Thập Niên 70: Mang Theo Siêu Thị Đi Xuyên Không - Chương 490
Cập nhật lúc: 10/04/2026 18:20
“Người sau hiểu ý tiến lên, đưa qua một túi tài liệu.”
Người đàn ông cầm lấy túi tài liệu đi về phía thư phòng của biệt thự.
Ngồi trước bàn làm việc, mở túi tài liệu ra, lấy tài liệu bên trong ra xem.
Nội dung bên trong đều nói lên rằng tất cả mưu tính của anh ta đều thất bại hoàn toàn.
Vốn giỏi phân tích logic, thấu hiểu lòng người, anh ta có một khoảnh khắc ngơ ngác không hiểu nổi.
Những thứ khác thì thôi đi, mưu tính làm không được chi tiết lắm, thất bại là có thể hiểu được, dù sao cũng ở quá xa, có những việc anh ta không thể với tới được.
Nhưng tại sao tâm tư bỏ ra trên người Trạch Cửu lại cũng không có hiệu quả.
Trạch Cửu có những điểm giống anh ta, đều là những cảm xúc bị đè nén bấy lâu, sau khi biết những việc Mục Liên Thận làm thì đáng lẽ phải hận anh chứ.
Loại hận thù này kéo dài bao nhiêu năm, một khi bộc phát sẽ là sức mạnh hủy thiên diệt địa.
Anh ta vẫn luôn chờ đợi, chờ xem Mục Liên Thận bị chính anh em mình phản bội thì sẽ có bộ dạng như thế nào.
Nhưng tại sao Trạch Cửu lại không làm gì cả chứ.
“Lại là cái gọi là.... tình.... anh em sao?"
Người đàn ông đột ngột lên tiếng, giọng nói trầm lạnh tĩnh mịch.
Im lặng hồi lâu.
“Thật sự là, thú vị nha."
Giọng nói rất khẽ, như bóng ma thầm thì vậy...
Ga tàu hỏa Tây Bắc.
Phó Dư bước ra khỏi cửa soát vé liền nhìn thấy Phó Vĩ Hạo đang đứng ở cách đó không xa.
Cậu mỉm cười tiến lên:
“Bố, bố đợi lâu chưa ạ?"
Phó Vĩ Hạo đưa tay xoa xoa đầu cậu, nhìn sang người đàn ông trung niên phía sau cậu:
“Thư ký Tưởng, dọc đường làm phiền anh rồi."
Thư ký Tưởng mỉm cười xua tay:
“Phó lữ trưởng khách sáo quá, đứa trẻ này rất ngoan, anh dạy bảo thật tốt."
Suốt cả quãng đường, đứa trẻ này không đọc sách thì là ngủ, im lặng không giống một đứa con trai chút nào.
Hai người hàn huyên một lát, Phó Vĩ Hạo nói:
“Thư ký Tưởng, tôi lái xe đưa anh một đoạn nhé?"
“Không cần đâu, tôi phải về nhà một chuyến, tạm thời không về Bộ Tư lệnh, tôi đi trước đây..."
Mỉm cười vẫy tay với Phó Vĩ Hạo, đi về phía người vợ đang đến đón mình ở cách đó không xa.
Phó Vĩ Hạo xách lấy túi đồ trong tay Phó Dư:
“Đi, về nhà thôi."
“Anh trai con thế nào rồi?"
Phó Dư mỉm cười lên tiếng:
“Rất tốt ạ, bây giờ công việc về cơ bản đã ổn định rồi."
Trong mắt Phó Vĩ Hạo hiện lên ý cười, chút lo lắng trong lòng tan biến.
Khởi động xe lái về phía đại viện quân khu.
Xe dừng ở cổng đại viện, Phó Vĩ Hạo nhìn sang Phó Dư:
“Tiểu Dư, con về nhà trước đi, mẹ con làm đồ ăn ngon đang đợi ở nhà đấy."
Phó Dư kéo cửa xe bước xuống:
“Bố, vậy bố đi đường chậm thôi ạ."
“Ừ, về nhà đi."
Nhìn xe lái đi, Phó Dư quay người đi vào đại viện.
“Tiểu Dư...."
Một giọng nữ thanh lãnh truyền đến từ phía sau.
Phó Dư dừng bước quay đầu lại, nhìn thấy người tới, khóe môi khẽ nhếch lên:
“Chị Nam."
Một người phụ nữ tóc ngắn chậm rãi đi tới, mặc quân phục màu xanh lục, toàn thân toát ra khí trường tươi trẻ, phóng khoáng dứt khoát.
Cô mày mắt rạng rỡ nụ cười:
“Sao chỉ có mình em về thế này, anh trai em đâu?"
Phó Dư nói:
“Chị Nam, anh trai em tìm được một công việc rồi, ở lại quê luôn rồi ạ."
Vu Nam mày hơi nhíu lại:
“Công việc gì?"
“Làm công an ở đồn cảnh sát ạ."
Trong mắt Vu Nam hiện lên vẻ suy nghĩ, miệng lẩm bẩm:
“Làm công an cũng tốt, nhưng mà cái chỗ này cũng chạy xa quá rồi đấy."
Phó Dư cúi mắt, trong mắt đầy ý cười.
Cậu mỉm cười:
“Chị Nam có thể viết thư cho anh trai em."
“Anh trai em dạo trước còn nhắc đến chị đấy..."
Mắt Vu Nam sáng lên trong chốc lát, khẽ ho một tiếng nói:
“Vậy sao..."
“Viết thư....
để sau hãy nói, chị cũng bận lắm."
Nhìn thấy vẻ mặt cô có chút không tự nhiên, khóe môi Phó Dư nhếch lên.
Cậu mỉm cười hỏi:
“Địa chỉ ở quê của em chị Nam biết không ạ?"
“Biết, biết chứ."
Vẫn còn hơi ngẩn ngơ, căn bản không nghe rõ Phó Dư nói gì nên Vu Nam xua tay, nén lại nụ cười chực dâng lên nơi khóe miệng:
“Tiểu Dư, vậy chị đi trước đây, ở quân khu có việc gì có thể tới tìm chị."
Phó Dư nhìn cái bóng lưng oai phong như con trai của cô, nhớ lại sự lúng túng khi cô và Phó Tuy gặp nhau lần đầu, không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Vu Nam bước ra khỏi đại viện quân khu, trong đầu luôn nghĩ về những lời Phó Dư nói.
Cái thằng nhóc Phó Tuy kia mà lại chủ động nhắc đến cô sao?
Khụ....
Đã là anh ta nhắc đến cô rồi thì cô sẽ viết cho anh ta một bức thư, cứ không phản hồi như vậy thì cũng không lịch sự lắm.
“Chậc..."
Vu Nam đưa tay vỗ trán một cái, “Địa chỉ quê của Phó Tuy là ở đâu nhỉ?"
Cô quay đầu nhìn, Phó Dư đã đi mất dạng rồi.
“Cái đầu óc này của mình."
Giờ mà đuổi theo hỏi tiếp thì tổn hại hình tượng quá.
Đúng rồi, ông nội chắc chắn biết.
Thế là cô đổi lộ trình, đi về phía Bộ Tư lệnh.
Tại phòng bảo vệ, cô gọi một cuộc điện thoại cho sư trưởng Vu, một lúc sau có một người từ bên trong đi ra dẫn cô vào.
Đẩy cửa bước thẳng vào văn phòng sư trưởng Vu:
“Ông nội, ông có biết địa chỉ quê của Phó Tuy không?"
Sư trưởng Vu nhìn thấy cháu gái mình tới đang vui mừng thì nghe thấy câu hỏi của cô, nụ cười trên mặt lập tức tan biến, cảnh giác hỏi:
“Cháu hỏi thằng nhóc đó làm gì?"
Vu Nam chống nạnh:
“Ái chà, ông đừng có quản, ông cứ nói cho cháu là được."
“Lão t.ử không biết."
Sư trưởng Vu không vui nói.
Vu Nam nheo mắt:
“Ông thực sự không biết sao?"
Sư trưởng Vu ngả người ra sau ghế, hai chân bắt chéo gác lên bàn, hừ lạnh một tiếng:
“Cháu cứ tránh xa mấy cái thằng nhóc thối tha đó ra cho ông."
“Ông già," Vu Nam hai tay chống lên bàn, “Hồi nhỏ ông coi cháu như con trai mà nuôi lớn, hơn nữa người ta là Phó Tuy, không có thối."
“Ông mà không nói là cháu đi hỏi chú Phó đấy nhé."
“Vu Nam," sư trưởng Vu lập tức có chút tức giận, đ-ập bàn một cái, “Cháu có biết ngượng không hả... không sợ người ta cười cho à."
Vu Nam có chút lười biếng, hai tay đút túi quần đứng thẳng dậy:
“Vậy ông nói cho cháu đi thì cháu sẽ không đi."
“Lão t.ử không biết."
Sư trưởng Vu tiếp tục giở trò vô lại.
“Được thôi, cháu đi tìm người khác hỏi vậy."
Nói rồi cô đút túi quần xoay người đi một bước chuẩn chỉnh ra ngoài.
