Thập Niên 70: Mang Theo Siêu Thị Đi Xuyên Không - Chương 86
Cập nhật lúc: 10/04/2026 09:20
Phó Tuy ra tay rất nhanh, mở hộp ra, nhìn thấy thứ bên trong liền thốt lên kinh ngạc:
“Hô...
Đây là cái gì thế này?"
Phó Vĩ Hạo buông bát đũa đi tới, lấy từ trong bọc đồ ra một bức thư, mở ra đọc kỹ.
Em trai thứ ba của ông viết thư chưa bao giờ dài dòng, chỉ đơn giản nói qua tình hình ở nhà và những món đồ gửi tới.
Nhìn thấy lời trong thư nói những loại thu-ốc này đều do cháu gái Hiểu Hiểu chế ra, trong mắt ông lóe lên tia kinh ngạc.
Không ngờ đứa cháu gái này của ông còn biết cả y thuật?
Ông không hề nghi ngờ, vì nếu em trai đã rầm rộ gửi tới cho ông như vậy thì chắc chắn là đồ tốt.
Ông chỉ cảm thấy đứa cháu gái này thật giỏi giang, tuổi còn nhỏ mà đã biết chế thu-ốc rồi.
Lúc ông xem thư, Phó Tuy đã tháo đến lớp cuối cùng, nhìn thấy dưới đáy có một cái bọc vải bọc thứ gì đó, mở ra xem, mắt lập tức sáng rực:
“Đồng hồ?..."
Hào hứng cầm lấy một cái định đeo vào tay:
“Đẹp quá...
Bố ơi, chú ba phát tài rồi sao?
Nhiều đồng hồ thế này, chú ấy lấy đâu ra nhiều phiếu thế?"
Phó Vĩ Hạo nhìn thấy bốn chiếc đồng hồ này, khẽ nhíu mày.
Trong thư lão tam không nói đến, vậy thì chắc là do Hiểu Hiểu chuẩn bị.
Nghĩ đến đây, trên mặt ông hiện lên nụ cười:
“Đây không phải chú ba con cho đâu, chắc là do em gái con chuẩn bị đấy..."
Động tác khoe đồng hồ của Phó Tuy khựng lại, nghi hoặc hỏi:
“Bố, con lấy đâu ra em gái?"
Phó Vĩ Hạo dọn dẹp đống hũ lọ ra, xếp lại vào hộp cho gọn để tránh bị vỡ:
“Em gái con ông chú của con, hiện đang ở quê."
Phó Tuy vẻ mặt lười nhác, mắt hơi rũ xuống, cầm một cái lọ lên đọc chữ bên trên:
“Ồ, em ấy bao nhiêu tuổi rồi ạ..."
Phó Vĩ Hạo:
“Năm nay mười hai tuổi rồi, con lớn hơn em ấy hai tuổi, nhớ sau này gặp mặt phải bảo vệ em cho tốt, không được bắt nạt em đâu đấy..."
Phó Tuy không trả lời, chỉ dán mắt vào hàng chữ trên lọ thu-ốc.
Phó Vĩ Hạo không nhận được câu trả lời vừa ý, cao giọng:
“Phó Tuy!!!...
Con đang nhìn cái gì đấy..."
Phó Tuy nhíu mày đọc xong phần giới thiệu thu-ốc, quay sang nhìn Phó Vĩ Hạo:
“Bố à, thu-ốc chú ba gửi này thực sự thần thánh như vậy sao... có thể cứu mạng được à?"
Phó Vĩ Hạo cầm lấy lọ thu-ốc xem qua phần giới thiệu, lại cầm một lọ bột cầm m-áu lên xem, khẽ nói:
“Thử xem chẳng phải sẽ biết sao..."
Nói xong rút từ trong túi ra con d.a.o quân dụng, rạch một đường trên cánh tay mình, m-áu lập tức chảy ra.
Phó Tuy ở bên cạnh vội vàng đổ thu-ốc bột từ trong lọ rắc lên vết thương.
Vài giây sau, hai người nhìn nhau, chằm chằm nhìn lọ thu-ốc đó, ánh mắt trở nên nóng bỏng.
Phó Tuy lên tiếng:
“Đồ tốt đấy!"
Vết thương rắc thu-ốc lên chỉ vài giây sau đã ngừng chảy m-áu.
“Bố à, thu-ốc cầm m-áu này dùng tốt như vậy, chứng tỏ những loại thu-ốc này đều là đồ tốt."
Hắn cầm lấy lọ thu-ốc màu đỏ trong đó:
“Đặc biệt là cái này, nhân sâm hoàn, lúc mấu chốt có thể kéo dài mạng sống."
Phó Tuy vẻ mặt nghiêm túc nói với ông:
“Bố, lần tới đi làm nhiệm vụ bố nhất định phải mang theo."
Phó Vĩ Hạo gật đầu:
“Thu-ốc này là do em gái con làm..."
Nhắc đến Phó Hiểu, giọng ông trở nên ôn hòa.
“Ồ?"
Phó Tuy rõ ràng đã có chút hứng thú.
Ở trong quân khu lâu ngày, hắn không tiếp xúc nhiều với con gái, nhất là mỗi lần về nhà ngoại, các chị em họ cứ hở tí là khóc, trong lòng hắn càng thêm bài xích con gái.
Cho nên lúc nãy khi Phó Vĩ Hạo nói, hắn không hề để tâm đến cô em gái này, nhưng giờ đây hắn rất tò mò về cô em, tuổi còn nhỏ mà đã có thể làm ra loại thu-ốc hiệu quả tốt như vậy.
Ừm... không hổ là em gái của thiếu gia đây...
Về quê phải làm quen cho tốt mới được.
Phó Tuy cười nói:
“Bố già ơi, khi nào con với em trai mới được về quê thế?"
Phó Vĩ Hạo lườm hắn một cái:
“Đợi em trai con được nghỉ đã.
Còn nữa, con suốt ngày rảnh rỗi sinh nông nổi, đừng có ở quân khu đ-ánh lộn nữa."
Phó Tuy không hé răng, hắn đâu có cố ý đ-ánh lộn, lần nào cũng là người ta tìm đến tận cửa, hắn chỉ đ-ánh trả thôi mà.
“Còn đ-ánh lộn nữa là bố tống con về nhà ngoại đấy," Phó Vĩ Hạo giọng không vui, “Hay là con muốn bố cho một trận đòn..."
Phó Tuy nghe ông nói vậy liền lùi lại hai bước.
Hắn thực sự không muốn ở nhà ngoại chút nào, các chị em họ suốt ngày líu lo phiền ch-ết đi được, lại còn cứ thích sán lại gần hắn nữa.
Hắn hơi ngẩng đầu, nhìn Phó Vĩ Hạo phía trước:
“Bố à, bố không biết đám trẻ ở quân khu hèn thế nào đâu, con đang đi bộ hẳn hoi mà cũng có đứa đến kiếm chuyện, con có thể nhẫn nhục chịu đựng được sao?"
Vẻ mặt Phó Vĩ Hạo khựng lại, ánh mắt thoáng chốc trở nên vi diệu.
Ông có thể nói gì đây?
Chưa thấy đứa trẻ nào nghịch ngợm như thế này, tại sao người ta lại kiếm chuyện với hắn, chẳng phải vì thằng ranh này ở ngoài hay khoe khoang sao.
Cái gì mà “đ-ánh khắp quân khu không đối thủ".
Nghe xem...
Đây có phải là lời một đứa trẻ nên nói không?
Ngay cả bố nó đây còn chẳng dám nói lời đó...
Trẻ con trong quân khu đứa nào cũng có tính cách không chịu thua, tất nhiên sẽ có người tìm đến cửa rồi.
Không thể tiếp tục để đứa trẻ này ở lại quân khu nữa, cứ ở lại thế này thì ông sẽ trở thành kẻ thù chung của tất cả phụ huynh trong quân khu mất.
Phó Vĩ Hạo im lặng hồi lâu:
“Con thời gian này ngoan một chút, bố sẽ cho hai anh em về quê sớm..."
Phó Tuy hì hì cười:
“Được thôi bố, vậy bố nhớ lo liệu ổn thỏa phía mẹ nhé..."
“Mau đi rửa nồi đi," Phó Vĩ Hạo đ-á cho một cái, giọng hiếm khi mang theo vài phần giận dữ:
“Chuyện của người lớn trẻ con ít xen vào."
Phó Tuy nghiêng người né tránh, cầm bát đi vào bếp.
Phó Vĩ Hạo ôm hộp thu-ốc về phòng, dựa vào giường, hơi khép mắt.
Nghĩ đến vợ mình, lòng ông dâng lên một nỗi bất lực.
Vợ ông là Đàm Linh Linh, con gái của một vị lãnh đạo cũ đã nghỉ hưu.
Hồi đó qua sự giới thiệu của vị lãnh đạo này mà hai người quen nhau, sau đó kết hôn lập gia đình.
Khi còn trẻ, bà rất hoạt bát, cũng không hề sợ vẻ nghiêm nghị của ông, ông rất thích.
Hai người bên nhau sinh được hai đứa con, ông từng cảm thấy rất hạnh phúc.
Nhưng từ sau khi đứa thứ hai ra đời, sức khỏe luôn không tốt, tính tình bà thay đổi rất nhiều, trở nên nhạy cảm, bất cứ việc gì liên quan đến thằng hai bà đều cẩn thận vô cùng, chỉ sợ xảy ra sai sót.
