Thập Niên 70: Mẹ Kế Nuôi Con - Chương 144
Cập nhật lúc: 19/04/2026 18:21
Phạn Đoàn vừa quay người, Hàn Thành nghĩ đến "nghi thức" mà Tô Tiếu Tiếu nói, lại gọi người quay lại: “Bố đi Thủ đô công tác, con và Trụ T.ử Đậu Bao bàn bạc xem muốn quà gì, bố cố gắng mang về cho các con.”
Tiểu Phạn Đoàn không cần suy nghĩ: “Con có thể xin món cá hun khói mẹ làm cho bố không? Bố đừng mang đi, để lại cho con ăn đi.”
Hàn Thành: “…” Tại sao anh lại phải hỏi câu hỏi này? Con trai không thể hỏi một câu anh đi mấy ngày, khi nào về sao? Tô Tiếu Tiếu không có nhà đoán chừng chúng phải khóc lóc om sòm, anh không có nhà hình như cũng chẳng ai bận tâm, ngoại trừ Tiếu Tiếu của anh.
Hàn Thành xua xua tay bảo cậu bé đi, mắt không thấy tâm không phiền.
Hàn Thành bước vào bếp, Tô Tiếu Tiếu vẫn đang bận rộn, tóc hơi bết dầu, người trông cũng có chút mệt mỏi.
Hàn Thành ôm lấy eo cô ôm một cái: “Mệt rồi phải không? Không cần làm nhiều thế đâu, một thằng đàn ông như anh ăn chút gì chẳng được.”
Tô Tiếu Tiếu gật đầu: “Hơi mệt một chút, nghỉ một lát là khỏe. Một hộp cơm đựng bánh nướng cải khô, một hộp cơm đựng cá hun khói, thời tiết này bảo quản vài ngày không vấn đề gì. Anh mang theo dọc đường, lúc nào nhớ nhà thì ăn một chút.”
Thời nay đi xa, hiền huệ như Lý Ngọc Phượng, nhiều nhất cũng chỉ là nướng vài cái bánh đa, luộc vài quả trứng gà, cũng chỉ có Tô Tiếu Tiếu mới dùng cả một buổi chiều làm cá hun khói bánh nướng cho anh.
Hàn Thành hôn lên trán cô, chưa ra khỏi cửa đã bắt đầu nhớ rồi, phải làm sao đây: “Cảm ơn em, nhưng vất vả quá lần sau vẫn đừng làm nữa.”
Tô Tiếu Tiếu hôn lại anh một cái, ngồi trên ghế nghỉ ngơi một lát: “Dọn cơm thôi.”
Cá hun khói rất hợp khẩu vị của Tô Tiếu Tiếu. Mấy ngày nay cô đều không có khẩu vị ăn thịt, tối nay lại ăn được mấy miếng cá hun khói.
Ngày mai trường học được nghỉ, Tô Tiếu Tiếu không phải đến trường. Tối nay Hàn Thành đặc biệt nhiệt tình, động tác không dám quá mạnh, đến gần mười hai giờ mới dừng lại. Đã rất nhiều ngày rồi anh không được sảng khoái đầm đìa như vậy.
Tô Tiếu Tiếu đã chìm vào giấc ngủ say. Hàn Thành hôn lên má người yêu. Đây là lần đầu tiên hai người xa nhau sau khi kết hôn, Hàn Thành cũng là lần đầu tiên vương vấn trong lòng như vậy.
Trong nhà chỉ có một người phụ nữ nhỏ bé và ba đứa trẻ, anh luôn không yên tâm. Trước khi tan làm đã đặc biệt đến nhà Triệu Tiên Phong một chuyến, dặn dò Triệu Tiên Phong và Chu Ngọc Hoa để tâm giúp đỡ chăm sóc nhiều hơn một chút.
Triệu Tiên Phong nói nếu thật sự không yên tâm anh ta sẽ bảo lính cảnh vệ qua đó ở vài ngày.
Lời này vừa thốt ra lại bị Chu Ngọc Hoa đ.á.n.h cho một trận. Hàn Thành không có nhà, bảo một người đàn ông đến nhà người ta ở, lỗ vốn anh ta nghĩ ra được.
Nói thật, từ nhà Triệu Tiên Phong đi ra, Hàn Thành càng không yên tâm hơn. Nhìn khuôn mặt say ngủ của người yêu, anh hận không thể buộc tất cả bọn họ vào thắt lưng mang đi.
Sáng sớm hôm sau, Hàn Thành vốn không muốn đ.á.n.h thức Tô Tiếu Tiếu, tự mình dậy nấu chút cháo khoai lang ăn chút dưa muối rồi xuất phát ra ga tàu. Anh vừa dậy Tô Tiếu Tiếu đã tỉnh, nửa tỉnh nửa mê lười biếng vươn tay đòi anh ôm.
Hàn Thành ngủ không có thói quen mặc áo, Tô Tiếu Tiếu giống như một con bạch tuộc bám c.h.ặ.t lấy người anh, cái đầu nhỏ cọ tới cọ lui ở hõm cổ anh, ý vị làm nũng mười phần.
Tô Tiếu Tiếu bình thường đã rất nũng nịu, cũng rất bám anh, nhưng chưa bao giờ làm nũng như hôm nay.
Hàn Thành dùng tư thế bế trẻ con bế cô đi lại trong phòng, nghiêng đầu hôn lên tai cô: “Sao thế em?”
Giọng nói buổi sáng sớm chưa mở giọng của Hàn Thành mang theo chút khàn khàn trầm thấp, vang lên bên tai Tô Tiếu Tiếu đặc biệt gợi cảm.
“Hàn Thành, anh còn chưa đi em đã nhớ anh rồi phải làm sao đây?”
Tô Tiếu Tiếu tính tình mềm mỏng, giọng nói lại ngọt ngào mềm mại. Bình thường không làm nũng lúc nói chuyện đã đặc biệt dịu dàng, bây giờ mang theo chút giọng điệu làm nũng, con người cũng mềm mại như tính cách của cô. Hàn Thành đỡ lấy m.ô.n.g cô xốc lên trên ôm c.h.ặ.t hơn một chút, trái tim sắp tan chảy rồi, hận không thể hòa tan cô vào xương m.á.u mang đi cùng.
Anh đưa tay xoa xoa đầu Tô Tiếu Tiếu, lại hôn một cái: “Đây là quân khu, tương đối rất an toàn. Nhưng lúc anh không có nhà, buổi tối trước khi đi ngủ em cũng phải nhớ khóa c.h.ặ.t cửa nẻo, đừng ra ngoài. Có việc gì nhớ đi tìm Triệu Tiên Phong, cậu ta mỗi sáng sẽ đúng giờ qua đón Phạn Đoàn và Trụ T.ử đi tập thể d.ụ.c buổi sáng. Chuyện lớn chuyện nhỏ đều có thể nói với cậu ta, cậu ta sẽ giúp giải quyết.
Bên đội tuyên truyền thân phận hiện tại của em là nhân viên ngoài biên chế, em trực thuộc bộ tuyên truyền. Nhiệm vụ bên đó giao xuống sau này đều là công việc giấy tờ, sẽ không sắp xếp công việc làm nhiệm vụ bên ngoài cho em. Từ Đạt Mộc đến tìm em làm bất cứ việc gì, em đều phải từ chối, đó đã không còn là phạm vi công việc của em nữa.
Không được để bản thân bị mệt. Hôm nào không muốn nấu cơm, sáng Triệu Tiên Phong đến đón bọn trẻ thì nói với cậu ta, cậu ta sẽ bảo lính cảnh vệ mang qua cho em. Làm phiền cậu ta không cần ngại ngùng. Bọn trẻ anh không lo, em đều sẽ chăm sóc rất tốt. Anh hy vọng em có thể chăm sóc tốt cho bản thân. Nhanh thì một tuần, chậm thì mười ngày, anh sẽ cố gắng về sớm.”
Hàn Thành nói xong đã cảm thấy trên vai mình ươn ướt mềm mại. Trái tim anh như ngâm trong nước suối nóng, vừa chua xót vừa mềm nhũn.
Những lời cần nói đều đã nói xong trong phòng. Thời nay chú trọng nam nữ đại phòng, ôm ấp ở ga tàu hỏa không thích hợp, trước mặt bọn trẻ cũng không thích hợp.
Hai vợ chồng lại quấn quýt một lúc lâu mới buông nhau ra.
Tô Tiếu Tiếu kiên quyết muốn làm bữa sáng cho Hàn Thành, bảo anh kiểm tra lại một lần nữa xem có quên đồ gì không.
Tối qua đã nói hôm nay không đi tập thể d.ụ.c buổi sáng, nhưng bọn trẻ dậy sớm đã thành thói quen, lúc này cũng đều dậy rồi, chỉ trừ Tiểu Đậu Bao vẫn đang ngủ say sưa.
Trụ T.ử quét dọn sân, Phạn Đoàn vốn định giúp Tô Tiếu Tiếu nhóm lửa, nhưng Tô Tiếu Tiếu nói dùng bếp than tổ ong, cậu bé liền ngồi bên cạnh xem Tô Tiếu Tiếu làm bữa sáng.
Mì sợi luộc mềm vớt ra xả qua nước lạnh, sau đó cho trực tiếp đầu cá đuôi cá đã chiên tối qua vào đun đến khi nước canh chuyển sang màu trắng đục thì cho cà chua và một chút đường vào nêm nếm. Đợi độ đặc của nước canh đủ rồi thì vớt hết bã nguyên liệu bên trong ra, cuối cùng cho mì sợi vào lại, thêm muối nêm nếm, nước canh sôi lại là có thể ăn được.
