Thập Niên 70: Mẹ Kế Nuôi Con, Chồng Bá Đạo Cưng Chiều Lên Trời - Chương 402: Sự Chăm Sóc Ấm Lòng, Kiếm Tiền
Cập nhật lúc: 02/01/2026 16:14
Cố Lan Đình giúp đỡ dẫn Vương Thanh Xuyên đi báo danh, sau đó đưa cậu về tận ký túc xá mới quay lại. Cố Thanh Hoan tranh thủ ghé qua tiệm tạp hóa lấy một bộ đồ dùng sinh hoạt, bảo em trai mang sang cho cậu một chuyến nữa. Từ kem đ.á.n.h răng, bàn chải, cốc uống nước, khăn mặt, chậu men, móc áo, xà phòng, dầu gội cho đến ga giường, đệm chăn, không thiếu thứ gì.
"Chị, người kia là ai thế ạ?" Lan Đình có chút tị nạnh hỏi. Chị cậu lại đối xử tốt với người ta như vậy, sắm sửa cho đủ đầy mọi thứ, hồi trước cậu đi học toàn phải tự mình đi mua đấy.
"Học trò cũ của chị, chị thật không ngờ em ấy có thể thi đỗ tận Kinh Thị." Cố Thanh Hoan tràn đầy vui mừng thay cho chàng trai trẻ.
Cố Lan Đình nghe vậy thì lập tức không còn ý kiến gì nữa. Đứa trẻ từ sơn cước thi đỗ ra ngoài thật sự không dễ dàng chút nào.
"À đúng rồi Lan Đình, em mang thêm 50 đồng này đưa cho em ấy luôn. Hoàn cảnh nhà em ấy khó khăn, chị sợ em ấy không có tiền ăn cơm mà lại ngại không dám mở miệng."
"Chị, em biết rồi." Lan Đình nhận tiền cất vào túi.
Khi cậu xách bao lớn bao nhỏ quay lại, thấy Vương Thanh Xuyên đang nằm thẳng đơ trên tấm ván giường trống trơn để ngủ, cửa cũng chẳng buồn đóng. Cố Lan Đình mủi lòng, lập tức đi vào đặt đồ vật lên cạnh giường.
"Cậu cứ ngủ trên ván gỗ cứng thế này thì khó chịu lắm! Chị tôi bảo tôi mang đồ dùng sinh hoạt tới cho cậu, dậy mau, tôi giúp cậu trải đệm chăn ra. Trong túi còn một ít đồ dùng cá nhân, cậu tự sắp xếp lại đi. Sau này dù trong phòng có người hay không cũng phải đóng cửa ký túc xá vào, lòng người khó đoán, phải biết đề phòng." Cố Lan Đình liến thoắng dặn dò.
Cậu vốn là người lương thiện, miệng thì nói chị thiên vị nhưng lòng lại mềm yếu hơn ai hết. Vương Thanh Xuyên nhìn người anh tốt bụng trước mặt, lòng ấm áp khôn xiết.
"Thế này sao tôi dám nhận, ở quê tôi toàn ngủ ván không thôi, quen rồi. Nhiều đồ thế này chắc tốn không ít tiền đâu nhỉ? Tôi... tôi..."
Vương Thanh Xuyên định nói mình không có đủ tiền mua chỗ đồ này, nhưng lại sợ nói ra sẽ bị hiểu lầm là đang muốn xin tiền, nhất thời cứ ấp úng. Cố Thanh Hoan chỉ trợ giúp cậu đến khi tốt nghiệp cấp ba là kết thúc, tiền đi Kinh Thị lần này là do cậu tích góp từng chút một mới có. Hiện giờ trên người cậu chỉ còn lại mười mấy đồng, định bụng nhịn ăn nhịn mặc chờ khai giảng xong sẽ tìm việc làm thêm ở trường để sống qua ngày. Tóm lại, cậu không muốn tiếp tục ngửa tay xin tiền cô giáo Cố, cậu đã nợ cô quá nhiều rồi.
"Tiền nong gì chứ? Đây đều lấy từ tiệm của mẹ tôi, không mất tiền! Mẹ tôi mở cái tiệm tạp hóa ở kho hàng dưới chân tòa nhà số ba đấy. Sau này cần gì cứ ra đó mà lấy, cứ bảo là ghi sổ, nhưng đừng ghi vào sổ của tôi, cứ ghi cho chị tôi ấy, chị ấy giàu lắm!"
Cố Lan Đình hiểu cậu khó mở lời nên trực tiếp kéo cậu sang một bên, vừa nói vừa nhanh nhẹn trải bộ đệm chăn mới lên. Vương Thanh Xuyên cuống quýt cả lên, trải lên rồi thì sao mà trả lại được nữa. Nhưng cậu thật sự không có tiền trả, mà cũng chẳng mặt mũi nào nhận không thế này.
"Đại ca, tôi thật sự không cần đâu. Tôi..."
"Cậu đừng nói với tôi, có gì thì nói với chị tôi ấy. Tóm lại đây là nhiệm vụ chị giao, tôi phải hoàn thành nghiêm túc, cậu đừng làm khó tôi. Cũng đừng gánh nặng làm gì, cậu nghĩ mà xem, giờ cậu đã đỗ Hoa Thanh, ngày rạng danh sắp tới rồi. Sau này tốt nghiệp lương lậu tùy tiện cũng được hơn trăm đồng, lúc đó muốn trả thế nào mà chẳng được. Cứ coi như chị tôi cho cậu mượn, cậu cứ ghi lòng tạc dạ là được. Giờ không phải lúc giữ cái thanh cao hão huyền, cậu cứ tập trung vào học hành, nỗ lực tiến bộ mới là điều chị tôi mong muốn nhất." Cố Lan Đình khuyên nhủ khéo léo.
Cách nói này quả thực dễ tiếp nhận hơn hẳn. Vương Thanh Xuyên cũng đành thỏa hiệp, nợ nhiều không sợ nhột, dù sao cậu nợ Cố Thanh Hoan cũng không chỉ bấy nhiêu. Cậu thầm ghi nhớ từng món nợ và ân tình này trong lòng. Nhiều năm về sau, cậu thực sự đã rạng danh, trở thành một bác sĩ nội khoa danh tiếng lẫy lừng của Hoa Quốc, dùng đôi tay mình cứu sống biết bao sinh mạng và gia đình. Suốt cuộc đời, cậu luôn là người em trai, người học trò tốt nhất của Cố Thanh Hoan. Tình nghĩa giữa hai người kéo dài cho đến tận ngày cuối cùng của cuộc đời. Đây là chuyện của sau này.
Lúc này, Cố Lan Đình giúp thu xếp giường chiếu xong, sợ cậu từ nông thôn ra chưa biết cách dùng những thứ này nên lấy từng món ra giảng giải tỉ mỉ. Vương Thanh Xuyên chăm chú ghi nhớ. Từ xã Vương Gia bước chân vào thế giới rộng lớn này, cậu có quá nhiều điều bỡ ngỡ, làm gì cũng rụt rè sợ bị cười nhạo – đó là cái lòng tự tôn đặc biệt của thiếu niên. Sự chỉ bảo của Cố Lan Đình giống như một người anh trai chăm sóc em mình, không hề có ý khinh miệt hay chế giễu, khiến Vương Thanh Xuyên vô cùng cảm kích.
"Đại khái là như thế, có gì không hiểu sau này cứ tìm tôi. Thường ngày tôi ở phòng 305 dãy nhà bên cạnh, cuối tuần thì về nhà chị tôi ở ngay gần trường, hôm nào tôi dẫn cậu sang nhận cửa. Trường có mấy cái nhà ăn, cái bên tay trái lúc ra khỏi cửa là rẻ và ngon nhất đấy. Đúng rồi, cái này chị tôi cho cậu." Cố Lan Đình tự nhiên móc tiền nhét vào túi cậu.
Vương Thanh Xuyên vội vàng định móc ra trả lại.
"Cứ cầm lấy đi!" Cố Lan Đình nói xong liền nhanh chân rời đi.
Vương Thanh Xuyên rút 50 đồng từ trong túi ra, trong phút chốc mắt cậu đỏ hoe. Một mình nơi đất khách quê người lại nhận được sự chăm sóc như người thân, ân tình này cả đời cậu cũng không trả hết được.
Vương Thanh Xuyên nghỉ ngơi một ngày, sáng sớm hôm sau đã tràn đầy tinh thần tìm đến Cố Thanh Hoan, chủ động nhận tờ rơi để giúp họ phát. Cậu dùng chất giọng phổ thông chưa chuẩn lắm, không hề rụt rè mà làm rất đâu ra đấy. Cố Thanh Hoan cũng chẳng khách khí, nhận luôn cậu em nhỏ này vào giúp sức. Phát tờ rơi, dọn hàng, cậu đều làm rất thạo, chỉ cần bao cơm là được.
Theo làn sóng sinh viên nhập học, tiệm tạp hóa Thời Gian làm ăn phát đạt đến mức bùng nổ. Mọi người bận rộn đến tận ngày cuối cùng trước khi khai giảng, lượng khách mới vơi bớt đi đôi chút. Mấy người họ mới coi như hoàn thành nhiệm vụ mà rút lui.
Chung T.ử Quân ôm một chiếc rương hành lý lớn ra để kiểm sổ sách. Một rương đầy tiền lẻ có, chẵn có, trông vô cùng đồ sộ. Ngoài lần kiểm sổ ngày đầu tiên, mấy ngày nay cô bận đến mức chẳng có thời gian sắp xếp. Hôm nay xong việc sớm, cô chủ động đóng cửa tiệm, dẫn mấy đứa nhỏ đi ăn một bữa thịnh soạn, sau đó gọi Cố Thanh Hoan và Cố Lan Đình lên đếm tiền cùng.
Ba người vây quanh chiếc rương, đôi tay thoăn thoắt không ngừng lặp lại động tác đếm tiền. Suốt hơn một tiếng đồng hồ mới đếm xong đống tiền lẻ đó.
Tổng cộng là 9.635 đồng.
