Thập Niên 70: Mang Theo Siêu Thị Đi Xuyên Không - Chương 88
Cập nhật lúc: 10/04/2026 09:21
“Bị lườm nhưng ông cũng chẳng nói gì, thản nhiên nắm lấy tay bà đi vào phòng.
Trong phòng, mẹ Đàm đang nói chuyện với Phó Dư, thấy hai người đi vào liền cười hỏi:
“Đúng lúc hôm nay A Hạo tới, chúng ta hầm một con gà đi.
Mấy người cứ nói chuyện, tôi đi mua thức ăn đây."
Mẹ Đàm nói xong liền quay người rời đi.”
Phó Vĩ Hạo từ trong túi lấy ra một lọ thu-ốc đưa cho Phó Dư:
“Tiểu Dư, đây là đồ tốt chú ba gửi cho con đấy, cầm lấy, mỗi ngày ăn một viên."
Chưa đợi cậu bé vươn tay ra, Đàm Linh Linh đã vội vàng tiến lên giật lấy lọ thu-ốc từ bên cạnh:
“Đây là cái gì?
Thu-ốc à...
Tiểu Dư không được uống thu-ốc bừa bãi đâu."
Phó Vĩ Hạo:
“Em mở ra ngửi là biết ngay, đây chắc là Nhân Sâm Dưỡng Vinh Hoàn."
Bố Đàm đang ngồi ngay ngắn trên ghế lên tiếng:
“Nhân Sâm Dưỡng Vinh Hoàn?
Đó là đồ tốt đấy, hiệu thu-ốc Đông y thứ này đắt lắm, mà còn không mua được loại chính tông đâu, bồi bổ c-ơ th-ể có hiệu quả kỳ diệu, rất hợp với thể trạng của Tiểu Dư."
Đàm Linh Linh nghe bố mình nói vậy, vội vàng mở nắp lọ ra ngửi.
Vì vấn đề sức khỏe của Phó Dư, bà cũng đã tiếp xúc với không ít loại thu-ốc.
Lọ thu-ốc này vừa mở ra đã ngửi thấy một mùi hương th-ảo d-ược nhân sâm nồng đậm.
Bà có thể ngửi ra được, quả thực là đồ tốt.
“Làm phiền chú ấy quá, anh đã nói lời cảm ơn chưa?"
Trên mặt bà nở nụ cười, đưa lại lọ thu-ốc cho Phó Dư:
“Tháng này chúng ta gửi thêm nhiều tiền và phiếu về quê nhé."
Nói xong quay sang Phó Dư dặn:
“Tiểu Dư, nhớ mỗi ngày ăn một viên, đừng có quên đấy."
Phó Dư ngoan ngoãn gật đầu vâng lời.
Phó Vĩ Hạo lúc này lên tiếng:
“Linh Linh, anh muốn đợi khi con được nghỉ hè, cho hai đứa về quê ở một thời gian."
Vẻ mặt Đàm Linh Linh khựng lại:
“Tiểu Dư cũng đi?"
Phó Vĩ Hạo ừ một tiếng, vẻ mặt rất nghiêm túc.
Đàm Linh Linh không chút do dự lắc đầu, nói:
“Không được, Tiểu Dư không thể đi, xa quá, sức khỏe nó không chịu nổi đâu.
Nếu muốn về thì để một mình thằng Tuy về thôi."
Bố Đàm ngồi một bên nghe vậy khẽ quở trách:
“Linh Linh à, sức khỏe của Tiểu Dư giờ đã không sao rồi, không đến mức ngay cả tàu hỏa cũng không ngồi được.
Hai đứa trẻ này cũng đã mấy năm không về quê rồi, cũng nên về cho ông nội chúng nó nhìn mặt cháu chứ."
Đôi mày Đàm Linh Linh khẽ nhíu lại, có chút do dự.
Bà cũng biết mấy năm nay không về quê là không được hợp lẽ cho lắm.
Nhưng nghĩ đến lần trước cả nhà về quê, ròng rã ngồi ba ngày tàu hỏa mới tới, Phó Dư vừa về đến nhà đã đổ bệnh một trận, bà dứt khoát nói:
“Không được, không thể để Tiểu Dư đi, phải ngồi ba ngày tàu hỏa, sức khỏe nó chắc chắn không chịu nổi đâu."
Bà nắm c.h.ặ.t lấy tay Phó Dư, ngước mắt nhìn Phó Vĩ Hạo với ánh mắt thoáng qua một tia cầu khẩn.
Phó Dư ngồi một bên, mắt hơi rũ xuống, lặng lẽ nhìn mọi người vì mình mà tranh cãi.
Bố Đàm định nói gì đó nhưng Phó Vĩ Hạo đã ngăn ông lại:
“Bố, bố đừng nói cô ấy nữa, để chúng con nói chuyện riêng."
Ông cố gắng làm dịu đi nét mặt, nắm lấy tay Đàm Linh Linh đi vào phòng của hai người.
Vào đến phòng, Đàm Linh Linh vẫn mang vẻ mặt cái gì cũng không nghe lọt tai.
“Lần trước bố gọi điện bảo hai đứa trẻ về quê, em đã nói thế nào, em còn nhớ không?
Tuy sau đó em đã xin lỗi, nhưng vẫn khiến ông cụ tức không nhẹ," Phó Vĩ Hạo giọng bình tĩnh, mang theo vài phần ý tứ cảnh cáo, “Linh Linh, lần này phải nghe anh."
Đàm Linh Linh rõ ràng biết mình trước đó quả thực không đúng, giọng mềm mỏng đi nhiều nhưng vẫn không chịu buông lỏng:
“Em có thể gọi điện xin lỗi bố lần nữa, nhưng sức khỏe của Tiểu Dư..."
Phó Vĩ Hạo ngắt lời bà, không cho phép phản kháng mà nói:
“Linh Linh, sức khỏe của Tiểu Dư đã tốt rồi, em không thể cứ như vậy mãi được.
Em không thấy em làm cho Tiểu Dư cũng trở nên rất căng thẳng sao?
Đứa trẻ này bây giờ không có lấy một chút thời gian sinh hoạt riêng tư nào, ngay cả một vài người bạn chính đáng cũng không kết giao được."
Nhìn thấy sắc mặt vợ có sự thay đổi nhưng ngay lập tức lại khôi phục vẻ cố chấp cũ, ông biết không dễ dàng khuyên nhủ được bà như vậy.
Ông bèn dẫn dắt:
Chương 52 Đàm Linh Linh
Ông dẫn dắt vào chủ đề:
“Linh Linh, lọ thu-ốc lúc nãy đưa cho Tiểu Dư là thu-ốc tốt phải không?"
Tuy Đàm Linh Linh không biết tại sao ông lại chuyển chủ đề sang đây nhưng vẫn ngẩn ra một lát rồi gật đầu:
“Vâng, ngửi đúng là hiệu quả tốt hơn loại thu-ốc mua trước đây."
Phó Vĩ Hạo ừ một tiếng rồi tiếp tục:
“Vậy em có biết lão tam gửi cho anh bao nhiêu thu-ốc không?"
Ông vừa nói vừa lấy từ trong túi ra một gói thu-ốc:
“Đây cũng là thu-ốc lão tam gửi cho anh, anh cho em xem hiệu quả của nó thì biết."
Lấy con d.a.o nhỏ rạch một vết nhỏ trên tay, rắc thu-ốc bột lên, chờ vài giây m-áu không chảy nữa, ông bình thản nhìn người vợ đang vẻ mặt kinh ngạc:
“Hiệu quả có tốt không?
Ở nhà còn không ít thu-ốc đâu, còn có mấy viên nhân sâm hoàn nữa, lão tam nói trong thư là lúc mấu chốt có thể cứu mạng đấy."
Đàm Linh Linh ngẩng đầu nhìn ông, trong mắt đầy nghi vấn, như đang hỏi ông nói với bà những điều này làm gì.
“Ý anh là hãy để Tiểu Dư về quê một chuyến đi," Phó Vĩ Hạo mắt hơi rũ xuống, giọng nói mang theo vài phần dụ dỗ, “Vị bác sĩ chế thu-ốc này giỏi như vậy, hãy để lão tam tìm đến xem sức khỏe cho Phó Dư xem sao?"
Ông không nói thu-ốc này là do người nhà mình làm, không phải là không tin tưởng vợ mà chỉ là để giấu bố vợ.
Bố vợ là người một lòng vì nước vì dân, nếu biết Hiểu Hiểu có tay nghề này e rằng sẽ yêu cầu con bé làm thêm nhiều thu-ốc gửi đến quân khu, lúc đó chẳng phải tạo thêm áp lực cho đứa trẻ sao.
Dù y thuật con bé có giỏi đến đâu thì đó cũng chỉ là một đứa trẻ, hơn nữa còn là một cô bé yếu ớt, ông không muốn đứa cháu gái duy nhất của mình bị mệt mỏi.
Trở lại thực tại, ông quan sát thấy bà đã có chút d.a.o động.
Phó Vĩ Hạo dịu dàng ôm lấy bà, giọng rất khẽ:
“Linh Linh, anh biết em lo lắng cho Tiểu Dư, nhưng Tiểu Dư đã lớn rồi, em cũng nên buông tay thôi.
Anh là bố ruột của nó, lẽ nào anh lại hại con trai mình sao?"
“Linh Linh, bao nhiêu năm qua em cũng mệt rồi, các con đều đã lớn, em cũng nên sống cuộc sống của riêng mình đi.
Em thích khiêu vũ, chúng ta hãy gia nhập lại đoàn văn công, trở lại dáng vẻ như trước kia được không?"
Đàm Linh Linh cúi đầu, hốc mắt hơi đỏ:
“Nhưng mà Tiểu Dư..."
“Không có nhưng nhị gì hết, quyết định thế đi," Phó Vĩ Hạo giọng nhàn nhạt, mang theo vài phần mạnh mẽ nói tiếp:
“Linh Linh, thỉnh thoảng em cũng nên lắng nghe ý kiến của Tiểu Dư một chút."
