏi lớp, hình như có một thầy giáo gặp chuyện, cụ thể mẹ cứ ra trong sân hỏi thăm là biết ngay thôi mà."
“Mẹ đi ngay đây, mẹ ra ngoài một lát nhé, đợi mẹ về rồi nấu cơm."
Đàm Linh Linh vứt mớ rau vừa mua vào bếp rồi chạy biến ra ngoài.
Căn bản không cần cố ý hỏi thăm, giờ trong khu tập thể đâu đâu cũng bàn tán chuyện này, chỗ nào đông người thì cứ đi tới đó nghe là được.
Chẳng mấy chốc bà đã nghe ngóng rõ ràng cụ thể là chuyện gì.
Không ngờ không phải là chuyện bình thường, mà là ch-ết ngay trên bục giảng.
“Linh Linh?"
Đàm Linh Linh đang mải đắm chìm trong suy nghĩ của mình thì bị tiếng gọi của Phó Vĩ Hạo đi tới làm cho giật mình.
Bà quay lại nhìn ông cười nói:
“Anh Hạo, anh bận xong rồi ạ?"
Phó Vĩ Hạo gật đầu, rồi đưa tay chỉ chỉ đám người đang tụ tập trò chuyện hỏi:
“Mọi người đang bàn tán chuyện gì mà xôn xao thế?"
“Lát về nhà em kể cho anh nghe..."
Đàm Linh Linh kéo ông đi thẳng về nhà.
Trên đường đi, bà kể vắn tắt câu chuyện cho ông nghe.
“Chỉ vì chuyện này mà cả trường được nghỉ hai ngày đấy."
Đàm Linh Linh có chút bùi ngùi nói.
Phó Vĩ Hạo nghe xong nhíu mày, trầm giọng nói:
“Vậy thì chắc chắn phải nghỉ hai ngày rồi, khoa bảo vệ kiểu gì chẳng phải điều tra nguyên nhân c-ái ch-ết."
Chương 100 Trần Lương An
Về đến cửa nhà, Đàm Linh Linh kéo ông lại dặn dò:
“Vào nhà đừng nhắc tới chuyện này nhé, không biết hai đứa nhỏ có bị dọa cho sợ không."
Phó Vĩ Hạo gật đầu, đưa tay đẩy cửa ra.
Hai đứa nhỏ không có ở phòng khách, ông mở cửa phòng ngủ phụ thì thấy hai anh em đang ngồi im lặng đọc sách trên giường, nên cũng không nói gì thêm, quay người đi ra.
Nói với Đàm Linh Linh ở phía sau:
“Đang đọc sách đấy."
Đàm Linh Linh thở phào nhẹ nhõm:
“Không bị dọa sợ là tốt rồi, em đi nấu cơm đây, anh cứ bận việc của anh đi."
Nói xong bà đi vào bếp bắt đầu nấu cơm.
Còn Phó Vĩ Hạo thì bước chân đi vào thư phòng.
Trong đầu ông đang nghĩ về nhiệm vụ sắp tham gia vào hai ngày tới, ông lấy b.út máy ra bắt đầu viết gì đó lên giấy.
Nhiệm vụ lần này khá đơn giản, địa điểm nhiệm vụ cũng rất gần, không tốn quá nhiều thời gian, đại khái khoảng một tuần là có thể về.
Ông lấy tài liệu ra xem xét kỹ lưỡng lại một lần nữa.
Đàm Linh Linh bưng bữa trưa lên bàn ăn, gọi lớn ở phòng khách:
“Ăn cơm thôi..."
Phó Tuy ở trong phòng nghe thấy tiếng liền nhanh ch.óng nhảy xuống giường, đi tới phòng bếp:
“Con đói sắp lả rồi đây, mẹ để con bưng giúp mẹ."
Bưng món xào và màn thầu lên bàn, cậu ngồi xuống bàn ăn, cầm một cái màn thầu lên c.ắ.n một miếng lớn.
Phó Vĩ Hạo từ thư phòng bước ra, ngồi xuống bàn, bình tĩnh nhìn cậu:
“Nghỉ lễ hai ngày này cứ ở yên trong nhà, ngày mai ba phải đi xa một chuyến, hai đứa ở nhà phải nghe lời mẹ."
“Vâng ạ," Phó Tuy vội vàng gật đầu, sau đó cười nói:
“Ba, có nhiệm vụ gì ạ?"
Phó Vĩ Hạo dành cho cậu một cái nhìn đầy ẩn ý, Phó Tuy lập tức hiểu ngay, lại là nhiệm vụ không được tiết lộ chứ gì.
“Vậy lần này ba đi bao lâu ạ?"
Phó Vĩ Hạo cầm đũa gắp một miếng thức ăn cho Đàm Linh Linh, ngẩng đầu nhìn cậu:
“Khoảng một tuần là về thôi..."
Chà, lần này thời gian không dài lắm.
Phó Tuy cười nói:
“Ba, ba nhớ chú ý an toàn nhé."
Phó Vĩ Hạo “ừm" một tiếng rồi tiếp tục ăn cơm.
Động tác ăn cơm của ông rất nhanh nhưng không hề thô lỗ.
Đó chính là tốc độ ăn cơm được rèn luyện trong quân ngũ.
Chẳng mấy chốc ông đã ăn xong, đứng dậy đi ngược vào thư phòng.
Sau bữa ăn, Phó Tuy quay sang nhìn Phó Dư, ánh mắt mang theo vẻ khích lệ:
“Tiểu Dư, chiều nay anh đi chơi bóng với Cẩu Đản, em có đi cùng không?"
Phó Dư nhướn mày:
“Em không đi đâu, em ở nhà đọc sách, anh tự đi đi."
Phó Tuy biết cậu không thích chơi bóng nên cũng không làm khó cậu, về phòng thay một bộ quần áo rồi tự mình ra sân bóng.
Đến sân bóng, cậu đã thấy có mấy người tới rồi.
Dẫn đầu là Lý Tuyết Phong đang đứng giữa đám đông nói gì đó.
Thấy cậu đi tới, cậu ta cười vẻ hớn hở đi lại gần:
“Phó Tuy, cuối cùng cậu cũng tới rồi, đợi cậu nãy giờ."
Phó Tuy nhướn đôi mày dài, thong dong nhìn cậu ta:
“Sao thế?
Kéo đông người thế này là để chơi bóng hay là đ-ánh nh-au đấy?"
