Thập Niên 70: Mang Theo Siêu Thị Đi Xuyên Không - Chương 40
Cập nhật lúc: 10/04/2026 09:08
“Dáng vẻ có chút dữ tợn...”
Đến kêu cũng không kêu, cứ như vậy bị cô đè lên, cổ vẹo sang một bên, giống như đã phải chịu đựng sức nặng không thể chịu đựng nổi của sự sống.
Cũng chính là...
đè ch-ết rồi......?
Cậu tiến lên đỡ em gái dậy, lại dùng chiếc rìu trên tay thử thăm dò con gà rừng, im thin thít.
Được rồi...
Quả thực là bị đè ch-ết rồi.
Phó Hiểu lúc này dường như cũng phản ứng lại, cô dường như vồ mạnh quá, đè...
đè ch-ết con gà rồi!!!
Những chi tiết này thì mặc kệ, dù sao chỉ cần cô không thấy xấu hổ, thì người xấu hổ sẽ là người khác.
Cô vẻ mặt không cảm xúc xách con gà rừng đáng thương này lên đưa cho Phó Hoành, lại cẩn thận nhặt mấy quả trứng gà rừng bên cạnh lên.
Phó Hoành để giữ thể diện cho em gái mình, vẫn lựa chọn nén cơn buồn cười xuống.
Giơ ngón tay cái với cô, “Em gái giỏi thật đấy, gà rừng biết bay mà cũng bắt được."
Phó Hiểu kiêu ngạo hếch cằm lên, bỏ trứng gà rừng vào cái gùi đựng rau dại, ngồi xổm xuống tiếp tục vặt rau dại.
Phó Hoành đi thu xếp đống củi đã c.h.ặ.t xuống thành một bó, buộc c.h.ặ.t lại, lát nữa tiện vác xuống núi.
Sau khi thu xếp xong bèn đặt sang một bên, giúp cô vặt rau dại, chỗ này vặt gần hết rồi, bèn vác gùi đổi sang chỗ khác, Phó Hiểu đi theo cậu lại hái được không ít rau dại và mộc nhĩ.
Càng đi sâu vào trong sản vật càng phong phú, thấp thoáng còn có thể thấy dấu vết của gà rừng thỏ rừng, chỉ có điều những thứ này đều rất tinh ranh, tốc độ rất nhanh, Phó Hoành mệt muốn ch-ết cũng không bắt được một con.
Thấy những con gà rừng thỏ rừng này Phó Hiểu cũng rất thèm thuồng, tuy với tốc độ của cô bắt được chúng là chuyện nhỏ, nhưng không có cách nào giải thích được thân thủ của cô, bộ não xoay chuyển một hồi, nghĩ ra một cách.
Gọi Phó Hoành đang mệt vã mồ hôi bên kia lại, từ trong túi nhỏ lấy ra một cái bánh màn thầu, và một gói giấy, nói với cậu:
“Anh hai, chúng ta thử dụ bắt xem sao......"
Nói xong bèn ném cái bánh màn thầu vào bụi cỏ bên kia, bột phấn trong gói giấy cũng rắc ra xung quanh, kéo cậu ngồi xổm xuống một bên.
Phó Hoành nhìn hàng loạt hành vi như trò đùa trẻ con của cô, khá là cạn lời, thầm nghĩ:
“Đứa em gái này có phải ngốc không nhỉ, thế này mà sập bẫy được mới lạ, cũng không quản cô, thấp thoáng thấy bóng dáng thỏ rừng, lại lao vụt tới đuổi theo.”
Phó Hiểu biết cậu không tin, nhưng cô có thể nói cái bánh màn thầu đã được cô thêm nước linh tuyền không?
Cô không tin là cái bánh màn thầu thêm nước linh tuyền mà còn không dụ được một đám động vật ngu ngốc lại đây.
Đợi khoảng mấy phút, liền thấy một con thỏ màu xám nhảy nhót đi về phía cái bánh màn thầu, như đ-ánh hơi được món ngon trân quý nào đó, khẽ c.ắ.n một miếng.
Tiếp theo, là một con gà rừng, lại một con thỏ rừng, ờ... chuột đồng.
Nhìn một lát Phó Hiểu cũng chẳng buồn nhìn nữa, chỉ một lát thôi đã dụ được hai con gà rừng, ba con thỏ rừng, còn có các loại côn trùng hỗn tạp, còn có chuột đồng, mà họ không ngoại lệ đều bị thu-ốc mê rắc ở vòng ngoài làm cho ngất xỉu.
Đột nhiên cảm thấy trong bụi cỏ có động tĩnh hơi lớn, cô khẽ ngẩng đầu liếc nhìn một cái, thấy một con động vật chưa từng thấy qua, lập tức phát ra một tiếng hét ch.ói tai.
“A......."
Phó Hoành nghe thấy tiếng cô liền vội vàng chạy tới, “Làm sao thế...."
Phó Hiểu thấy cậu, dùng tay chỉ chỉ con động vật trông giống như hươu trước mắt này?
“Đây là cái thứ gì thế này."
Phó Hoành:
“......"
Cậu nhìn đống động vật này, không biết nói gì.
Cậu có chút không dám tin, chỉ một cái bánh màn thầu, mà có thể dụ được nhiều động vật như vậy.
Kéo tay em gái không dám tin hỏi cô:
“Đây đều là bánh màn thầu dụ lại đây sao?"
Phó Hiểu gật đầu, “Tất nhiên rồi ạ."
Phó Hoành:
“......
Vậy tại sao tụi nó đều ngã lăn ra hết rồi?"
Không thể nào là ăn màn thầu no quá mà ch-ết đấy chứ.
Vừa dứt lời, đột nhiên lại có thêm một con gà rừng bay tới, chẳng mấy chốc cũng ngất lịm ở đó.
Phó Hiểu bình thản liếc cậu một cái, “Vừa nãy em chẳng phải đã rắc thu-ốc mê ở xung quanh rồi sao, thu-ốc mê tự em làm đấy, d.ư.ợ.c hiệu tốt lắm,"
Đẩy đẩy cậu, “Mau lên, nghĩ cách làm sao mang về nhà đây ạ."
Cậu phản ứng lại, đi đến bên đám động vật ngất xỉu, xách những con động vật người có thể ăn được sang một bên.
Phó Hiểu thấy cậu nhặt cả chuột đồng ra, có chút chê bai nói:
“Anh hai, đây là chuột mà, chúng ta đừng lấy thứ này nữa, nhiều gà rừng thỏ rừng thế này cũng đủ ăn rồi."
Cậu vẻ mặt như kiểu em thì không hiểu rồi nhìn cô, “Về làm rồi em sẽ biết, thứ này thơm lắm đấy."
Cô không cho là đúng gật gật đầu, lại chỉ vào con động vật to lớn vừa nãy hỏi:
“Đây là con gì thế ạ."
“Con bào,"
Phó Hiểu bừng tỉnh, ngạc nhiên nói:
“Đây chính là con bào ngốc à..."
Cô thực sự là lần đầu tiên nhìn thấy thứ này.
Phó Hoành thu dọn xong chiến lợi phẩm, nhìn đống gà rừng thỏ rừng này, có chút đau đầu làm sao mang về nhà, mang nhiều đồ thế này xuống núi, nếu bị người ta phát hiện, chắc chắn phải nộp lên, không muốn nộp lên thì phải tránh người một chút.
Cậu từ trong cái gùi lấy ra cuộn dây thừng còn sót lại lúc buộc củi, buộc gà rừng thỏ rừng những thứ này lại với nhau, xách con bào ngốc lên, nói với cô:
“Em gái, em vác cái gùi chắc không sao chứ."
Phó Hiểu gật gật đầu, đi theo sau cậu quay về.
Đi đến chỗ bó củi đã buộc xong ở phía trước, cậu lại vác một bó củi lên lưng, cô tiến lên đón lấy hai con thỏ rừng từ tay cậu, giúp cậu giảm bớt gánh nặng.
Hai người có thể nói là thu hoạch đầy ắp quay về.
Đi đến gò cao sắp xuống chân núi, dừng lại...
Phó Hoành đặt cái gùi xuống, bỏ hai con gà rừng một con thỏ rừng xuống dưới cùng, bên trên lấp đầy rau dại để ngụy trang, nhìn từ xa cũng không nhận ra bên trong có thứ gì.
Con bào ngốc và những con mồi còn lại đặt ở bụi cỏ bên cạnh gò cao, nói với cô:
“Về nhà trước đã, đợi một lát nữa lại lên lấy những thứ này."
Phó Hiểu có chút không yên tâm, nói:
“Hay là, em ở đây trông nhé,"
Phó Hoành cười híp mắt nói:
“Không được, em ở đây một mình anh không yên tâm, đồ mất thì mất, em không được xảy ra chuyện gì, đi về nhà thôi, về đến nhà là anh lên lấy ngay, sẽ không có ai đến lấy đâu, yên tâm đi."
Cậu đeo cái gùi trước ng-ực, sau lưng cõng củi, kéo cô đi về phía trước.
