Thập Niên 70: Mang Theo Siêu Thị Đi Xuyên Không - Chương 851
Cập nhật lúc: 11/04/2026 06:27
Phó Dục cười nói:
“Đã sắp xếp rồi ạ....”
Phó ông nội thong thả đung đưa ghế bành:
“Có thể thông báo cho đám thanh niên trí thức ở các huyện bên dưới, những người đó học thức cao hơn một chút, làm thêm vài bộ đề thi, thi cho thật t.ử tế.... kiểu gì chẳng tìm ra được người dùng được.”
Phó Dục nịnh nọt:
“Hai ông thật anh minh ạ.”
“Ha ha ha, cái thằng ranh này chỉ giỏi khéo mồm làm bọn ta vui thôi.”
Phó Hiểu xem giờ, nhắc nhở:
“Hai ông ơi, đến giờ đi ngủ rồi ạ...”
“Được, đi ngủ thôi.”
Hai cụ đứng dậy, vẫy tay chào mấy đứa nhỏ rồi về phòng:
“Mấy đứa nhỏ cũng mau đi ngủ đi, không được thức khuya đâu đấy.”
“Biết rồi, biết rồi ạ.”
Tiểu Khải lúc này ngáp một cái, Phó Dục mỉm cười vỗ vỗ thằng bé:
“Về phòng ngủ đi.”
“Vâng...”
Thằng bé ngoan ngoãn đứng dậy, Phó Tuy cũng có chút buồn ngủ, lững thững đi theo sau Tiểu Khải....
Trong viện chỉ còn lại Phó Hiểu và Phó Dục, Phó Hiểu nằm trên ghế bành, mũi chân hơi nhấc lên, chiếc ghế khẽ đung đưa.
“Hiểu Hiểu...”
“Dạ?”
“Em giơ tay lên...”
Bất thình lình nghe anh nói vậy, Phó Hiểu làm theo, nghiêng đầu nhìn anh:
“Anh cả, có chuyện gì thế ạ?”
Phó Dục trầm tư nhìn sợi dây đỏ trên cổ tay cô.
Nhìn theo ánh mắt anh thấy sợi dây chuyền này, tim Phó Hiểu bỗng thắt lại một cái....
Phó Dục rướn người về phía trước một chút, nhìn chằm chằm vào mắt cô, giọng điệu trầm thấp đầy nguy hiểm:
“Mấy viên hạt trên sợi dây chuyền này của em?.....”
“Mấy viên hạt thì sao ạ?”
Phó Hiểu chớp chớp đôi mắt to vô tội...
“Đây là sợi dây chuyền em tự làm đấy, đẹp không anh.”
“Em không có cái tay nghề này đâu...”
Giọng Phó Dục hờ hững.
Phó Hiểu:
“......
Tuy không phải chính tay em đan, nhưng đây là em bỏ tiền ra mua đấy.”
“Anh nhớ thằng ranh Thẩm Hành Chu kia trên tay có đeo một chuỗi hạt, mấy viên hạt trên đó trông giống hệt của em vậy...”
Phó Dục nhẹ giọng nói.
Phó Hiểu lại chớp chớp mắt:
“Thật sao ạ?...”
Phó Dục cười nhẹ một tiếng, vắt chân nằm trên ghế bành...
Phó Hiểu thầm rủa sả:
“Cái tên Thẩm Hành Chu ch-ết tiệt, nếu cô biết trên tay anh ta có một chuỗi hạt như vậy, có đ-ánh ch-ết cô cũng không lấy mấy viên hạt ch-ết tiệt này.”
“Hiểu Hiểu...”
Phó Dục hai tay gối sau đầu, giọng điệu thư thái thanh lãnh:
“Thằng ranh đó thích em, em biết chứ...”
Khóe môi Phó Hiểu nhếch lên một nụ cười, nghiêng đầu:
“Anh à, em gái anh ưu tú như vậy, có người thích em thì cũng là chuyện bình thường thôi mà...”
Phó Dục lập tức bật cười, mày mắt thanh tú, ngũ quan góc cạnh cũng dần trở nên nhu hòa:
“Cũng đúng...”
Phó Hiểu ngậm cười ngẩng đầu nhìn trời, một câu nói da mặt dày như vậy mà anh vậy mà cũng công nhận.
Như thể tán gẫu, anh lại hỏi:
“Thẩm Hành Chu có phù hợp với mấy cái điều kiện mà em nói không?”
“Ừm... em cũng chẳng biết nữa.”
Giọng Phó Hiểu nhẹ bẫng lại lười nhác.
Phó Dục liếc nhìn cô một cái, thấy thái độ này của cô là anh biết con bé không để tâm rồi.
Vậy thì....
Anh yên tâm rồi.
Anh nhếch môi cười một tiếng, tư thế cũng càng thêm lười biếng.
“Anh cả, anh có yêu cầu gì đối với chị dâu tương lai không ạ?”
Phó Hiểu nghiêng đầu chống tay nhìn anh.
“Có đầu óc.”
Phó Dục vẫn thong thả nằm đó, mắt lim dim, hoàn toàn có vẻ không bận tâm.
“Anh à, có đầu óc là ý gì chứ, anh có phải tìm đồng nghiệp đâu?”
Anh mỉm cười lên tiếng:
“Cái công việc này của anh, tuy không mong mỏi nửa kia có thể giúp được gì cho mình, nhưng ít nhất không được kéo chân sau, hơn nữa, anh là anh cả, câu nói quyền huynh thế phụ không phải chỉ là nói suông đâu.”
“Gả cho anh thì phải có năng lực xử lý một số chuyện, anh sẽ không tìm kiểu mỹ nhân yếu đuối đâu, không có thời gian để che chở....”
Ánh mắt Phó Hiểu có chút vi diệu, suy nghĩ thật thực tế, cô nhướng mày:
“Anh cả, anh chưa bao giờ nghĩ đến việc tìm người mình thích sao?”
“Những gì anh vừa nói chính là kiểu người anh sẽ thích đấy.”
Cô đã hiểu, cũng đúng, anh cả của cô là người biết mình muốn cái gì.
Chắc chắn sẽ không xảy ra tình cảnh kiểu như yêu từ cái nhìn đầu tiên với một ai đó, vì cô ấy mà si vì cô ấy mà cuồng, vì cô ấy mà đ-âm đầu vào tường đâu.
“Vậy em đoán là anh phải lên đại học mà tìm đối tượng thôi.”
Anh mỉm cười:
“Không gấp,” chuyện này, thà thiếu chứ không chọn bừa.
Màn đêm yên tĩnh, chỉ có tiếng gió lướt qua lá tre phát ra âm thanh rì rào....
Phó Hiểu ngáp một cái xong liền đứng dậy đi ngủ:
“Anh cả, đi ngủ sớm đi ạ, ngày mai anh em mình lại đối chiếu lại mấy con số đó một lần nữa, em không tin là không tìm ra được vấn đề nằm ở đâu.”
“Ừm, em vào trước đi, anh ở ngoài này hóng mát thêm chút nữa.”........
Lại tốn thêm một buổi sáng để đối chiếu lại một lần nữa, Phó Dục bực bội xoa xoa huyệt thái dương, Phó Hiểu thì ánh mắt sắc bén chằm chằm nhìn vào một cái tên.
“Hạ T.ử Thần?”
Cô lẩm bẩm một mình.
Phó Dục liếc nhìn tập tài liệu trong tay cô, giải thích:
“Hạ T.ử Thần, đúng là rất lạ, chỉ là một tên tép riu ở chợ đen mà cũng có thể xuất hiện trong danh sách này....”
“Vậy thì điều tra thử xem.”
Anh lắc đầu:
“Điều tra rồi, không tra ra được gì, người này dường như đã bốc hơi rồi, hoàn toàn không còn tung tích.”
Thấy cô vẫn giữ vẻ mặt trầm tư, Phó Dục cười nhẹ:
“Anh vẫn luôn sai người chú ý rồi, vẫn chưa có tin tức gì.”
Phó Hiểu mỉm cười gật đầu, xoay người đi làm việc khác.
Sau bữa trưa, cô ghé qua nhà khách một chuyến.
“Chú Lý, tình hình chợ đen đã nắm rõ chưa ạ?”
Lý Kỳ giải thích ngắn gọn tình hình mà cô muốn biết:
“Tổng cộng có ba cái chợ đen, gần ga tàu hỏa, ngoại ô, và bên bờ kênh đào, trong đó cái ở bờ kênh đào này có quan hệ khá mật thiết với cựu Thị trưởng.”
“Tôi đã âm thầm điều tra rồi, sau khi Bí thư Phó đến thì mấy cái chợ đen này đều đã đóng cửa rồi.”
Phó Hiểu nhướng mày:
“Không có cái nào mở sao ạ?”
“Không có.”
“Người phụ trách là những ai chú có rõ không ạ?”
“Đại khái là rõ.”
Ông đúng lúc đưa qua một danh sách, còn có cả địa chỉ cư trú.
Trong lúc Phó Hiểu đang xem, ông nhắc nhở:
“Tiểu thư, những thứ này người của Bí thư Phó cũng đã điều tra ra rồi... những nơi nên soát cũng đều soát cả rồi, trắng tay về không cả...”
