Thập Niên 70: Mang Theo Siêu Thị Đi Xuyên Không - Chương 281
Cập nhật lúc: 10/04/2026 15:02
“Biết c-ái ch-ết của Thư Thư của ông không đơn giản.”
Nhưng một lần nữa nghe về cách ch-ết của cô ấy, tim vẫn đau như bị d.a.o cắt.
Hóa ra là độc sao?
Vậy thì cô ấy hẳn là đau lắm.
Họ từng hứa sẽ luôn ở bên nhau, ngay cả khi Thư Thư đáng thương của ông thực sự không sống được bao lâu, thì cũng nên ở bên ông trong khoảng thời gian có hạn này mới phải.
Nhưng, tại sao giấu ông.
Ông không hiểu....
Mục Liên Thận lảo đảo đi về phía trước.
Dưới ánh trăng phản chiếu, bóng của ông bị kéo dài.
Không biết nghĩ tới điều gì, ông dừng lại tại chỗ.
Đứa trẻ....
Là vì đứa trẻ sao?
Cho nên cô ấy ngoài miệng nói không bao giờ hối hận, nhưng vẫn không gặp ông.
Để tất cả mọi người giấu ông...
Vậy nên ông trở thành người bị bỏ rơi sao?
Ông lại nghĩ rất nhiều, không lâu sau...
Sự bi lương mỏng manh dưới đáy mắt Mục Liên Thận lan tỏa ra....
Người đàn ông đứng trơ trọi tại chỗ, dường như do chấn động quá lớn mà đã rơi vào trạng thái ngẩn ngơ.
Không biết qua bao lâu, ông mới quay về căn nhà nhỏ.
Nhìn căn phòng đã tắt đèn sớm, đôi mắt ông liên tục lóe lên vài cái.
Có đau khổ, mất mát, bi lương, còn có một chút tủi thân.
Nhưng cuối cùng khóe môi tràn ra một nụ cười khổ, quay về phòng.
Người đàn ông nằm trên giường nhắm hai mắt lại.
Hồi lâu sau lại mở mắt ra, chỉ là trong mắt không còn chút cảm xúc nào.
Mục Liên Thận lúc này ánh mắt thản nhiên, thần tình tê dại.
Nghiêng đầu nhìn ánh sao ngoài cửa sổ....
Không biết qua bao lâu, bên ngoài trời hửng sáng...
Ông ngồi dậy từ trên giường, đi ra ngoài.
Lúc Phó Hiểu mở mắt ra thì trời đã sáng rõ.
Mặc quần áo đi ra khỏi phòng.
Lúc đang rửa mặt, Mục Liên Thận từ ngoài cửa bước vào.
Thấy cô liền cười mở lời:
“Dậy rồi à?
Ta mua bữa sáng rồi, mau ăn xong rồi tới trường."
Phó Hiểu ngẩn ngơ nhổ nước trong miệng ra.
Chỉ một đêm thôi.
Sao cảm thấy ông tiều tụy đi nhiều thế.
Rửa mặt xong, đi vào phòng khách, nhìn Mục Liên Thận đang bày biện bữa sáng.
Nhẹ giọng hỏi:
“Tối qua ông về lúc nào vậy?"
Hôm qua vốn dĩ cô định đợi ông về mới ngủ, nhưng đợi mãi không biết ngủ thiếp đi từ lúc nào.
Biểu cảm trên mặt Mục Liên Thận khựng lại, sau đó lại khôi phục, ngẩng đầu ôn hòa nhìn cô, “Quên xem đồng hồ, về rất sớm...
Bánh bao sắp nguội rồi, mau ăn đi."
Phó Hiểu ồ một tiếng, ngồi xuống bắt đầu ăn đồ ăn.
Xoay người gõ gõ cửa phòng Phó Hoành:
“Anh hai, mau dậy ăn sáng thôi..."
Nghe thấy tiếng đáp lúc này mới tiếp tục gặm bánh bao.
Phó Hiểu nhìn quầng thâm dưới mắt Mục Liên Thận, vẫn không nhịn được hỏi ra tiếng:
“Có phải ông không khỏe ở đâu không ạ?"
Nói xong liền đưa tay về phía cổ tay ông, bắt mạch một cái.
Mục Liên Thận cũng không cử động lung tung, chỉ để mặc cô bắt mạch.
Cười cười:
“Không sao, có lẽ ta mệt do thu hoạch vụ mùa?"
Phó Hiểu thu tay lại, quả thực là không có chuyện gì.
Lại cầm một cái bánh bao gặm tiếp, trong miệng còn lầm bầm:
“Vậy ông ở nhà nghỉ ngơi cho tốt đi ạ..."
Mục Liên Thận gật đầu, nhấc tay nhìn đồng hồ, nhắc nhở:
“Các con có lẽ sắp muộn rồi đấy...."
“A?"
Phó Hiểu sốt ruột hét lớn:
“Anh hai... muộn rồi!!!"
Phó Hoành quần áo nhăn nhúm, trên mặt còn có ghèn mắt, cũng không rửa mặt, từ trong phòng đi ra cầm lấy một cái bánh bao kéo cô định đi ra ngoài.
“Ơ..."
Phó Hiểu vẫy vẫy tay với Mục Liên Thận, thuận theo lực kéo của anh đi ra ngoài.
“Anh hai, lần sau anh không thể dậy sớm một chút sao, anh còn chưa rửa mặt kìa."
“Không sao, ai giống em mà cầu kỳ thế chứ, răng ngày nào cũng đ-ánh, mặt ngày nào cũng rửa, nam sinh lớp anh có người cả tuần không đ-ánh răng đấy em tin không..."
“Eo ơi..."
Phó Hiểu phát ra một tiếng chán ghét.
Mục Liên Thận mỉm cười nhìn họ đi ra khỏi cửa...
Bình tĩnh thu hồi tầm mắt, xoay người ăn đơn giản một cái bánh bao, dọn dẹp r-ác trên bàn.
Sau đó vô sở sự sự cứ thế dựa vào chiếc ghế trước phòng khách, ánh mắt thâm trầm...
Không biết nghĩ điều gì, cũng không biết nhìn về phương nào...
Một lát sau, cửa viện bị gõ vang, ngước mắt nhìn lên thấy người cảnh vệ đi vào.
Mục Liên Thận ánh mắt bình tĩnh nhìn anh ta tiến lại gần.
Người cảnh vệ nói nhỏ vài câu, lại đưa tới một bức thư.
Mục Liên Thận nghe xong lời anh ta nói, vươn tay nhận lấy bức thư, trong mắt tối tăm không rõ.
Im lặng giây lát, ngước mắt dặn dò:
“Cậu đích thân đưa cụ ấy về quê, nhớ sắp xếp ổn thỏa mọi thứ của cụ ấy ở đó..."
Người cảnh vệ do dự một lúc vẫn mở lời:
“Vậy bên phía ngài?"
Mục Liên Thận ngước mắt nhìn anh ta, giọng điệu bình tĩnh:
“Ngày mai ta về quân khu rồi, không cần cậu luôn theo sát,"
Nói xong lại chuyển tầm mắt sang bức thư đó.
Người cảnh vệ thần sắc rối bời, trong lòng bất an, nhưng cũng biết người trước mắt này không phải là người anh ta có thể khuyên nhủ được, đành quay người rời đi.
Nhưng đã hạ quyết tâm bàn bạc kỹ với cộng sự, tốt nhất là điều thêm một người nữa tới.
Dù sao an nguy của Tư lệnh là quan trọng nhất.
Sau khi người đi, cả căn viện lại trở nên yên tĩnh.
Mục Liên Thận chậm rãi mở bức thư đó ra.
Chương 168 Từ biệt
Trong thư Dương Hoài Thư lại một lần nữa dùng giọng điệu từ ái gọi một tiếng:
“Thận nhi, cậu không nên giấu cháu, nhưng lúc đó giữa các cháu đã ngăn cách quá nhiều rồi..."
“Gặp mặt chỉ có thể là nỗi đau của hai người, Tĩnh Thư đứa trẻ đó hiểu cháu nhất, có những chuyện, nếu đã không muốn cho cháu biết, vậy thì đó chính là lựa chọn tốt nhất cho các cháu..."
“Cậu bôn ba hành y bên ngoài nhiều năm, thấy nhiều chuyện, cũng gặp nhiều người, mỗi người đều có nỗi khổ riêng, Thận nhi, cháu là một người cha, đừng câu nệ vào chuyện cũ nữa..."
“......."
“Hiệu thu-ốc ta đã sắp xếp người khác trông nom rồi, có điều số thu-ốc hiếm mà cả đời ta tích góp được...
đều cho đứa trẻ đó đi, coi như là thứ cuối cùng ta để lại cho nó, ta biết đứa trẻ đó không thích ta lắm, nên không gặp mặt nữa."
“Cậu về quê rồi, đừng nhớ mong ta, ta về quê làm một bác sĩ chân đất cũng rất tốt."
