Thập Niên 70: Mang Theo Siêu Thị Đi Xuyên Không - Chương 195
Cập nhật lúc: 10/04/2026 11:05
“Vì chỉ có hai tảng đ-á kê để ngồi nên họ ngồi bệt luôn xuống bên cạnh, im lặng chờ đợi....”
Trên tàu hỏa, Phó Hiểu đang nằm trên giường thì bị Phó Dục đ-ánh thức.
“Tiểu Hiểu, dậy tỉnh táo lại đi, sắp đến rồi đấy...”
Phó Hiểu từ trên giường bước xuống, vận động đơn giản tứ chi đang mỏi nhừ, nhét đồ đã lấy ra vào ba lô, khoác ba lô lên rồi theo Phó Dục đi về phía cửa toa.
Khu vực gần cửa toa sát nhà vệ sinh, mùi khói thu-ốc trộn lẫn với mùi nhà vệ sinh rất khó ngửi.
Cũng may chỉ đợi vài phút là tàu đã vào ga.
Cửa mở ra, Phó Dục nắm tay cô, khó khăn di chuyển trong đám đông.
Chen qua dòng người, họ chậm rãi đi về phía cửa ra.
Bước ra khỏi ga tàu, đứng ở cổng, cả hai đều thở phào một hơi nhẹ nhõm, cuối cùng cũng sống lại rồi.
Nhìn quanh bốn phía, cuối cùng cô cũng nhìn thấy Phó Tuy đang đứng ngơ ngác ở cổng.
Vượt qua vài người qua đường, cô đi thẳng đến sau lưng cậu, vỗ vai một cái:
“Hê, Phó Tuy!!!”
Vẻ mặt Phó Tuy đầy kinh ngạc quay đầu lại, kéo phắt Phó Hiểu vào lòng:
“Em gái, cuối cùng em cũng đến rồi, anh nhớ em ch-ết đi được, anh đợi em nửa ngày trời rồi... chẳng biết cái tàu này sao mà chạy chậm thế...”
Phó Hiểu buồn cười đẩy cậu ra, ngăn cản cái mồm liến thoắng không ngừng của cậu.
“Em cũng đâu muốn tàu chạy chậm, được rồi, anh đi một mình à?”
“Không phải, bố và Tiểu Dự đang đợi ở đằng kia,”
Nói rồi cậu kéo cô định đi về phía đó.
“Bố ơi, em gái và mọi người đến rồi....”
Đi tới vài bước, quả nhiên thấy Phó Dự và một người đang nói chuyện, nghe thấy lời của Phó Tuy, cả hai cùng quay đầu lại.
Phó Hiểu nhìn rõ gương mặt của Phó Vĩ Hạo.
Khác với vẻ thật thà chất phác của bác cả, sự nho nhã điềm tĩnh của chú ba, bác hai trông rất rắn rỏi.
Thường xuyên ở trong quân ngũ nên nước da ông hơi sậm, dáng người thẳng tắp, lông mày kiếm mắt sáng, chỉ cần đứng đó thôi là người ông đã toát ra cảm giác an toàn khiến người ta tin tưởng, đó chính là cảm giác mà quân nhân mang lại.
Hơn nữa ông trông giống ông nội Phó đến bốn phần.
Gương mặt Phó Hiểu mang theo nụ cười, bước lên phía trước, lịch sự lên tiếng:
“Chào bác hai, cháu là Phó Hiểu ạ.”
Phó Vĩ Hạo nhìn thấy Phó Hiểu trong khoảnh khắc đó liền cảm thấy trái tim như mềm nhũn ra.
Quả nhiên, bé gái mềm mại đúng là không giống với con trai.
Ngũ quan khoan hãy bàn tới, đôi mắt là đôi mắt mèo tròn xoe, vừa cười một cái là đôi mắt sáng lấp lánh, vô cùng đáng yêu.
Nhìn thấy cô, ông còn chẳng dám nói to, chỉ sợ làm cô bé sợ hãi.
Ánh mắt ông cưng chiều nhìn cô, đưa tay nhẹ nhàng xoa xoa tóc cô, mỉm cười nói:
“Tiểu Hiểu, chào mừng cháu, bác là bác hai của cháu đây,”
Phó Dục từ bên cạnh bước tới, lịch sự gật đầu chào hỏi:
“Bác hai ạ,”
Ánh mắt Phó Vĩ Hạo chuyển sang người anh, chỉ hơi cảm thán một chút là anh đã cao lên rồi, đưa tay vỗ vỗ vai anh, rồi lại chuyển tầm mắt sang Phó Hiểu.
Ông kéo cô hỏi han ân cần một hồi, mở chai nước ngọt vừa mua đưa qua cho cô.
Phó Dự mỉm cười nói:
“Bố, đến lúc về nhà rồi chứ ạ, Tiểu Hiểu ngồi tàu mấy ngày cũng mệt rồi...”
“Đúng, về nhà thôi, Tiểu Hiểu, xe ở bên cạnh, đi thôi, chúng ta về nhà trước, bác gái cháu ở nhà chuẩn bị cho cháu một bàn thức ăn ngon rồi.”
Ông dẫn mấy người đi tới bên cạnh xe, xếp cô ngồi vào ghế phụ, ba anh em còn lại chen chúc ngồi ở phía sau.
Giúp cô thắt dây an toàn xong ông mới khởi động xe.
Dưới những ánh mắt ngưỡng mộ của mọi người, chiếc xe phóng vụt đi.
Thẩm Hành Chu thấy xe của họ rời đi, rảo bước đi về phía một chiếc xe khác ở bên kia, trực tiếp mở cửa xe ngồi vào trong.
Người đàn ông trung niên ở vị trí lái thấy anh lên xe, mỉm cười nói:
“Chu Chu, lâu rồi không gặp nhỉ, cháu đến Tây Bắc là có việc gì à?”
“Giúp chú Chín làm chút việc ạ,” giọng nói Thẩm Hành Chu bình thản:
“Chú Lý, chúng ta đi thôi, cứ tìm một nhà khách gần đơn vị công tác của chú ở lại là được ạ.”
“Được, vậy chúng ta đi thôi...”
Dứt lời, ông khởi động xe.
Trực tiếp lái xe đưa anh đến nhà khách cán bộ, thuê một căn phòng, sắp xếp cho anh xong xuôi, đang chuẩn bị đi thì bị Thẩm Hành Chu lên tiếng gọi lại.
“Chú Lý, phiền chú cho cháu một bản lịch trình của Tư lệnh Mục, à, còn cả địa chỉ nhà riêng nữa.”
Lý Chính Nghiệp ngẩn người, khó hiểu hỏi:
“Cháu hỏi cái này làm gì?”
Thẩm Hành Chu mỉm cười nói:
“Giúp chú Chín làm việc nên cần dùng tới ạ, chú cứ yên tâm, cháu không làm chuyện gì đâu.”
Đã là Địch Cửu cần thì ông không thể không đưa, dù sao nói cho cùng ông cũng coi như là người của nhà họ Địch.
Lý Chính Nghiệp gật đầu ra hiệu:
“Sáng mai chú sẽ mang qua cho cháu...”
“Đa tạ chú Lý, chú đi thong thả ạ.”
Sau khi người đi rồi, Thẩm Hành Chu đóng cửa lại, trực tiếp nằm vật ra giường, ngồi tàu hỏa ba ngày đúng là có thể làm ch-ết người ta mà.
Bên kia Phó Vĩ Hạo cũng lái xe về tới căn nhà ở ngoại ô.
Nơi này cũng thuộc một khu tập thể nên khá đông người.
Lúc xuống xe, Phó Hiểu trực tiếp lấy một chiếc khẩu trang từ trong túi ra đeo lên.
Phó Vĩ Hạo thấy cảnh này ánh mắt khẽ lóe lên, cũng không nói gì nhiều, xe dừng ở cổng lớn, ông kéo cô đi thẳng vào trong nhà.
Đàm Linh Linh đang bận rộn trong bếp nghe thấy tiếng động liền bước ra, nhìn thấy họ, bà vội vàng lau tay đón lấy.
“Về rồi à?
Mau vào nhà đi...”
Khi nhìn thấy Phó Hiểu, bà hơi ngẩn người, ngay sau đó đôi mắt bắt đầu phát sáng.
Tiến lên một bước, nắm lấy tay cô, vẻ mặt phấn khởi:
“Cháu chính là Tiểu Hiểu phải không, bác là bác gái của cháu đây,”
Phó Hiểu lịch sự gật đầu mỉm cười:
“Cháu chào bác gái ạ,”
Thấy cô cười, Đàm Linh Linh càng thêm phấn khích, còn ẩn ẩn có chút xúc động:
“Ngoan... tốt lắm, Tiểu Hiểu, cháu trông xinh đẹp quá, còn đẹp hơn cả b.úp bê tây bán ở cửa hàng Hữu Nghị nữa...”
Gương mặt nhỏ nhắn này, đôi mắt to này, làn da mịn màng này, trời đất ơi.
Đàm Linh Linh nắm tay cô c.h.ặ.t hơn, còn khẽ xoa nhẹ lên làn da trên tay cô.
Phó Hiểu bị sự nhiệt tình của bà làm cho thực sự có chút ngượng ngùng, cô ngước mắt cầu cứu nhìn Phó Vĩ Hạo.
Phó Vĩ Hạo giải cứu cô khỏi tay Đàm Linh Linh, nói khẽ:
“Linh Linh, bọn trẻ ngồi xe mấy ngày rồi, đều mệt cả, ăn cơm sớm đi thôi.”
