Thập Niên 70: Mẫu Thân Bưu Hãn - Chương 123: Khương Vân Không Quan Tâm Chuyện Tương Thân
Cập nhật lúc: 15/04/2026 13:17
Nàng có linh tuyền bàng thân, đủ để nuôi con và nuôi mình, căn bản là không nghĩ lại dựa vào đàn ông, đối với chuyện này nửa điểm hứng thú cũng không có.
Cây Cột nương thấy nàng không có hứng thú liền không nói, chỉ nói gà con nợ từ Khương Vân chỗ này lớn lên đặc biệt tốt, “Chờ lập đông phỏng chừng là có thể đẻ trứng đấy.”
Đến lúc đó là có thể gom góp tiền trả tiền gà con cho Khương Vân.
Các nàng hai nói chuyện gà con, Khương Vân liền nhìn thấy thím hai Tống vác cái sọt phân ở bên kia nhặt phân đấy.
Thím hai Tống bởi vì phá hoại giống bị đại đội chế tài, gặt lúa mạch lại vội cũng không cho bọn họ nhúng tay, chỉ cho bọn họ phụ trách ủ phân. Đương nhiên, lúc chia lúa mạch nhà bọn họ cũng không được chia, chỉ có thể tiếp tục chia lương thực phụ.
Thím hai Tống nhìn so trước kia già đi mười mấy tuổi, lôi thôi lếch thếch, không bao giờ là cái dáng vẻ ngẩng đầu ưỡn n.g.ự.c nói người thị phi bừa bãi như trước kia.
Mấy bà khác không lựa lời mà giũ, “Nói một người đàn ông lái xe tải lớn, mang theo một con trai một con gái.”
“Thật hay giả? Lái xe tải lớn, có thể coi trọng một quả phụ sao?”
“Thế thì sao, hắn còn muốn tìm một cô gái chưa chồng sao? Người ta cũng không vui làm mẹ kế chứ.”
“Nguyện ý không ít chứ, đó là lái xe tải lớn, cuộc sống tốt, có tiền có phiếu, làm mẹ kế thì sao, tự mình sinh một đứa là được. Thời buổi này có bao nhiêu mẹ kế cha kế đâu.”
“Ai nha các bà đừng ngắt lời, đang nói Hoàng Nguyệt Cô đấy, các bà lại nói cô gái chưa chồng. Các bà nói nàng sao có thể tìm được điều kiện tốt như vậy? Hình như còn trẻ hơn nàng mười tuổi đấy.”
“Ai nha, tôi nhớ ra rồi, nghe nói là đại đội Trần gia đấy.” Một bà hỏi Khương Vân, “Mẹ Tiểu Hải, cô không phải đi giúp đại đội kia nuôi gà sao, có quen không?”
Khương Vân vẫn luôn ở cùng Cây Cột nương nói chuyện gà con, lại lặng lẽ lưu ý thím hai Tống nên không chú ý bên kia nói cái gì, nàng thuận miệng liền nói: “Ai ạ? Tôi chỉ đi hỗ trợ nuôi gà, không phải phụ trách nuôi gà nên phỏng chừng không quen biết.”
Nàng đối với thím hai Tống tương đối lưu ý, Hoàng Nguyệt Cô gì đó cách nhà mình xa như vậy, hàng ngày rất ít giao tiếp, nàng không có hứng thú chú ý.
Nàng phát hiện thím hai Tống cũng thường thường hướng bên này nhìn đấy, tự nhiên muốn đề phòng, miễn cho bà điên nổi điên.
Cũng may thím hai Tống phỏng chừng biết lợi hại, cũng không có dám làm gì, quét xong về sau liền đi rồi.
Khương Vân giặt sạch quần áo, đem chai lọ đựng kiềm mặt đậy nắp lại, cùng Cây Cột nương chào một tiếng liền bưng chậu về nhà.
Chiều tối sớm ăn cơm chiều xong, Trịnh Tất Thần, Phúc gia gia mang theo hai anh em đem lúa mạch đựng ở thúng lớn, dùng xe đẩy đi xưởng xay bột để xay bột.
Khương Vân thu dọn trong nhà và vườn rau, còn giúp người câm đem sân gia súc cũng thu dọn một chút, người câm thì đem cỏ khô gia súc ăn thừa đều đưa cho Khương Vân để nhóm lửa.
Nàng lại đem củi khô ôm vào trong phòng, còn lại dùng thân cây lúa mì vây lên, mùa này ban ngày nắng to, buổi tối liền có thể sẽ có một trận mưa lớn.
Không có việc gì nàng liền ngồi dưới cửa sổ khâu đế giày.
Vải vụn của nàng không đủ để làm đế giày nhiều lớp, đây là Trương Ái Anh, vợ Chiếm Quốc và Lý Quế Chi cùng những người khác cho nàng, gom góp chỗ này một chút, chỗ kia một chút, cũng đủ làm ra hai đôi giày trẻ con.
Đế giày nhiều lớp phải chồng từng lớp lên, sau đó dùng dây thừng khâu từng mũi một, rồi gắn vào thân giày. Khâu đế giày rất tốn công sức và hại mắt, bất quá kỹ thuật thành thạo không cần nhìn cũng có thể khâu đế giày.
Khương Vân liền thuộc về loại này.
Trước kia nàng ở Tống gia sinh hai anh em ở cữ còn phải khâu đế giày nên hại mắt, bây giờ có linh tuyền tẩm bổ đã tốt hơn rất nhiều.
Mèo đen nằm đối diện nàng, đôi mắt lạnh lẽo u tối trầm tĩnh nhìn chằm chằm nàng, thỉnh thoảng lại phát ra tiếng 'meo meo' khẽ khàng.
Khương Vân điểm đèn dầu, trùm chụp đèn, vươn tay sờ sờ mèo đen, cười nói: “Lông vuốt của ngươi càng ngày càng thoải mái đấy.”
Cũng không biết có phải nàng ảo giác không, cảm giác chất lông của mèo đen càng ngày càng tốt đấy.
Mèo đen ở trong tay nàng cọ cọ, híp mắt l.i.ế.m l.i.ế.m lòng bàn tay nàng, cũng không cần ăn linh tuyền, liền dựa vào trên đùi nàng phát ra tiếng ngáy rất nhỏ, khiến Khương Vân có thể tùy tay sờ đến.
Khương Vân cũng không khâu đế giày nữa, liền ghé vào cửa sổ, một bên vuốt mèo, một bên xem cảnh sắc bên ngoài từ song cửa sổ.
Ngày hè dài đêm ngắn, sau khi ăn cơm xong khoảng 7 giờ, ánh nắng vẫn còn rất mạnh.
Luống rau xanh um tươi tốt, cây ăn quả khô héo trong sân cũng đều đ.â.m chồi nảy lộc mới.
Cây hạnh năm nay ra bốn năm quả hạnh nhưng lại bị chim khách ăn vụng mất, cây đào cũng ra mấy quả, còn chưa chín. Mà hoa lựu đang nở đỏ rực rỡ như lửa, nổi bật đặc biệt trong một màu xanh biếc, hoa táo nhỏ li ti không chút thu hút, nhưng lại tinh xảo đáng yêu.
Trong lòng nàng một mảnh yên bình, những ngày tháng như vậy có những đứa con ngoan ngoãn hiểu chuyện, quan hệ với nhà mẹ đẻ hòa thuận, vuốt mèo làm món ngon, nhàn nhã thưởng thức vườn rau, Khương Vân thật sự rất thích.
Trang 105
Mỗi ngày vui vẻ hạnh phúc như vậy, ngay cả mơ cũng ngọt ngào.
Buổi tối, trăng lên giữa trời, Khương Vân cùng hai anh em ngủ say sưa.
Mèo đen đang nằm cạnh gối Khương Vân đột nhiên nhảy dựng lên, một vệt sáng xanh lóe lên, mèo đen biến mất, trên giường đất xuất hiện một người đàn ông tuấn tú cao lớn, hắn vẻ mặt vô tội lại mơ màng, dường như hoàn toàn không biết tình huống trước mắt là như thế nào.
