Thập Niên 70: Mang Theo Siêu Thị Đi Xuyên Không - Chương 748
Cập nhật lúc: 11/04/2026 02:17
“Để em vào xem sao."
Mục Liên Thận dắt Phó Hiểu đi về phía sân sau, Ngô Diệu Phong cứ thế bám đuôi hai người:
“Chậm thôi, đợi anh với."
Vừa bước vào sân sau đã thấy cụ Thích đang đ-ánh nh-au túi bụi với Ngô Thừa Phong, Ngô Thừa Phong ra tay luôn nương tay, cụ Thích dù sao cũng lớn tuổi rồi, so vài chiêu coi như là chơi đùa với ông.
Nhưng cụ Thích không chịu, sắc mặt đã thay đổi, lúc Mục Liên Thận đến cụ đang định mắng người.
Thấy ông đến cụ liền không thèm để ý đến Ngô Thừa Phong nữa, trực tiếp tấn công về phía ông.
“Lớn tuổi thế này rồi thì đừng có không phục già nữa."
Mục Liên Thận bình thản nói, sau đó động tác thuần thục né tránh đòn tấn công của cụ.
Chương 434 Giải thích điều gì?
Cụ Thích hừ lạnh một tiếng:
“Ta có già đi nữa thì cũng đ-ánh cho anh khóc cha gọi mẹ được."
Nói đoạn lại định ra tay, Mục Liên Thận tiến lên khống chế tay cụ, thở dài lên tiếng:
“Thầy ơi, thôi ạ, thầy nghỉ ngơi chút đi, hôm nay em đưa con đến bái Tết thầy đây."
Cụ Thích quay đầu, thấy Phó Hiểu liền lập tức thu tay, còn nở một nụ cười ôn hòa dễ mến với cô:
“Con gái anh cũng đến à."
Phó Hiểu mỉm cười gật đầu:
“Ông nội Thích, con đến bái Tết ông ạ."
“Ngoan, hiểu chuyện hơn bố con nhiều."
Cụ Thích đi tới trước mặt cô, thấy Ngô Diệu Phong đang trốn sau lưng cô liền lộ ra một biểu cảm khác hẳn, chê bai không thôi:
“Thằng ranh này sao lại vào đây nữa."
“Hi hi, ông nội Thích ạ."
Cụ Thích không thèm để ý đến anh, trực tiếp dắt tay Phó Hiểu đi sang một bên ngồi xuống.
Ngô Thừa Phong mỉm cười đi tới trước mặt Mục Liên Thận.
Mục Liên Thận nói:
“Sao lúc này anh lại qua đây?"
Anh cười khổ, cẩn thận liếc nhìn cụ Thích, hạ thấp giọng nói:
“Ông lão này chán quá rồi, cứ nhất định bắt tôi đưa mấy đứa nhỏ qua cho ông xem có thụt lùi không."
Mục Liên Thận mỉm cười, nhấc chân đi tới.
Lục Viên cũng sán lại gần Phó Hiểu, thấy cụ Thích đưa hoa quả cho cô liền ấm ức nói:
“Ông nội Thích, ông thế này là phân biệt đối xử quá rồi đấy ạ."
Cụ Thích lạnh lùng nói:
“Anh mà đòi so với người ta sao?"
Lục Viên bước tới cướp lấy một quả táo c.ắ.n một miếng:
“Ê, đúng là không so được thật."
“Đương nhiên rồi, thân thủ một thằng đàn ông mà còn không bằng một đứa con gái, mất mặt."
Mặc ông nói gì Lục Viên cũng không phản bác, tự mình gặm táo.
Thấy Mục Liên Thận đi tới, Lục Viên vô thức đứng thẳng người, gật đầu một cái, Mục Liên Thận tùy ý xua xua tay, ngồi đối diện cụ Thích.
Cụ Thích nói:
“Trưa nay ở đây ăn cơm đi."
Mục Liên Thận lắc đầu:
“Thôi ạ, lát nữa bọn em về luôn."
Cụ Thích cũng không khuyên nữa, biết lão già Mục Hồng Đào kia đang ở nhà, nếu thật sự giữ họ không cho về chắc chắn lão lại sang đây mắng cụ một trận.
Cụ mỉm cười nhìn Phó Hiểu:
“Hiểu Hiểu ngoan, cháu với anh Lục của cháu đ-ánh một trận đi, cho ông xem thân thủ hiện tại của cháu thế nào?"
Phó Hiểu mỉm cười nhìn Lục Viên.
Anh vứt lõi táo trong tay đi nhướng mày với Phó Hiểu:
“Em gái?"
Đây là đang hỏi ý kiến cô.
Phó Hiểu nhìn về phía Mục Liên Thận, ông thì trao cho cô một ánh mắt tùy ý.
Cô nhìn về phía cụ Thích, nhận ra sự mong đợi trong mắt cụ, mỉm cười đứng dậy, cởi áo khoác ngoài, Ngô Diệu Phong đứng cạnh nhanh nhảu đón lấy áo khoác của cô, làm động tác cổ vũ cô.
Phó Hiểu đi ra giữa sân sau, nhìn Lục Viên đối diện, nghiêng đầu cười:
“Anh Lục, đừng nương tay nhé."
Lục Viên nhếch môi:
“Anh đâu có dám nương tay."
Nói đoạn đầy ẩn ý liếc nhìn cụ Thích đang nhìn chằm chằm.
Phó Hiểu chân phải lùi về sau nửa tấc, ra tay trước...
Sắc mặt Lục Viên hơi nghiêm lại, nhận thấy tốc độ của cô dường như lại tăng thêm rồi, anh điều động toàn bộ sức lực đón lấy.
Đón được một chiêu của Phó Hiểu, anh thế mà lại lùi lại một bước, ánh mắt lập tức thay đổi....
Cụ Thích nhìn chiêu thức của hai người, kích động vỗ mạnh vào Mục Liên Thận:
“Liên Thận à, con gái anh thật sự không thể để ở chỗ ta một thời gian sao."
Mục Liên Thận đặt tay cụ lên đùi chính ông:
“Không được đâu ạ, với cả, thầy dù có kích động đến mấy thì cũng xin hãy vỗ vào đùi mình ấy."
Ngô Thừa Phong khoanh tay trước ng-ực, thở dài:
“Bây giờ tôi thật sự tin rồi, cái gì gọi là hổ phụ sinh hổ t.ử."
Cụ Thích cười lạnh:
“Anh bớt dát vàng lên mặt Mục Liên Thận đi, đứa trẻ này còn mạnh hơn nó lúc đó nhiều, đây gọi là sóng sau xô sóng trước."
“Đứa trẻ này có bản lĩnh lớn đấy, mới qua bao lâu mà tốc độ và sức mạnh của con bé lại tăng lên không ít, ê, anh nhìn chiêu này xem, là bộ quyền pháp nhà họ Mục các anh đúng không, con bé thế mà lại dùng tốt như vậy, điều này giải thích điều gì?"
Ngô Diệu Phong không nhịn được hỏi:
“Giải thích điều gì ạ?"
Trên sân Phó Hiểu vung cánh tay phải, nắm đ-ấm trong tay tấn công mãnh liệt về phía Lục Viên, ra đòn vừa nhanh vừa hiểm, kình phong sắc bén, tiếng gió rít gào, nắm đ-ấm rơi lên người Lục Viên nhưng không dừng lại đòn tấn công ngay, cổ tay lật một cái, khuỷu tay thúc về phía trước....
Cụ Thích đứng dậy nói:
“Giải thích là con bé có ngộ tính tốt."
“Hồi nhỏ các anh học quân thể quyền hay chiêu thức gì, có phải cần rất nhiều lần luyện tập thực chiến mới có thể dung hội quán thông không?"
Thấy ông gật đầu, cụ Thích nhếch môi mỉm cười:
“Con bé thì không cần."
“Tất cả các chiêu thức, chỉ cần con bé thông suốt là có thể vận dụng rất tốt...
Loại ngộ tính này không phải hai chữ thiên phú là có thể đại diện được đâu, không chỉ là võ đạo, mà ở các phương diện khác con bé cũng có thể đạt được thành tựu."
Cụ Thích nhìn cô gái kinh tài tuyệt diễm trước mắt này, cụ thật sự muốn dạy cô cái gì đó, nhưng cụ cũng biết, những phương pháp dạy học của cụ đã quá lạc hậu rồi, cũng quá thô kệch, không phù hợp với cô.
Bị khuỷu tay Phó Hiểu thúc một cái, Lục Viên nhất thời thấy l.ồ.ng ng-ực mình đau nhói, anh nhanh ch.óng lùi lại một bước, ôm lấy ng-ực.
Kinh ngạc ngước mắt nhìn Phó Hiểu, cười khổ:
“Hiểu Hiểu, em cũng chẳng nể mặt anh chút nào...."
“Anh Lục, anh không sao chứ?"
Lục Viên xua tay, chán nản nói:
“Không sao, chỉ là thấy hơi bị đả kích thôi, có phải em bí mật tập luyện gì không?"
Phó Hiểu cười nói:
“Em tự mình luyện tập thôi ạ."
Anh rũ đầu thở dài nói:
“Thôi, không đ-ánh nữa, anh có tự biết mình, em hiện tại thì anh không qua nổi mười chiêu đâu."
