Thập Niên 70: Mang Theo Siêu Thị Đi Xuyên Không - Chương 591

Cập nhật lúc: 10/04/2026 21:09

“Dịch Nhiên à, đứa cháu trai này của anh trông...."

Giọng điệu anh ta mang hàm ý chỉ trích, nói:

“Quả thực không tồi nha... giỏi hơn anh đấy, hơn nữa lão gia t.ử hình như cũng rất coi trọng cậu ta,"

Nụ cười trên mặt An Dịch Nhiên lúc này bị đông cứng lại, cứng nhắc.

Chẳng phải anh ta tức giận chính là vì điểm này sao, một thằng nhóc mà những thứ được cho đã sắp đuổi kịp anh ta rồi.

Không ngờ cha mình lại thiên vị đến mức này.

An Hành bưng ly r-ượu, khí thế không hề giảm sút, dáng người cao ráo, mỉm cười nhìn Liên Dịch, “Vị thế thúc này nói quá lời rồi, ông nội đối xử với tôi như vậy chẳng qua là nể mặt cha tôi thôi,"

Liên Dịch nhìn anh ta, có một thoáng ngạc nhiên, ngay sau đó liền cười:

“Tiếng thế thúc này, tôi nhận,"

Anh ta đứng dậy, bưng ly r-ượu lên chạm một cái với đối phương, “Liên Dịch, sau này tụ tập nhiều nhé,"

Dù thằng nhóc này đẹp trai quá mức, theo tính cách bình thường của anh ta là sẽ không kết giao với người như vậy, nhưng ai bảo anh ta không hợp với An Dịch Nhiên chứ.

Kẻ thù của kẻ thù là bạn.

An Hành thuận theo tự nhiên gọi một tiếng:

“Chú Liên,"

Bưng ly r-ượu lên uống cạn.

Anh ta lại uống một ly r-ượu với Liên Niên ở bên cạnh.

Lúc nhìn về phía Trạch Cửu, một đôi mắt thâm trầm lóe lên hai cái, cầm lấy ly r-ượu từ tay người phục vụ bên cạnh, giơ lên...

Giọng điệu Trạch Cửu không nhanh không chậm, như đang trò chuyện phiếm:

“Trần Cửu,"

Bưng ly r-ượu lên chạm nhẹ với đối phương.

Kính xong bàn này theo lý mà nói phía sau vẫn còn không ít người, nhưng An Dịch Nhiên lúc nãy bị tức không hề nhẹ nên đã phất tay áo bỏ đi.

Liên Dịch tặc lưỡi lắc đầu:

“Cái người nhị thúc này của cậu đúng là hẹp hòi quá,"

An Hành cười nhạt nói:

“Mấy vị cứ ngồi đi, tôi đi chỗ khác xem sao,"

Nói xong liền quay người đi về phía bên kia.

Liên Dịch ngồi xuống, nhướng mày cười:

“Nhà họ An sau này thực sự là sẽ náo nhiệt lắm đây,"

“Nhìn thằng nhóc này đúng là một nhân vật đấy..."

Trạch Cửu nhìn anh ta, giọng nói mang theo ý cười, “Cái đ-ánh giá này của anh đúng là rất công bằng đấy,"

Anh ta tất nhiên là một nhân vật rồi.

Ba người đang trò chuyện vui vẻ thì một người phục vụ đi tới, nhìn Trạch Cửu nói:

“Vị gia này, ở tầng ba có người muốn gặp ngài, nói là.... bạn của ngài,"

Liên Dịch nhíu mày “Là hạng người gì?"

Người phục vụ có chút khó xử “Cái này.... tôi không rõ lắm, chỉ biết là khách quý,"

Liên Niên xua xua tay, người phục vụ lộ vẻ do dự, chỉ lùi lại vài bước chứ không rời đi, vẫn nhìn chằm chằm về hướng này.

Liên Niên nhìn Trạch Cửu “Trong lòng có dự tính gì không?

Cái khách sạn này, người lên tầng bốn là quan chức cấp cao của chính phủ, tầng ba thường là khách quý do chủ tiệc mời lên, cũng không phải hạng người đơn giản đâu,"

Trạch Cửu vẫn bình tĩnh, cảm xúc không có nhiều d.a.o động, mỉm cười nhạt:

“Tôi vì người đó mà đến..."

Liên Niên gật đầu “Tôi hiểu rồi, chúng tôi đợi cậu ở dưới lầu, cậu không ra chúng tôi sẽ không đi,"

Đôi mắt Trạch Cửu hơi nheo lại, khóe miệng từ từ nhếch lên một đường cong.

Anh đứng dậy nhìn về phía tầng ba, giọng nói không nhanh không chậm:

“Yên tâm,"

Liên Dịch thì thổi một cái huýt sáo, tựa người vào ghế, cười nói:

“Chúng tôi đương nhiên là yên tâm rồi, anh cứ yên tâm mà đi đi, thực ra tôi cũng muốn lên tầng ba xem thử lắm, nhưng chẳng có ai mời tôi cả,"

Những người xung quanh nghe thấy tiếng Liên Dịch cố ý cao giọng thì lần lượt nhìn qua.

Tầng ba?

Có người mời riêng người này lên tầng ba tụ tập sao?

Những người đến tham dự buổi tiệc này đều là người có chút thân phận, đương nhiên biết tầng ba không phải người bình thường có thể lên được, thường là những người đứng đầu của bốn đại gia tộc, hoặc là quan chức mới được.

Nhìn thấy Trạch Cửu thực sự đi theo người phục vụ lên lầu.

Có người đi đến bên cạnh Liên Dịch hỏi thân phận của Trạch Cửu...

Liên Dịch cười “Tôi cũng chỉ là người bạn mới quen biết thôi, từ nước ngoài về đấy, cũng không biết là vị nhân vật nào muốn gặp riêng anh ấy đây, tôi cũng tò mò lắm,"

Giọng anh ta không hề bị đè nén chút nào, lọt hết vào tai những người xung quanh.

Đây chính là mục đích của anh ta.

Dù là ai đi nữa, đừng hòng động đến một sợi lông của anh em anh ta trước mặt bàn dân thiên hạ.

An Hành đang đi mời r-ượu mọi người ở một bên, nhìn Trạch Cửu đi lên tầng ba, trong đôi mắt dường như có luồng sóng ngầm cuộn trào.

Trạch Cửu lên đến tầng ba thì thấy một hàng tay sai đứng sừng sững, anh không đổi sắc mặt, thậm chí còn có chút muốn cười:

cái màn phủ đầu này có chút thấp kém quá nhỉ.

Đi ngang qua những người này, đi thẳng vào trong, hai tên tay sai mặc tây trang đen tiến lên một bước, giơ tay chặn anh lại “Khám người..."

Trạch Cửu hơi nhướng mí mắt nhìn hai người bọn chúng, cười lạnh nói:

“Khám người tôi sao?"

“Các người xứng sao?"

Nói đoạn liền túm lấy ống quần, động tác nhanh nhẹn giơ chân đ-á tới, một tên ôm bụng ngã nhào, tên còn lại bị Trạch Cửu bóp cổ ấn lên tường.

Đám tay sai phía sau có người rút s-úng nhắm vào Trạch Cửu, nhưng không có lệnh thì không ai dám nổ s-úng.

Đang lúc giằng co.

Phía sau có một người đi tới, chắc là thư ký hoặc đại loại thế, xua tay ra hiệu cho đám tay sai lui xuống.

Nhìn Trạch Cửu, thái độ cung kính lễ phép:

“Tiên sinh Trạch, mời...."

Trạch Cửu đột ngột quay đầu lại, đáy mắt là vẻ hung tàn, buông tên tay sai đã sắp ch-ết ra, “Cách đãi khách của chủ nhân các người quả thực rất thú vị..."

Trên mặt thư ký vẫn giữ nụ cười “Là do bọn thuộc hạ không hiểu chuyện, ngài yên tâm, sẽ cho ngài một lời giải thích,"

Trạch Cửu giơ tay phủi phủi bộ quần áo bị làm nhăn, nhàn nhạt nói:

“Dẫn đường..."

Đi theo thư ký đến căn phòng nằm ở trong cùng, thư ký mở cửa ra.

“Mời..."

Trạch Cửu chậm rãi bước vào phòng, phát hiện bên trong không hề có người, chỉ có mùi m-áu tanh thoang thoảng.

Nghe thấy tiếng động trong phòng tắm, trong mắt anh xẹt qua một tia lạnh lẽo.

Anh nhìn quanh bốn phía, cuối cùng đi đến đứng định trước bàn cờ bên cạnh cửa sổ, nhìn vào một ván cờ tàn trên bàn cờ mà ngẩn người.

“Theo anh thấy... ván cờ này.... giải thế nào?"

Phía sau vang lên tiếng hỏi, giọng nói trầm thấp mang theo cảm giác lạnh lẽo, vô cùng lãnh đạm.

Trạch Cửu không quay đầu lại, tự mình ngồi xuống, nhặt một quân trắng, đặt nó xuống bên cạnh ván cờ đang giằng co không dứt.

Trong nháy mắt, thấy rõ hy vọng giữa cảnh bế tắc.

Ván cờ...

đã bị phá.

Người phía sau cười khẽ một tiếng, chậm rãi bước về phía đối diện bàn cờ.

“Nước cờ này của anh quả thực rất ngoài dự kiến."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.