Thập Niên 70: Mang Theo Siêu Thị Đi Xuyên Không - Chương 770
Cập nhật lúc: 11/04/2026 02:24
“Thời buổi này làm mẹ chồng thật khó, quy củ của bản thân bà tuy nhiều nhưng nếu lấy đó làm yêu cầu với con dâu thì e là sẽ khiến cho nội bộ gia đình của con trai không yên ổn.”
Nói với Lan Thư Âm một câu nhàn nhạt:
“Ở đây có khách, lui xuống đi."
Nhấc chân bước vào phòng.
Lan Trạc Trì thèm đếm xỉa gì tới Lan Thư Âm, khẽ hừ một tiếng cũng đi theo bà vào phòng khách.
Lan Thư Âm c.ắ.n môi, giậm chân một cái rồi quay người rời đi.
Lan lão phu nhân bước vào phòng, Lan Trạc Tĩnh đứng dậy định đỡ bà nhưng bà nghiêng người tránh ra, đi thẳng tới trước mặt Thẩm Hành Chu, thực hiện một lễ cảm ơn, “Ân nhân, đa tạ cậu đã ra tay cứu con trai tôi."
Thẩm Hành Chu nghiêng người tránh cái lễ này, hai tay đỡ bà dậy một cách hờ hững, “Bà nói quá lời rồi ạ."
Lan lão phu nhân gạt tay Lan Trạc Tĩnh đang tiến lên một lần nữa ra, giọng điệu trịnh trọng, hốc mắt vậy mà đỏ lên, “Nếu con nhỏ không về được thì cái mạng già này của tôi cũng đi theo nó luôn rồi, thằng bé nhà họ Thẩm này, cái lễ này cậu nhận được...."
Giọng nói hơi khàn, nhớ lại những ngày Lan Trạc Trì bị bắt cóc đó bà ngày nào cũng lo sợ hãi hùng, nằm liệt giường, nếu không phải bên Cảng Thành có tin tức tới thì bà thực sự có khả năng không trụ vững được.
Lan Quốc Hùng thấy bà như vậy bèn vội vàng tiến lên đỡ lấy bà, nhu giọng trấn an:
“Mẹ nó à, không sao rồi, con út chẳng phải không sao rồi đó sao, bà cứ yên tâm đi, tôi sẽ báo đáp đồng chí Thẩm hẳn hoi mà, bà đừng kích động, cẩn thận lại ngất đấy."
Trong mắt Lan Trạc Tĩnh có vẻ cảm động, khẽ thở dài.
Lan Trạc Trì đứng trước mặt bà, một hồi nũng nịu bán manh lúc này mới dỗ dành được Lan lão phu nhân.
Nhìn gia đình họ vợ chồng tình thâm, mẹ hiền con hiếu, trong lòng Thẩm Hành Chu ngũ vị tạp trần, nhìn có vẻ là một gia đình rất yêu thương nhau, rốt cuộc là loại dơ bẩn nào đã khiến anh em nhà họ Dịch rơi vào cảnh ngộ như thế?
Anh hiếm khi có chút bất bình cho anh em nhà họ Dịch.
Hai anh em họ ở trong một gia đình nhìn có vẻ hòa thuận này đã trở thành vật tế thần như thế nào đây?
Lần đầu gặp mặt, Thẩm Hành Chu không dám dựa vào ấn tượng bề ngoài mà đ-ánh giá người khác, cũng không dám tùy tiện mở miệng.
Dù sao đi nữa, sự an toàn của chính mình vẫn là quan trọng nhất.
Lại là một hồi hàn huyên, Thẩm Hành Chu đã nói lời cáo từ.
Biết anh có việc quan trọng nên những người nhà họ Lan cũng không giữ lại quá mức, chỉ mời anh lần sau lại tới nhà họ Lan làm khách.
Lan lão phu nhân đưa một cái hộp cho anh, lúc Thẩm Hành Chu định xua tay khước từ thì Lan Trạc Trì mở miệng nói:
“Lão Thẩm, không phải tiền đâu, là bánh ngọt chính tay mẹ em làm đấy, ngon lắm, anh mang theo mà ăn dọc đường."
Nghe cậu bé nói vậy Thẩm Hành Chu mới nhận lấy.
Lan lão phu nhân nhìn chàng hậu sinh tuấn tú thế này, trên mặt đầy vẻ cười hiền từ, “Đứa trẻ ngoan, ngay cả tiền cậu cũng nhận được, sau này đừng có coi mình là người ngoài, cậu đã cứu bảo bối của nhà họ Lan chúng tôi, cả nhà họ Lan chúng tôi đều ghi nhớ ơn của cậu."
Thẩm Hành Chu mỉm cười khom người, “Vậy tiểu bối xin đi trước một bước, không cần tiễn đâu ạ."
Lan lão phu nhân cũng biết nếu bà tiễn thì chàng trai trước mắt này e là sẽ không thoải mái, thế là nhìn Lan Trạc Tĩnh, “Con cả, con tiễn đồng chí Thẩm ra cửa đi."
Lan Trạc Tĩnh gật đầu, “Mẹ, mẹ cứ yên tâm."
Lan Trạc Trì cũng lẽo đẽo theo sau Thẩm Hành Chu, cứ líu lo nói chuyện suốt:
“Lão Thẩm, anh đừng quên những gì em dặn anh nhé, đồ vật nhất định phải giao cho cô vệ sĩ nhỏ kia."
“Còn nữa, sau này anh đừng có quên tới tìm em, nếu anh không tới thì em sẽ đi tìm anh đấy, em biết chị xinh đẹp ở đâu rồi, ở Thủ đô đúng không, biết đâu có ngày em sẽ đi tìm chị ấy đấy."
Thẩm Hành Chu bị làm cho đau đầu, xoa xoa huyệt thái dương, bất lực thở dài, “Tôi biết rồi, những chuyện cậu giao phó nhất định sẽ làm tốt."
Còn về việc cậu bé nói tới Thủ đô tìm họ thì anh không để tâm, bị bắt cóc một lần e là sự bảo vệ của nhà họ Lan đối với cậu bé sẽ tăng thêm, anh không nghĩ một đứa con nít ranh có thể chạy xa như thế.
Dọc đường Lan Trạc Tĩnh cứ thế nhìn Lan Trạc Trì quậy phá một cách cưng chiều, nhìn Thẩm Hành Chu cười nói:
“Tiểu đệ đây là lần đầu tiên có quan hệ tốt với một người như vậy, đồng chí Thẩm nhất định phải thường xuyên tới Hải Thị dạo chơi nhé."
Thẩm Hành Chu mỉm cười gật đầu.
Đột nhiên, ánh mắt Lan Trạc Tĩnh rơi vào chỗ tối, “Âm Âm?"
Lan Thư Âm từ trong chỗ tối hiện ra, “Cha ạ."
“Ừ, sao con lại đứng ở đó?"
Cô ta hơi rũ mắt, trên mặt mang theo nụ cười đắc thể, “Con muốn mời cha đi ăn cơm ấy mà, cha đang...."
Lan Trạc Tĩnh không nói nhiều với cô ta, chỉ vẫy vẫy tay, “Con về đi, hôm nay cha ăn ở viện của ông nội con."
Nói rồi đi ngang qua cô ta, đuổi theo Lan Trạc Trì đã kéo Thẩm Hành Chu đi xa từ lâu.
“Tiểu đệ, em đi nhanh thế làm gì."
“Anh cả, con cái nhà anh anh có thể dạy dỗ hẳn hoi không, vừa nãy cô ta còn đứng ngoài phòng khách nghe trộm đấy."
“Được rồi, được rồi, anh cả về sẽ nhắc với chị dâu em."
Lan Trạc Trì giậm chân, giọng nói to hơn, “Em bảo anh dạy dỗ cơ mà, đẩy cho chị dâu thì có ích gì, nếu chị ấy nỡ dạy dỗ thì đã không cưng chiều người ta thành cái đức tính này rồi sao?"
Lan Trạc Tĩnh bất lực, “Được rồi, em đừng có nổi cáu, anh dạy là được chứ gì."
Nhưng ông không biết cách chung sống với con gái.
Con trai ông còn có thể nhúng tay vào, còn con gái thì ông có chút luống cuống.
Hơn nữa Lan Thư Âm từ nhỏ c-ơ th-ể đã g-ầy yếu hơn anh trai cô ta.
Cái dáng vẻ như mèo con đó luôn in sâu vào tâm trí ông, lúc nào cũng cảm thấy cô ta yếu ớt không dám quát to, lại không thể dùng thể phạt.
Với sức mạnh to lớn này của ông e là một đ-ấm có thể làm cô ta mất mạng mất, thực sự là có chút bó tay bó chân.
Hơn nữa cô ta cũng mười sáu tuổi rồi, cũng sắp gả chồng rồi, ở nhà họ Lan cũng chẳng được bao lâu nữa nên vợ ông trong hai năm nay càng thêm cưng chiều cô ta.
Nếu ông nói nặng lời thì lại phải cãi nhau, nhưng tiểu đệ đã nhắc rồi thì ông chỉ có thể kiềm chế cả hai bên một chút vậy.
Lan Thư Âm ở phía sau nghe thấy tiếng Lan Trạc Trì tố cáo thì trong lòng thầm hận, nhưng nghĩ tới chàng trai tuấn tú ép người kia, mắt cô ta khẽ động, vẫn lặng lẽ đi theo.
Đã ra tới cổng lớn, Thẩm Hành Chu quay đầu nhìn hai anh em nhà họ Lan, “Tiễn tới đây thôi."
“Lão Thẩm, xe của anh đâu?"
Thẩm Hành Chu chỉ tay vào chiếc xe Jeep đang bật đèn xe ở con phố đối diện, ánh mắt Lan Trạc Tĩnh nhìn theo, thấp thoáng có thể nhìn thấy trong xe có người khác.
Nhíu mày nói:
“Người bạn trong xe sao không cùng vào trong?"
Cùng lúc đó, Dịch Án trong xe quay đầu nhìn sang, liếc mắt một cái đã thấy người đàn ông dáng người cao lớn đó, nhìn thấy khuôn mặt của ông ta, trong lòng bỗng nhiên vô cùng bình tĩnh.
