Thập Niên 70: Mẫu Thân Bưu Hãn - Chương 55
Cập nhật lúc: 15/04/2026 13:09
Kết quả là Tiểu Hải nói thích ăn bột viên nhỏ một chút, còn Tiểu Hà lại thích viên lớn, hơn nữa không ai chịu nhường ai.
Khương Vân cười nói: “Cái này dễ thôi, Tiểu Hà nặn viên lớn, Tiểu Hải khuấy bột viên nhỏ.”
Tiểu Hà rất thích nặn bột viên, bàn tay nhỏ nhắn véo một cái, nặn thành hình quả trám, bên trên có ba vệt ngón tay mảnh, trông rất đẹp mắt, nặn xong liền ném vào nồi.
Chờ những viên bột lớn nấu gần chín, cô bảo Tiểu Hải đổ phần bột viên nhỏ đã khuấy vào, sau đó không ngừng khuấy đều.
Nước sôi vài dạo, rắc thêm chút muối là gần chín, lúc sắp vớt ra thì đổ vào một chén trứng gà vàng óng, chờ trứng kết thành hoa rồi cho rau xanh vào, khuấy một chút là có thể múc ra nồi.
Múc ra xong, mọi người có thể tùy theo khẩu vị của mình mà thêm giấm hoặc ớt.
Hai anh em nhìn bát canh bột thơm nức, cảm thấy thành tựu vô cùng, đây chính là do chính tay chúng làm đó!
Trang 47
Tiểu Hà: “Ông nội và thanh niên trí thức Trịnh sao vẫn chưa tới ạ?”
Mọi khi lúc chúng dậy rửa mặt đ.á.n.h răng, thanh niên trí thức Trịnh sẽ đến gánh nước tưới rau, ông Phúc cũng sẽ đi bộ sang, hôm nay cơm đã nấu xong mà vẫn chưa thấy ai tới.
Khương Vân bèn kể sơ qua cho chúng nghe chuyện bắt phần t.ử xấu tối qua.
Hai anh em nghe mà mắt tròn mắt dẹt.
Tiểu Hà: “Oa! Anh Tiểu Dã lợi hại thật!”
Khương Vân cười cong cả mắt, đưa tay gãi gãi tai mèo đen: “Con cũng là nhóc con mà ~”
Tiểu Hải: “Chẳng phải nên là em Tiểu Dã sao?”
Tiểu Hà: “Nhưng Tiểu Dã là Miêu đại vương mà, nó lợi hại như vậy, phải làm đại ca chứ?”
Tiểu Hải nghĩ nghĩ, nếu là mình và Tiểu Hà thì chắc chắn không bắt được Tiền Khai Hoa, nói vậy thì Tiểu Dã là lợi hại nhất.
Cậu gật đầu, chịu phục: “Anh Tiểu Dã.”
Mèo đen: “Meo ô ~~”
Khương Vân bảo chúng đi gọi ông Phúc và thanh niên trí thức Trịnh sang ăn cơm, kết quả hai anh em vừa ra khỏi cửa đã thấy hai người họ vác đồ vừa đi vừa nói cười.
Vừa vào cửa, ông Phúc vui mừng hớn hở: “Con gái, đại đội thưởng cho con vì đã bắt được phần t.ử xấu.”
Khương Vân ngạc nhiên nói: “Sao lại thưởng cho con ạ?” Chuyện này thật quá bất ngờ.
Cô nhìn thấy có mười cân đậu phộng, mười lăm cân đậu nành, còn có hai mươi cân bắp. Đây đều là đồ tốt cả, đậu phộng có thể ép dầu, đậu nành có thể nấu tương, làm giá đỗ, làm đậu hũ.
Trịnh Tất Thần vác một cây hương xuân, là Tống Trường Thuận cho Khương Vân, anh cười nói: “Mọi người đang thảo luận cách xử phạt phần t.ử xấu, ông Phúc liền hỏi cách khen thưởng người có công.”
Khương Vân vội vàng cảm ơn: “Chị dâu cũng có chứ ạ?”
Ông Phúc: “Có chứ, chị ấy được hai mươi cân bắp, không có đậu phộng và đậu nành.”
Hai thứ này tương đối hiếm, bí thư Tống quyết định chỉ cho Khương Vân.
Trương Ái Anh không có ý kiến gì, cô chỉ cần rửa sạch tiếng xấu là được, hoàn toàn không nghĩ đến phần thưởng, có thì càng tốt.
Trịnh Tất Thần lấy xẻng đào một cái hố dưới chân tường, trồng cây hương xuân to bằng cánh tay vào, đang định đi gánh nước thì bị Khương Vân gọi lại ăn cơm trước.
Hai anh em kích động quấn lấy ông Phúc hỏi chuyện xử lý và bắt phần t.ử xấu như thế nào, tốt nhất là kể lại không sót một chữ cho chúng nghe.
Ông Phúc cười nói: “Mẹ các cháu không kể à? Phần t.ử xấu là do Miêu đại vương bắt đấy.”
Hai anh em không thỏa mãn, Khương Vân đúng là có kể cho chúng nghe, nhưng cô kể rất đơn giản, không chịu học hỏi bà Vương nửa câu, nghe không đã ghiền.
Ông Phúc biết kể chuyện, ông kể sinh động như thật, nghe rất đã.
Khương Vân múc canh bột cho họ, lại bưng dưa muối thái sợi, hẹ muối và các món ăn kèm khác lên, thấy họ khoa trương say sưa như đang nghe kể chuyện, cô không khỏi bật cười: “Ai da, nữ anh hùng mà các ông nói là tôi sao? Sao tôi không có chút ấn tượng nào vậy? Nói thật nhé, tôi chẳng làm gì cả, phần t.ử xấu là do Tiểu Dã và chị dâu bắt. Chị dâu lợi hại lắm, vung đế giày lên là tát cho Tiền Khai Hoa một trận, tôi nhìn mà còn thấy đau thay.”
Mọi người đều bật cười.
Ăn cơm xong, ông Phúc nói phải tìm vở và b.út chì cho hai anh em ghi sổ, bèn dẫn hai đứa đến văn phòng đại đội.
Khương Vân định cùng Trịnh Tất Thần đi gánh nước tưới ruộng hành, chăm sóc xong ruộng hành cô lại đến phòng ươm giống, dù sao cũng không cần xuống đồng, tự nhiên nhàn nhã hơn nhiều.
Cô chuẩn bị ra cửa thì Trương Ái Anh chạy tới, bưng một gáo trứng gà vỏ đỏ, còn kẹp một đôi giày vải mới màu đen tuyền, cô đến để cảm ơn Khương Vân.
Khương Vân vội từ chối, bảo cô đừng để trong lòng: “Bắt phần t.ử xấu cũng là vì chính tôi mà.”
Trương Ái Anh: “Em gái, chị đã thề rồi, chỉ cần bắt được phần t.ử xấu hãm hại chị, chị nhất định sẽ cảm ơn thật hậu hĩnh. Em không chỉ cứu được dây mầm khoai lang mà còn cứu cả chị, lần này lại bắt được phần t.ử xấu, chị như được sống lại vậy.”
Cô đặt trứng gà xuống, lại cầm đôi giày vải bảo Khương Vân thử xem: “Đây là đôi chị làm trước đây, trông rất vừa chân em.”
Khương Vân từ chối không được đành phải thử, quả nhiên rất vừa chân, cô bèn nhận lấy, nhưng trứng gà thì cô kiên quyết không nhận.
Trương Ái Anh thấy Trịnh Tất Thần đứng một bên tủm tỉm cười, bèn nhờ anh khuyên giúp.
Trịnh Tất Thần cười nói: “Chị dâu, chị mang trứng gà về đi, Khương Vân đã không cần thì chính là không cần.”
Nhà Khương Vân bây giờ không thiếu trứng gà, còn lấy trứng gà giúp người khác, tự nhiên không chịu nhận.
