Thập Niên 70: Mang Theo Siêu Thị Đi Xuyên Không - Chương 882
Cập nhật lúc: 11/04/2026 08:19
Dứt lời, từ phía sau viện truyền đến tiếng gầm gừ có chút vỡ giọng của Phó Hồng:
“Thẩm Hành Chu..."
Ngay sau đó là tiếng ẩu đả vang lên.
“Tôi đã bảo mà..."
Vu Nam cười hì hì, từ túi áo lấy ra một nắm hạt dưa, nhấc chân bước ra khỏi bếp đi xem kịch...
Chương 505 Điều này có thể sao?
Phó Hồng sắp tức ch-ết rồi...
Hồi còn ở trong quân ngũ, các chiến hữu tán gẫu thường hay nói chuyện đối tượng, kết hôn này nọ.
Còn từng lấy chủ đề này ra trêu chọc anh, thậm chí có người muốn giới thiệu em gái cho anh nữa.
Nhưng theo góc nhìn của anh, anh mới bao nhiêu tuổi chứ, hơn nữa, tôn ti trật tự rõ ràng, anh cả còn chưa cưới vợ, anh vội cái gì.
Càng khỏi nói tới Phó Hiểu, trong mắt anh, con bé vẫn còn là một đứa trẻ.
Thẩm Hành Chu cái đồ không biết xấu hổ kia, thế mà dám...
Thanh niên quanh năm ở trong quân đội, lúc nổi giận, đương nhiên là phải động thủ.
Nghe tiếng đ-ánh nh-au từ hậu viện truyền đến, Phó Hiểu mặt không đổi sắc cho thịt dê vào nồi, đậy nắp lại, nói với Phó Dư đang ngồi trước bếp:
“Tiểu Dư, cho lửa lớn thêm chút..."
“Được."
Cậu bỏ thêm một thanh củi, ngẩng đầu nhìn cô:
“Chị không lo sao?"
Phó Hiểu cười cười:
“Anh hai biết chừng mực mà..."
Nhưng mà...
Náo nhiệt thì cô vẫn muốn xem.
“Tiểu Dư, em trông lửa nhé, chị ra xem một cái."
Nói xong nhấc chân đi ra ngoài.
Phó Dư cúi đầu cười, cũng thấy hứng thú, đi theo ra ngoài.
Phó Hiểu đứng ở cửa nguyệt môn sau viện, nhìn về phía Thẩm Hành Chu, chỉ thấy gương mặt tuấn tú vốn dĩ rất ổn kia, trên chân mày đã rách một vết, cạnh đó một mảng sưng đỏ, nhìn là biết bị đ-ấm một cú ra trò.
Còn có khóe môi cũng bầm tím, cả gương mặt nhìn mà giật mình, có thể thấy Phó Hồng xuống tay nặng đến mức nào, thật sự là không nể tình chút nào cả.
Vu Nam đưa cho cô một nắm hạt dưa, cười đầy ẩn ý:
“Cũng hiểu chuyện đấy chứ, thế mà không hề đ-ánh trả..."
Cô khoanh tay trước ng-ực tắc lưỡi nhẹ than:
“Tuy anh ta không ra tay, nhưng nhìn thân pháp và tốc độ, hẳn là một người có thân thủ không tồi, hơn nữa... còn từng thấy m-áu."
Vu Nam nói còn hàm súc, thực chất ý là đã từng g-iết người.
Phó Hiểu cười khẽ nhìn Thẩm Hành Chu, anh dường như biết trong số các anh trai của cô, chỉ có Phó Hồng là không vừa mắt anh nhất, cho nên lần này không có ý định phản kháng chút nào, mặc cho anh ấy trút giận.
“Chà, nhìn bộ dạng xắn tay áo của Phó Tuy kìa, không lẽ cũng định xông lên đấy chứ."
Phó Tuy nghe thấy vậy, nhướng mày với Vu Nam, lấy tay che môi, nhỏ giọng nói:
“Lần trước tôi đ-ấm rồi."
Anh ta chỉ thấy cảnh tượng này rất sướng mắt mà thôi.
Lần đó anh ra tay hơi nhẹ.
Phó lão nhị đúng là cừ, vẫn cứ phải là anh trai cơ.
Vu Nam nghiêng đầu nhìn sang Phó Dư, giống như biết cậu đang nghĩ gì, Phó Dư mỉm cười:
“Chị Nam, em không biết võ, thôi bỏ đi."
“Cậu mà ra tay anh ta cũng không dám đ-ánh trả đâu..."
Phó Dư nhìn người đang liên tục chịu đòn ở sau viện, bình thản cười:
“Không có ý nghĩa gì cả."
Lúc này đ-ánh một trận thì có tác dụng gì?
Con sói đã quy hoạch đồ vật vào trong ổ của mình rồi, bảo anh ta buông tay sao?
Điều này có thể sao?
Phó Dư nhìn sâu vào Thẩm Hành Chu, tuy đang cười, nhưng ánh mắt sâu thẳm không thấy đáy, không ai biết trong lòng cậu đang nghĩ gì.
Thẩm Hành Chu quay đầu, chạm phải ánh mắt của cậu.
Gương mặt Phó Dư tĩnh lặng, nụ cười ôn hòa, nhưng đằng sau sự ôn hòa đó lại như ẩn chứa nguy cơ.
Kỳ lạ là, anh đã đọc hiểu được lời cảnh cáo của cậu.
Đối diện với ánh mắt ấy, đôi mắt đào hoa của Thẩm Hành Chu không có một tia trốn tránh hay né tránh, chân mày khẽ động, khẽ gật đầu, như thể đang đáp lại lời cảnh cáo.
Anh sẽ v-ĩnh vi-ễn không làm tổn thương cô.
Phó Dư mỉm cười xoay người, đi vào bếp.
Thẩm Hành Chu trong mắt chứa ý cười, người nhà họ Phó đúng là từng người một đều thông minh cả.
Phó Hiểu nhìn hai người động tác càng lúc càng lớn, định bụng hay là hô dừng cho xong, cô hơi xót mấy cái cây cỏ mình trồng.
Dường như cảm nhận được ánh nhìn của Phó Hiểu, Thẩm Hành Chu nghiêng đầu nhìn cô, đôi mắt đào hoa tràn đầy ánh sao lung linh, rực rỡ và ch.ói lọi.
Phó Hồng lúc này chỉ hận không thể mù luôn cho xong, để khỏi phải nhìn cái tên hồ ly tinh trước mặt này, đúng là cái loại đàn ông đê tiện, đường đường là đàn ông mà chỉ biết dựa vào cái mặt này đi lừa gạt con gái nhà người ta.
Anh nghiến răng gầm lên:
“...
Còn nhìn à?"
Nói xong lại một lần nữa nắm đ-ấm vung về phía anh.
Phó Hiểu cuối cùng cũng bất lực mở miệng:
“Được rồi... dừng tay đi."
Thấy họ vẫn không dừng, cô chống nạnh, lớn giọng hơn:
“Hai người dẫm ch-ết hết hoa em trồng rồi... dừng tay."
Vu Nam “phụt" một tiếng bật cười, khom lưng bắt đầu cười ha hả.
Phó Hồng liếc nhìn Phó Hiểu, trong mắt có sự bất lực, lại nhìn sang Thẩm Hành Chu, hừ lạnh một tiếng, nhấc chân đi đến bên giếng rửa tay, bước ra khỏi hậu viện, đi tới tiền viện bẹo má Phó Hiểu một cái rồi đi vào phòng mình.
Thẩm Hành Chu ngồi xổm xuống dựng lại những bông hoa mà hai người vô ý dẫm hỏng, sau khi làm xong mới ngồi xổm bên hồ nước nhìn hình phản chiếu trong nước, lau rửa một chút.
Nhìn gương mặt đầy màu sắc của mình, anh thở dài, tay Phó Hồng đúng là nặng thật.
Chậc, không biết nhân cơ hội này tìm Hiểu Hiểu bán t.h.ả.m, cô ấy có thể thương hại anh một chút không.
Lúc này Phó Hiểu đang ở trong bếp, cô xem độ nhừ của thịt trong nồi, cho cà rốt cắt miếng vào, lại cho thêm mấy loại th-ảo d-ược vào.
Nói với Phó Dư đang nhóm lửa:
“Tiểu Dư, chuyển sang lửa nhỏ."
“Vâng."
Phó Hiểu nhấc chân bước ra khỏi bếp, thấy Phó Tuy cùng Vu Nam đang ngồi dưới hiên nhà thì thầm, cô không lên tiếng làm phiền, nhìn về phía hậu viện, thấy người đàn ông đang ngồi xổm bên hồ nước, cô suy nghĩ một chút, vẫn đi qua đó.
Đi vào hiệu thu-ốc trong góc, lấy ra một lọ thu-ốc mỡ đi tới:
“Tự mình bôi một chút đi..."
Thẩm Hành Chu nhìn cô, mỉm cười nói:
“Hiểu Hiểu, mặt anh thế này chắc không bị hủy dung chứ?"
Phó Hiểu nhếch môi:
“Không đâu..."
“Vậy thì tốt."
Cô nhướng mày:
“Để ý gương mặt này của anh đến thế sao?"
“Tất nhiên rồi," Thẩm Hành Chu khẽ nhướng mày, một bàn tay thuôn dài đẹp đẽ vươn ra nhận lấy thu-ốc.
“Bởi vì em thích mà," giọng anh mang theo ý cười nói.
