Thập Niên 70: Mang Theo Siêu Thị Đi Xuyên Không - Chương 694

Cập nhật lúc: 10/04/2026 21:24

“Nhưng ông ta cũng là người biết rõ nội tình.

Vốn dĩ ông ta là tay đ-ấm của nhà họ Trang, trước đây theo sát bên cạnh Trang Vân Thư.

Lúc đám người Hoắc Thiên Diễn bị nhốt trong nhà tôn, ông ta thấy mấy người họ thực sự đáng thương nên đã từng cho uống nước và đưa thức ăn.”

Ai ngờ, chuyện nhỏ nhặt này mà anh lại ghi tạc trong lòng.

Khi xử lý những người khác, anh đã đặc biệt giữ lại mạng cho ông ta.

Nói người này mềm lòng ư, nhưng anh ra tay tàn độc, chỉ trong một đêm diệt sạch mấy chục miệng ăn nhà họ Trang.

Nhưng nói người này tàn nhẫn ư, anh lại có thể vì một ngụm nước, một miếng ăn mà để mình sống sót, thậm chí bình thường còn chiếu cố mình rất nhiều.

Cho nên, nhân quả tuần hoàn mà, họ đi đến bước đường hôm nay, ai có thể trách được ai đây?

Chương 399 Sát cơ ngày Đông chí

Đoàng...

Một tiếng vang trầm đục, bên ngoài biệt thự, một con quạ ứng tiếng rơi từ trên cây xuống.

Phó Hiểu thu s-úng lại, nhìn về phía Mộc Liên Thận bên cạnh:

“Ba, lúc thực hiện nhiệm vụ, có thể mang con theo không?"

Mộc Liên Thận cười:

“Con muốn đi thì đi, dù sao cũng không có gì nguy hiểm, chỉ là cứu một người thôi."

Nhìn thấy ông lại bắt đầu nhắm vào cửa sổ, Phó Hiểu có chút buồn chán gãi gãi má, lại mở lời:

“Ba, con ra ngoài một lát nhé."

“Đi đâu?"

Mộc Liên Thận cũng không ngoảnh đầu lại hỏi, tiện tay còn nổ thêm một phát s-úng.

“Chỉ đi mua chút đồ thôi ạ."

Mộc Liên Thận quay đầu lại, nhìn thấy ánh mắt mong chờ của cô đang nhìn mình chằm chằm, rốt cuộc cũng không nỡ từ chối, dặn dò:

“Mang theo Dịch Ninh đi, với cả đừng đi chơi lâu quá, chú chín của con chắc hôm nay là về rồi, buổi tối chúng ta cùng nhau ăn một bữa cơm."

“Hôm nay là ngày gì ạ?"

Phó Hiểu khó hiểu hỏi.

“Hôm nay là Đông chí."

Phó Hiểu gật đầu liên tục:

“Ồ ồ, vâng ạ, con sẽ về sớm thôi."

Gọi Dịch Ninh, hai người lái xe ra khỏi cửa.

Ở một ngọn núi khác, đám người Trạch Cửu vốn đang chuẩn bị quay về thì bị một tảng đ-á lớn chắn ngang đường.

Tống Như Uyên xuống xe, nhìn đi nhìn lại vị trí tảng đ-á lăn xuống, thần sắc trở nên có chút nghiêm trọng:

“Cái này nhìn giống như do con người làm ra vậy."

Trạch Cửu đứng bên cạnh trầm ngâm nói:

“Con đường này bình thường chẳng có ai đi cả."

Dù sao thì cứ lái tiếp vào trong chính là khu mỏ của ông ta.

“Đây là có người không muốn chúng ta quay về rồi."

Ông ta đột nhiên nghĩ đến việc Cố Kỳ Thâm luôn ở cùng mình.

Tống Như Uyên quay đầu nhìn Trạch Cửu, đôi mắt đen thẫm, thâm trầm u tối như đầm nước lạnh khiến người ta thấy phát hoảng:

“Còn đường khác không?"

Trạch Cửu lắc đầu nói:

“Không có, đây là con đường duy nhất."

Lúc này mặt ông ta cũng lạnh lẽo đến đáng sợ:

“Đi bộ qua, hôm nay nhất định phải về kịp."

Tống Như Uyên đã đi về phía xe, lấy ra mấy món đồ có thể dùng tới rồi đi lên núi.

Lúc này không cho phép họ suy nghĩ quá nhiều, dựa vào sức của mấy người họ mà muốn di dời tảng đ-á lớn kia thì đúng là si tâm vọng tưởng.

Đi vòng từ trên núi sang con đường đối diện mới là phương pháp hiệu quả nhất.

Cố Kỳ Thâm siết c.h.ặ.t hai nắm đ-ấm, đi theo sau Tống Như Uyên.

Cậu luôn cúi đầu, cố gắng che giấu sự u ám trong đáy mắt.

Cho nên, anh ta vẫn định ra tay?

Khóe miệng cậu lộ ra nụ cười khổ, giờ đây chẳng lẽ cậu còn phải cảm ơn anh ta vì đã tìm mọi cách cách ly mình ở trên núi sao?

“Thâm Thâm."

Cố Kỳ Thâm ngẩng đầu nhìn lên, là Tống Như Uyên đang gọi mình, anh đang đưa tay về phía cậu.

Sau khi đưa tay cho anh, cậu được kéo một cái.

Tống Như Uyên vỗ vai cậu trấn an:

“Đừng nghĩ quá nhiều, chúng ta phải nhanh ch.óng quay về."

“Vâng..."

Phó Hiểu và Dịch Ninh vừa ra khỏi biệt thự thì một chiếc xe đã lặng lẽ bám theo.

Cùng lúc đó, đại ca chợ đen cũng nhận được tin tức cô gái đã rời khỏi nhà.

Gã vội vàng tập hợp đông đảo đàn em xuất phát.

Có đàn em hỏi:

“Đại ca, chỉ là một con nhóc thôi, một mình em cũng có thể giải quyết được, cần gì phải huy động nhiều người thế này?"

Đại ca trừng mắt nhìn hắn một cái:

“Cậu thì biết cái gì, tuy chỉ là một cô gái, nhưng tôi đoán không dễ g-iết đâu."

“Vậy mà anh còn nhận cái củ khoai nóng bỏng tay này," đàn em không nhịn được lẩm bẩm.

“Haiz, tôi cũng không muốn nhận đâu, nhưng người ta đưa ra thù lao nhiều quá."

Đại ca xua tay, “Đi thôi, tôi đích thân đi một chuyến."

Chiếc xe theo dõi kia vừa bám theo họ chưa được bao lâu thì Phó Hiểu đã phát hiện ra.

Ban đầu cô không mấy để ý, sau khi đến Cảng Thành, số người bám đuôi cô nhiều vô kể.

Nhưng khi tinh thần lực của cô xác nhận được số người trên xe, cô liền nhận ra đây không phải là bám đuôi đơn thuần.

Phó Hiểu không nhịn được cười.

Cô nhìn quanh một chút, hiện tại đang ở khu phố sầm uất, đông người quá, không thuận tiện cho cô trổ tài.

Phó Hiểu nghiêng đầu nhìn Dịch Ninh ở ghế lái:

“Tiểu Ninh à, phía trước đừng dừng lại nhé."

Dịch Ninh không hiểu:

“Đã đến nơi rồi mà."

“Tôi biết," Phó Hiểu chỉ vào con đường không xa nói:

“Đi theo con đường kia kìa."

Cứ theo con đường đó lái thẳng về phía trước là sẽ đến địa giới hoang vắng không người, nơi đó ra tay là hợp lý nhất.

Sau khi xe rẽ vào một đoạn, Dịch Ninh lúc này cũng phát hiện ra điểm bất thường, lạnh giọng nói:

“Hiểu Hiểu, phía sau có một chiếc xe bám theo."

Phó Hiểu cười nói:

“Không chỉ một chiếc đâu."

Mới đó thôi mà đã có ba chiếc xe đang bám đuôi rồi, đây là nhắm đến cái mạng của cô mà.

Những người bám đuôi phía sau thấy xe phía trước càng đi càng hẻo lánh, không khỏi vui mừng:

“Anh Tần, con nhóc này đi con đường này đúng là tạo điều kiện cho chúng ta quá.

Vốn dĩ còn lo hành sự ở khu đông người sẽ thu hút cảnh sát, giờ thì là nó tự tìm đường ch-ết rồi.

Đi tiếp phía trước chính là khu hoang vu, nơi đó là vùng tam giác chẳng ai quản đâu."

Người được gọi là anh Tần ngồi ở ghế phụ thì lại không cười nổi, hắn lạnh lùng nói:

“Hình như nó đã phát hiện ra chúng ta rồi."

“Phát hiện ra?

Không thể nào, phát hiện ra chúng ta mà nó không lái về phía đồn cảnh sát, lại lái về nơi hẻo lánh sao?"

Đàn em mặt đầy vẻ không tin.

Anh Tần nói:

“Có thể làm vậy thì chứng tỏ nó hoàn toàn không sợ hãi, đây không phải là nhân vật đơn giản đâu."

Hắn nghiêng đầu nhìn người ở ghế sau:

“Thông báo cho đại ca, bảo anh ấy phái những người còn lại đến, chặn đường ở phía trước."

Đồng thời hắn còn kín đáo ra hiệu bằng mắt, đàn em hiểu ý gật đầu.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.