Thập Niên 70: Mang Theo Siêu Thị Đi Xuyên Không - Chương 862
Cập nhật lúc: 11/04/2026 08:09
“Người bị nhắm vào rõ ràng là anh, nhưng anh lại tỏ ra ung dung tự tại, lúc nào cũng giữ nụ cười trên môi, thỉnh thoảng khẽ rủ hàng mi, hiện ra vài phần ngoan ngoãn vô cớ.”
Nếu không phải thời cơ không đúng, Phó Hiểu thật sự muốn giơ ngón tay cái lên khen một câu:
“Dũng sĩ..."
Sau khi ăn xong, Thẩm Hành Chu lại tranh phần thu dọn bát đũa, người trong nhà đều không có ý ngăn cản, thậm chí đến một câu khách sáo cũng không có.
Thu dọn xong bát đũa, Phó Tuy liền đứng dậy, cười âm hiểm:
“Nhóc con, đi, ra ngoài luyện chút."
Chân mày Thẩm Hành Chu khẽ động, trực tiếp đi theo anh ra ngoài.
Sau khi hai người đi khỏi, không khí trong sân lập tức thay đổi.
Phó Hiểu cảm thấy mình nên lánh đi một chút, thế là đứng dậy định về phòng, nhưng bị Phó Dục giữ lại.
Lại là một khoảng yên lặng ngắn ngủi.
Ông cụ Mục uy nghiêm đầy mình, căng mặt nói:
“Sau này đừng để thằng nhóc này bước chân vào cửa nữa."
Ông nội Phó cũng gật đầu theo, rõ ràng cũng có ý này.
Ông liếc nhìn Phó Hiểu đang cúi đầu, cố gắng dịu giọng:
“Hiểu Hiểu, đừng tiếp xúc với thằng nhóc đó nữa biết chưa..."
Phó Hiểu ngẩng đầu lên, nở nụ cười ngọt ngào, không nói gì.
Ông nội Phó trợn tròn mắt:
“Cháu thật sự nhìn trúng nó rồi?"
Cô lại cúi đầu xuống, cố gắng lờ đi những ánh mắt khác nhau của mọi người.
Ông cụ Mục sa sầm mặt nói:
“Cháu nhìn trúng nó ở điểm nào..."
“Cái đó... anh ấy trông cũng được..."
Giọng cô càng lúc càng nhỏ...
Mọi người nhất thời cạn lời, tuy họ thừa nhận gương mặt của tên kia đúng là đẹp thật, nhưng mà...
“Mặt đẹp có mài ra ăn được không?"
Nghe lời ông nội Phó nói, Phó Hiểu ngẩng đầu lên, nũng nịu nói:
“Các ông nội ơi, cháu còn nhỏ mà, hiện tại cũng chưa định thế nào đâu ạ."
Nghe cô nói vậy, hai ông cụ mới thở phào nhẹ nhõm, cũng đúng.
Hai ông bị dỗ dành được, nhưng Phó Vĩ Luân lại nghe ra ẩn ý của cô, thẳng thừng hỏi:
“Vậy sau này thì sao, xác định là cậu ta rồi à?"
Sắc mặt hai ông cụ lại căng thẳng, nhìn chằm chằm vào cô.
Phó Hiểu bị nhìn đến mức phát hoảng, cúi đầu lầm bầm:
“Tạm thời... mới có anh ấy là trông thuận mắt thôi ạ."
Mọi người im lặng.
Nhân lúc này, cô lom khom người lẻn đi mất.
Thực ra mọi người đều nhìn thấy, nhưng lúc này chẳng ai có tâm trạng để ý đến cô.
Ông cụ Mục thở dài một tiếng, trở về phòng.
Ông nội Phó lườm Phó Vĩ Luân một cái, người sau có chút ngơ ngác:
“Cha, chuyện này sao cha lại lườm con, lần trước cha chẳng phải còn sợ đứa trẻ này giống con sao?"
Phó Vĩ Luân cười nhạt, “Giờ đặt gạch sẵn cho cha một đứa cháu rể, cha không còn lo lắng nữa chứ?"
“Cháu rể cái con khỉ...
Con bé này bao nhiêu tuổi?
Nó không hiểu chuyện, anh cũng không hiểu chuyện theo à?
Nhìn mặt?
Nhìn mặt thì nhìn ra được cái gì?
Anh làm người lớn mà cũng không quản, anh xem anh đi..."
Mắng Phó Vĩ Luân liền mấy phút, ông nội Phó cuối cùng cũng hết vốn từ, hừ lạnh một tiếng rồi cũng về phòng.
Phó Vĩ Luân bưng tách trà định đưa cho ông nội Phó lên tự mình nhấp một ngụm, bình thản nhìn về phía Phó Dục:
“Ra ngoài ngó một cái, đ-ánh thì có thể đ-ánh, nhưng phải biết chừng mực."
“Con biết rồi..."
Phó Dục thấp giọng nói, ngữ điệu không nhanh không chậm, đồng thời động tác đứng dậy cũng rất khoan thai.
Lúc đi ra ngoài, trông anh cứ như đang bật chế độ chậm 0.5 lần vậy...
Chương 495 Anh nghĩ tôi không buông bỏ được?
Phó Dục ra khỏi sân đến rừng trúc phía trước, vừa vặn nhìn thấy Phó Tuy đ-ấm một phát vào mặt Thẩm Hành Chu.
Anh cũng không có ý định đi tới ngăn cản, khoanh tay đứng nguyên tại chỗ quan sát.
Xem được vài hiệp, Phó Dục vô cảm lên tiếng:
“A Tuy, dừng tay đi..."
Nghe thấy tiếng của anh, chân Phó Tuy không thu lại, mạnh bạo đ-á về phía hạ bộ của Thẩm Hành Chu.
Nhìn người đàn ông dễ dàng né được, Phó Dục nheo mắt, lên tiếng lần nữa:
“Được rồi..."
Phó Tuy nhìn Thẩm Hành Chu với khóe miệng và cằm đầy vết bầm tím, nhếch môi cười xấu xa:
“Nhóc con, phục chưa?"
Thẩm Hành Chu chạm vào khóe miệng, cười nói:
“Tam ca lợi hại..."
“Ai là Tam ca của anh," Thấy Phó Tuy lại sắp nổi đóa, Thẩm Hành Chu nhìn về phía Phó Dục đứng sau hai người:
“A Dục."
Phó Tuy cười nhạo:
“Anh gọi đại ca tôi có ích gì?
Đại ca còn chiều Hiểu Hiểu hơn tôi, anh nghĩ anh ấy sẽ đứng về phía anh?"
Thẩm Hành Chu vẫn cười, da anh trắng lạnh nên những vết thương trên mặt hiện lên rất rõ rệt.
Phó Dục nhìn chằm chằm anh một lúc lâu, nhướn mày cười nhạt:
“Khá biết giả vờ giả vịt đấy."
Với thân thủ của Phó Tuy, căn bản không thể làm anh bị thương được.
Những gì diễn ra vừa rồi anh nhìn thấy rất rõ ràng, những đòn Phó Tuy đ-ánh vào mặt, Thẩm Hành Chu đều giả vờ nhận lấy.
Nhưng hễ là đòn đ-ánh vào chỗ khác, anh đều tránh được cả.
Đây là diễn cho ai xem đây...
Thẩm Hành Chu khẽ cười:
“A Dục, anh thấy tôi có chỗ nào không tốt?"
Phó Dục cụp mi, không thèm để ý đến anh.
Phó Tuy thì trợn trắng mắt với anh một cái, kiểu trợn ngược lên tận trời xanh.
Mặc kệ anh có tốt thế nào đi nữa, nhưng trong mắt những kẻ cuồng em gái, kẻ nào tăm tia em mình đều là kẻ thù giai cấp.
Đúng lúc này, Phó Vĩ Luân mở cửa bước ra, nhìn thấy vết thương trên mặt Thẩm Hành Chu chỉ khẽ nhướn mày:
“Đi thôi, đến văn phòng đóng dấu cho anh."
Thẩm Hành Chu gật đầu chào hai anh em nhà họ Phó rồi đi theo sau ông.
Phó Dục vỗ vai Phó Tuy:
“Tôi đi theo xem sao, em đi tìm em gái đi."
Ba người thông qua cửa nhỏ trực tiếp đi vào Thành ủy.
Phó Vĩ Luân lấy con dấu từ trong ngăn kéo có khóa ra, sau khi ký tên đóng dấu xong liền đưa tập tài liệu cho anh.
Thẩm Hành Chu dùng hai tay đón lấy, vẫn luôn nhìn ông, như đang đợi ông nói điều gì đó, nhưng Phó Vĩ Luân sau khi đưa tài liệu cho anh xong liền cúi đầu bận rộn việc của mình, không nói với anh thêm câu nào.
Anh có chút khó hiểu hỏi:
“Chú Luân, chú không có gì muốn nói sao?"
Phó Vĩ Luân đặt cây b.út trong tay xuống, ngước mắt nhìn anh:
“Có lời cũng không đến lượt tôi nói, Hiểu Hiểu con bé này có cha, còn những chuyện khác à?"
Ông cười nhạt:
“Còn sớm lắm, đám trẻ các anh thích nhau không có tác dụng gì đâu, bao giờ anh có được sự công nhận của nhà họ Mục thì lúc đó mới tính là có tương lai, hiểu không?"
Đồng t.ử Thẩm Hành Chu đột nhiên co rụt lại, cố gắng nén sự kích động trong lòng, anh run giọng nói:
“Cháu hiểu rồi, chú Luân, cháu xin phép cáo từ trước."
Nói xong, anh bước ra khỏi văn phòng.
