Thập Niên 70: Mang Theo Siêu Thị Đi Xuyên Không - Chương 197
Cập nhật lúc: 10/04/2026 11:05
“Phó Hiểu ngước nhìn cổng quân khu, mỗi người đi vào đều phải kiểm tra nghiêm ngặt.”
Lá cờ đỏ treo cao, tung bay trong gió...
Trong mắt cô chứa ý cười nhìn về phía Phó Vĩ Hạo:
“Bác hai, cháu không vào đâu ạ, cháu cùng anh cả đi dạo quanh đây thôi ạ...”
Phó Vĩ Hạo im lặng một thoáng, cúi đầu nhìn cô:
“Vậy các cháu cứ dạo chơi tự nhiên, bác hai hôm nay còn có việc không đi cùng các cháu được, buổi trưa bác qua tìm các cháu, hôm nay chúng ta ăn cơm ở ngoài,”
Căn nhà ở ngoại ô dù sao cũng cách đây quá xa, hôm nay đã nói với Đàm Linh Linh rồi, ăn cơm ở ngoài, không cần bà phải về nấu cơm nữa.
Nhìn Phó Vĩ Hạo đi vào quân khu, Phó Hiểu quay đầu nhìn Phó Dục bên cạnh, lên tiếng:
“Anh cả, chúng ta đi dạo tùy ý nhé?...”
Phó Dục mỉm cười nhẹ nhàng:
“Được thôi, anh đi cùng em.”
Nói xong anh nắm lấy tay cô.
Khu vực gần quân khu khá hoang vu, không có kiến trúc gì khác, hai người đi dạo qua hai con phố.
Thời tiết ở đây thực sự rất khô, một cơn gió thổi qua mang theo cát vàng.
Hai người tìm một nơi hơi có chút hơi người một chút, định mua Bắc Băng Dương uống.
Tìm nửa ngày cũng không thấy hợp tác xã hay nơi nào bán đồ, đang định tìm một chỗ bóng râm để nghỉ ngơi.
Quay đầu lại bắt gặp một đôi mắt đào hoa lấp lánh ý cười.
Phó Dục khoảnh khắc nhìn thấy Thẩm Hành Chu liền thốt lên kinh ngạc:
“Sao cậu lại ở đây?”
Thẩm Hành Chu tiến lên hai bước, đi tới trước mặt hai người đưa qua hai chai nước ngọt ướp lạnh.
Nghe thấy lời anh, Thẩm Hành Chu mỉm cười nói:
“Tôi ở bên cửa sổ nhà khách nhìn thấy hai người nên xuống chào hỏi một tiếng...”
Phó Hiểu quay đầu liền thấy cách đó không xa có một nhà khách cán bộ.
Phó Dục cau mày:
“Tôi hỏi là vì sao cậu lại đến Tây Bắc cơ,”
Thẩm Hành Chu đưa ngón tay chỉ vào nhà khách bên cạnh:
“Hay là vào trong nói chuyện?
Ở đây thực sự nóng quá,”
Dẫn hai người đến cửa nhà khách, bàn bạc với lễ tân một chút họ mới được vào cùng, chỉ có điều chỉ được ở lại nửa tiếng.
Thẩm Hành Chu mỉm cười gật đầu với lễ tân:
“Đa tạ chị, chỉ là bên ngoài nóng quá, hai người bạn này vào uống miếng nước rồi đi ngay.”
Quay người dẫn hai người lên lầu.
Trên tầng hai, trong phòng.
Thẩm Hành Chu rót cho hai người hai ly nước, đưa tay từ trong túi lấy ra một tờ giấy đưa cho Phó Hiểu.
“Tôi nghĩ em cần cái này...”
Phó Hiểu mở ra xem vài cái, đây chắc hẳn là một bản lịch trình, còn có địa chỉ nhà riêng nữa, cô đặt xuống, thản nhiên nói:
“Đa tạ rồi...”
Cô đưa tay chỉ vào một địa điểm trên lịch trình, lên tiếng:
“Chỗ này ở đâu?”
Thẩm Hành Chu nhìn một cái, im lặng một lát:
“Chỗ này em không vào được đâu...
Bộ Tư lệnh là nơi canh phòng nghiêm ngặt nhất đấy,”
Phó Hiểu mỉm cười nhẹ:
“Anh nghĩ nhiều rồi, tôi không vào, chỉ là tò mò thôi.”
Thẩm Hành Chu nhướn mày:
“Lát nữa dẫn em đến gần đó xem thử,”
Ở trong phòng khoảng mười phút, uống xong nước, Thẩm Hành Chu dẫn hai người đến gần Bộ Tư lệnh.
Đúng là một nơi quản lý vô cùng nghiêm ngặt.
Hầu như cách vài bước lại có một cảnh vệ.
Những cảnh vệ đang trực người nào người nấy dáng đứng thẳng tắp như tùng.
Xe quân sự đi vào hầu như chiếc nào cũng có biển số xe không tầm thường.
Cô dùng tinh thần lực cảm nhận, lực lượng cảnh vệ bên trong còn nhiều hơn.
Ông ta.... lúc này đang ở trong đó sao?
Có thể có nhiều người bảo vệ như vậy, xem ra đúng là một nhân vật quan trọng.
Phó Hiểu mím môi, khẽ nói:
“Chúng ta đi thôi...”
Quay người đi ra ngoài....
Cô thực sự không có ý định vào đây làm gì cả, cô không tự đại đến mức nghĩ rằng mình có thể qua mặt tất cả cảnh vệ để vào trong.
Cô chỉ là muốn tới xem thử thôi...
Xem thử người đàn ông đó cao cao tại thượng như thế nào....
Quyền lực trong tay, là có thể không chút kiêng dè nào mà hủy hoại cuộc sống yên bình của cô như thế sao.
Phó Hiểu rũ mắt, che giấu cảm xúc trong mắt mình.
Thời gian nhanh ch.óng trôi tới buổi trưa.
Lúc Phó Vĩ Hạo tìm thấy họ, họ đang cùng Thẩm Hành Chu đi dạo loanh quanh.
Nhìn thấy họ, ông rảo bước tiến lên, nhìn Thẩm Hành Chu, thản nhiên hỏi:
“Đây là?”
Phó Dục chỉ vào Thẩm Hành Chu khẽ nói:
“Bác hai, đây là Thẩm Hành Chu, bạn của bọn cháu ạ.”
Thẩm Hành Chu mỉm cười gật đầu với Phó Vĩ Hạo:
“Chào bác hai Phó ạ,”
“Vậy nếu đều là bạn bè thì cùng đi ăn một bữa cơm đi...”
Thẩm Hành Chu xua tay từ chối:
“Bác hai Phó, không cần đâu ạ, cháu còn có việc khác, để hôm khác đi ạ.”
Sau khi chào tạm biệt mấy người, anh quay người rời khỏi nơi này....
Phó Vĩ Hạo dẫn hai anh em đến tiệm cơm.
Lúc này tiệm cơm không đông khách lắm, mấy người tìm một phòng bao ngồi xuống.
Phó Hiểu ngước mắt:
“Bác hai, anh ba và Tiểu Dự họ vẫn chưa tan học sao ạ?
Còn cả bác gái nữa...”
Phó Vĩ Hạo khẽ nói:
“Đơn vị của bác gái cháu cách đây khá xa nên không ăn cùng chúng ta được, bà ấy ăn ở nhà ăn đơn vị, anh ba cháu lát nữa là về ngay thôi.”
Quả nhiên thức ăn chưa lên bàn thì họ đã bước vào.
Phó Tuy vào cửa liền tu một bụng nước:
“Nóng ch-ết mất, may mà buổi chiều không phải lên lớp, cái thời tiết này thực sự là nóng không chịu nổi.”
Phó Vĩ Hạo thản nhiên liếc nhìn cậu một cái:
“Người làm lính đứng trên sân tập cả ngày còn chẳng thấy nóng, con ngồi học mà đã không chịu nổi rồi?
Đồ không có tiền đồ!!!,”
Phó Tuy bĩu môi, kéo ghế ngồi xuống bên cạnh Phó Hiểu, bắt đầu kể cho cô nghe những chuyện thú vị ở trường.
Phó Vĩ Hạo ở bên cạnh thong thả lên tiếng hỏi:
“Chuyện giáo viên ở trường các con đã điều tra rõ chưa?
Rốt cuộc là thế nào..”.
Biểu cảm trên mặt Phó Tuy khựng lại, ngay sau đó tỏ ra như không có chuyện gì nói:
“Chỉ là một t.a.i n.ạ.n thôi ạ,”
Cô có chút tò mò nên lên tiếng hỏi thăm.
Phó Dự ngồi bên tay trái cô đơn giản kể cho cô nghe về chuyện của giáo viên đó.
Phó Hiểu nghe xong, ánh mắt không để lại dấu vết lướt qua Phó Tuy đang ngồi bên tay phải cô, không nói gì thêm.
Thức ăn được bưng lên, rất hiếm thấy là vậy mà lại có thịt bò, món chính là bánh quách khôi.
Đó là một loại bánh rất dày và lớn, cô ăn không quen lắm, rất cứng.
Cô vẫn thích ăn bánh bao hoặc mì sợi hơn.
