Thập Niên 70: Mang Theo Siêu Thị Đi Xuyên Không - Chương 299
Cập nhật lúc: 10/04/2026 15:07
“Anh đứng ở cổng viện nhắm hai mắt lại, khi mở mắt ra lần nữa thì đã thu lại mọi cảm xúc.”
Anh bước chân vào tiểu viện.
Tiểu viện lại đón thêm một vị khách.
Từ lúc vào tiểu viện, mắt anh không hề nhìn sang hai bên, chỉ nhìn chằm chằm vào căn phòng đang sáng đèn và ồn ào kia.
Từ đầu đến cuối, ánh mắt anh không dừng lại ở bất kỳ ngóc ngách nào trong tiểu viện lấy nửa giây.
Những thứ từng gây ấn tượng sâu sắc này, nhìn thì có ích gì chứ?
Mọi chuyện đã không còn như xưa.
Nghe thấy tiếng cười đùa vọng ra từ trong phòng, anh trực tiếp đẩy cửa phòng ra.
Sự xuất hiện của anh khiến không khí trong phòng có một thoáng ngưng trệ.
Biểu cảm trên mặt Ngô Thừa Phong hơi khựng lại, ngay sau đó lại khôi phục như thường.
Chỉ có cảm xúc nơi đáy mắt là có phần khó đoán.
Nhất thời không ai mở miệng nói chuyện.
Cuối cùng là Trần Diệp lên tiếng trước:
“Như Uyên tới rồi, mau ngồi đi, chỉ đợi cậu thôi đấy."
Người đàn ông bước tới, lấy khăn tay từ trong túi ra lau chùi cái ghế rồi mới ngồi xuống, Trạch Cửu kịp thời đưa qua một ly trà:
“Đến hơi muộn đấy."
Tống Như Uyên nhận lấy ly trà, trước tiên khẽ nhấp một hớp nhỏ, sau đó mới không nhanh không chậm nói:
“Vâng, có chút việc vừa mới giải quyết xong."
“Đã đến muộn thì phải tự phạt một ly,"
Nghe thấy lời Lục Tá Hiền, anh chậm rãi đặt ly trà xuống, cởi bỏ chiếc áo khoác bên ngoài đặt sang một bên, hào sảng nói:
“Rót r-ượu."
Ngô Thừa Phong đang định lấy chai Mao Đài ở bên cạnh qua thì bị anh ngăn lại:
“Uống giống mọi người là được rồi."
Nhưng Ngô Thừa Phong vẫn cứ mở chai Mao Đài ra như không nghe thấy gì, rót cho anh một ly.
Đẩy tới trước mặt anh, khóe miệng khẽ cong lên một độ cong sắc bén:
“Nhưng chúng ta rốt cuộc là không giống nhau,"
“Hơn nữa, tôi nhớ là cậu uống không quen Nhị Oa Đầu,"
“Đúng," Tống Như Uyên đứng dậy đưa tay bưng ly r-ượu, trực tiếp uống cạn một hơi.
Sau đó dốc ngược ly r-ượu về phía ông, nụ cười trên mặt vẫn như xưa:
“Những chuyện trước đây, ông vẫn còn nhớ."
“Đương nhiên là nhớ," Ngô Thừa Phong rót thêm cho anh một ly r-ượu rồi mới ngồi xuống, giọng điệu nhàn nhạt:
“Tống nương nương mà..."
“Ha ha ha ha,"
Cái biệt danh này vừa thốt ra, gợi lại chuyện cũ, mọi người lần lượt bật cười thành tiếng.
Tống Như Uyên cũng cười theo, anh ngồi xuống, ánh mắt chuyển sang vị trí trống duy nhất bên cạnh, lên tiếng hỏi:
“Mâu Liên Thận sao không tới?"
Trạch Cửu nâng ly r-ượu chạm nhẹ với anh một cái, giọng điệu bình thản:
“Đi đuổi theo con gái rồi..."
Anh cúi đầu nhấp r-ượu, không chú ý tới ánh mắt Tống Như Uyên trong khoảnh khắc đó chợt khựng lại.
Nhưng rất nhanh sau đó lại khôi phục.
“Ồ," Tống Như Uyên uống cạn ly r-ượu, giọng nói trầm ổn:
“Chuyện của nhà họ Mâu tôi cũng nghe nói rồi, cậu ấy cũng thật không dễ dàng gì."
Lúc này anh cảm nhận được một ánh mắt nóng rực đang nhìn chằm chằm mình, ngẩng đầu nhìn qua thì thấy Ngụy Học Trạch - người mà ngay cả cổ cũng đã đỏ ửng - đang ngây người nhìn mình.
Anh bất đắc dĩ mỉm cười:
“Tiểu Trạch?"
Tống Như Uyên đứng dậy đi tới trước mặt anh:
“Say rồi à... không uống được thì đừng có uống, cậu nói cậu xem...."
Lời còn chưa dứt, Ngụy Học Trạch đột ngột đứng bật dậy, hét lớn vào mặt anh:
“Uyên nương nương?"
Lần nữa nghe thấy biệt danh này, khóe miệng Tống Như Uyên giật giật.
Bên cạnh Trạch Cửu cũng bật cười theo.
Ngụy Học Trạch như đã quên mất một số chuyện, trong mắt tràn đầy niềm vui sướng khi bạn cũ gặp lại, kéo anh bắt đầu uống r-ượu.
Tống Như Uyên đương nhiên cũng biết anh không uống được, cho nên trong ly của anh đều là trà, hai người bắt đầu một vòng mới dùng trà thay r-ượu.
Bên cạnh Ngô Thừa Phong cũng phụ họa theo, t.ửu lượng của ông rất tốt.
Lục Tá Hiền chuốc r-ượu rất có nghề.
Chẳng mấy chốc, trên bàn r-ượu đã trống không một chai.
Trên mặt Tống Như Uyên cũng nhuốm chút sắc đỏ nhạt của men say.
Trần Diệp bắt đầu kể về một số chuyện cũ, phần lớn đều là những chuyện xấu hổ hồi họ còn niên thiếu.
Trên bàn r-ượu nhất thời tiếng cười vang mãi không dứt.
Những người bạn nhiều năm không gặp, lúc này dường như đều đã quên đi mọi thù oán, gạt bỏ mọi sự đấu tranh.
Chỉ biết rằng họ là những người bạn của thời niên thiếu.
---- Muốn mua hoa quế cùng chở r-ượu, rốt cuộc không giống buổi dạo chơi của thiếu niên.
Thời gian đã về khuya, những chai r-ượu trên bàn đều đã trống không.
Gương mặt ai nấy đều nhuốm vẻ say khướt, Ngô Thừa Phong và Lục Tá Hiền - hai người uống nhiều nhất - có phần loạng choạng đứng dậy.
Gương mặt Trạch Cửu không còn vẻ bình thản, khóe mắt hơi đỏ, nhìn mọi người nói một chữ:
“Về...?"
Trần Diệp, một trong hai người uống ít nhất hiện trường, lúc này rất tỉnh táo, dìu Lục Tá Hiền đi ra ngoài.
Tống Như Uyên thì dìu Ngụy Học Trạch đang có ánh mắt mơ màng đi ra ngoài.
Trạch Cửu tự mình có thể đứng vững nên một mình chậm rãi bước đi.
Cổng tiểu viện, Lục Viên - người đã đợi rất lâu - tiến lên nhận lấy Lục Tá Hiền đang bước đi không vững, mỉm cười cảm ơn Trần Diệp:
“Cảm ơn chú Trần, vậy chúng cháu xin phép về trước ạ, các chú chú ý an toàn."
Anh không hề lo lắng về việc những người khác sẽ về bằng cách nào, bởi vì người đợi ở đây không chỉ có một mình anh.
Trạch Cửu nhìn thấy chiếc xe đang đợi ở đó, không đi thẳng tới mà nhìn về phía Trần Diệp.
Trần Diệp cười nói:
“Không sao đâu, tôi vẫn rất tỉnh táo, tôi sẽ đưa lão Ngụy về cùng."
Ngụy Học Trạch ngay khi vừa ra khỏi cổng viện đã kéo giãn khoảng cách với Tống Như Uyên.
Nghe vậy liền bước về phía Trần Diệp, hai người cùng nhau đi bộ về phía trước, nhà hai người họ cách nơi này rất gần, đi bộ chỉ mất mười phút đồng hồ.
Trạch Cửu liếc nhìn Tống Như Uyên đang có gương mặt bình thản, đôi mắt vô thần, khẽ cười:
“Như Uyên, cần tiễn cậu một đoạn không?"
Tống Như Uyên mỉm cười lắc đầu:
“Cậu đi trước đi, tôi tự mình có thể được."
“Được, vậy sau này có cơ hội lại tụ tập..."
Trạch Cửu nói xong liền quay người đi về phía xe của mình.
Kéo cửa xe ngồi vào ghế sau, khẽ nói:
“Lái xe..."
Tống Như Uyên đứng lặng ở chỗ cũ rất lâu, lúc này mới bước chân đi về phía trước.
Anh không về nhà ngay mà một mình lững thững đi trên phố...
Trần Diệp tỉnh táo đưa Ngụy Học Trạch vào tận tay người nhà họ Ngụy, lúc này mới quay người đi về phía nhà mình.
Thấy Tống Như Uyên đang chậm rãi bước đi, ánh mắt hai người chạm nhau, nụ cười trên mặt anh vẫn ôn hòa như cũ.
