Thập Niên 70: Mẹ Kế Nuôi Con - Chương 79
Cập nhật lúc: 19/04/2026 18:13
Tô Tiếu Tiếu thầm nghĩ, lại còn có lần sau nữa cơ à? Đương nhiên là đồng ý rồi.
“Được được được, vậy chúng ta hẹn nhau nhé, giờ này tháng sau cháu lại đến mua, chú giữ lại cho cháu nhé, được không ạ?”
Ông chú cũng là người thật thà, lắc đầu nói thẳng: “Cái này tôi không dám nhận lời đâu, thứ này nhà nào cũng thiếu, cũng không phải tháng nào cũng có, chỉ có thể ai đến trước thì được trước thôi.”
Tiểu Phạn Đoàn lấy một chiếc bánh đậu xanh từ tay Tô Tiếu Tiếu, kéo kéo áo ông chú, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên đưa cho ông ấy nói: “Chú ơi, cháu mời chú ăn bánh đậu xanh, lần sau chú lại bán dầu cho nhà cháu được không ạ? Mẹ cháu nấu ăn ngon lắm, không có dầu là không được đâu, lần sau nhà cháu mang chút đồ ăn ngon cho chú nếm thử, được không ạ?”
Ông chú: “...”
Tô Tiếu Tiếu: “...” Tiểu Phạn Đoàn này chẳng lẽ là hội chứng "giao tiếp xã hội đỉnh cao" mà kiếp trước cô từng nghe nói sao? Nhỏ xíu thế này mà còn giỏi giao tiếp hơn cả cô!
Kỳ diệu hơn là, ông chú lại đồng ý: “Cái thằng bé này, nhỏ tuổi mà lợi hại gớm. Thôi được rồi được rồi, nể mặt cháu, tháng sau chú lại giữ cho nhà cháu ba cân, nhà cháu vẫn cứ giờ này đến nhé, quá giờ là không đợi đâu đấy.”
Tiểu Phạn Đoàn gật đầu, cười tít mắt: “Vâng ạ, cháu cảm ơn chú, nhà cháu nhất định sẽ mang đồ ăn ngon cho chú! Vậy chú ơi, chú có biết ở đâu mua được thịt không ạ? Lâu lắm rồi nhà cháu không được ăn thịt.” Hôm qua không được ăn, đúng là lâu lắm rồi.
Ông chú còn thực sự chỉ chỗ cho Phạn Đoàn: “Căn nhà thứ hai vừa mới bước vào ấy, chỗ có nuôi mấy con gà mái phía trước thấy không, nhà họ có gà sống, còn có cả thịt gà nữa.”
Tiểu Phạn Đoàn chép miệng: “Thịt gà ạ, cháu đã lâu lắm lắm rồi không được ăn thịt gà.”
Cậu nhóc lại ngẩng đầu hỏi Tô Tiếu Tiếu: “Mẹ ơi, con có thể ăn một cái đùi gà không ạ?”
Tô Tiếu Tiếu coi như bái phục cục cưng này, đôi mắt cong cong nói: “Được, mau cảm ơn chú đi.”
Tiểu Phạn Đoàn cười híp mắt nói: “Cháu cảm ơn chú ạ.”
Một tay giao tiền một tay giao hàng, lúc gần đi ông chú còn vào nhà lấy cho Phạn Đoàn mấy món đồ ăn vặt nhỏ, khen Phạn Đoàn sau này nhất định sẽ có tiền đồ.
Vài phút sau, Tô Tiếu Tiếu đã mua thành công gà làm sẵn, lại còn là hai con nguyên vẹn.
Khi Tô Tiếu Tiếu một tay xách gà, một tay xách dầu, bên cạnh là Tiểu Phạn Đoàn hai tay ôm đầy đồ ăn vặt xuất hiện ở đầu ngõ, Hàn Thành đã đợi không kịp định đi vào.
“Sao lâu thế?” Anh còn lo xảy ra chuyện gì.
Tô Tiếu Tiếu đưa dầu trên tay cho anh, vẩy vẩy cổ tay: “Con trai anh lợi hại lắm, sau này đi mua đồ nhất định phải dẫn thằng bé theo mới được.”
Tiểu Phạn Đoàn kéo Tiểu Đậu Bao, muốn chia đồ ăn vặt cho em: “Bố ơi, những thứ này đều là con kiếm được đấy, con giỏi không?”
Hàn Thành ngơ ngác không hiểu gì.
Tô Tiếu Tiếu ấn một nút "like" lên trán cậu nhóc: “Tiểu Phạn Đoàn nhà chúng ta cừ lắm, thu hoạch hôm nay rất phong phú, chúng ta về nhà thôi.”...
Về đến nhà đã là hơn bốn giờ chiều.
Hàn Thành dỡ đống vật tư đầy ắp xuống, mang theo bánh hỷ, kẹo hỷ đi trả xe cho Triệu Tiên Phong trước. Ông cụ thích uống rượu, anh còn mang theo một chai rượu từ nhà qua.
Trẻ con hàng xóm xung quanh chạy đến xem náo nhiệt, Tô Tiếu Tiếu bảo Phạn Đoàn phát cho mỗi đứa hai viên kẹo hỷ.
Tiểu Phạn Đoàn lập tức trở thành đứa trẻ được hoan nghênh nhất.
Có mấy người hàng xóm ra hóng chuyện, nhìn thấy Tô Tiếu Tiếu đều cảm thán cô vợ mới của Chủ nhiệm Hàn trông thật xinh đẹp.
Những người hàng xóm bình thường ít qua lại thấy con cái mình được nhận kẹo của cô, cũng đều xúm lại chào hỏi vài câu.
Mọi người lúc này mới phát hiện Tô Tiếu Tiếu không chỉ có ngoại hình dễ mến, mà tính cách cũng rất dịu dàng, ấn tượng về cô đều rất tốt.
Trụ T.ử đi học về, Tô Tiếu Tiếu đỡ lấy cặp sách của cậu bé, bảo cậu bé ra chỗ Phạn Đoàn lấy kẹo ăn, có thể chơi với các bạn khác một lát.
Trụ T.ử từ nhỏ đến lớn không có bạn chơi cùng, hơi không biết phải hòa đồng với các bạn thế nào.
Tiểu Phạn Đoàn thì khác, cậu nhóc sinh ra đã là một chuyên gia ngoại giao, kéo Tiểu Trụ T.ử nhanh ch.óng hòa nhập với đám trẻ.
Tô Tiếu Tiếu về nhà sắp xếp đồ đạc. Cô cảm thấy mình thực sự có thuộc tính giống chuột hamster, nhìn thấy kho lương thực chất đầy ắp là có một cảm giác thỏa mãn khó tả.
Quan trọng nhất là, cô có dầu rồi! Mặc dù không tính là nhiều lắm, nhưng ít nhất nấu ăn không cần phải tằn tiện như trước nữa, rán cái bánh trứng hay gì đó cũng sẽ thơm hơn rất nhiều, còn có thể thử làm đủ loại bánh trái mà cô thích ăn.
Có dầu đậu phộng hảo hạng, tối nay cô có thể trực tiếp làm món gà luộc rồi.
Tiểu Đậu Bao ngậm kẹo trong miệng, lượn lờ quanh chân Tô Tiếu Tiếu.
“Sao Tiểu Đậu Bao không ra chơi với các anh?” Tô Tiếu Tiếu hỏi cậu bé.
Tiểu Đậu Bao lắc đầu, dùng giọng sữa nũng nịu gọi: “Mẹ~~~”
“Tiểu Đậu Bao rất thích mẹ đúng không? Nhưng cũng phải thích chơi với người khác nữa chứ.” Tô Tiếu Tiếu hướng dẫn cậu bé.
Tiểu Đậu Bao vẫn lắc đầu: “Mẹ~~~”
Tô Tiếu Tiếu cũng không ép cậu bé. Những đứa trẻ thiếu cảm giác an toàn khi còn nhỏ đều rất bám mẹ, đợi lớn hơn một chút là ổn thôi.
Trước kia còn không chịu nói chuyện, bây giờ cũng đã từ từ chịu mở miệng rồi.
Tô Tiếu Tiếu dẫn cậu bé vào bếp chuẩn bị bữa tối.
Vì mua một lúc hai con gà, thời tiết này cũng không nóng lắm, nên Tô Tiếu Tiếu định làm một con gà luộc, con còn lại làm thành gà ủ muối để đến ngày mai ngày kia ăn đều được.
Cách làm hai món gà này thực ra đều rất đơn giản.
Cho gà vào nồi nước lạnh, thêm gừng, hành và một chút xíu muối. Đợi đến khi nước hơi sôi, vớt gà ra xối qua nước lạnh, rồi lại cho gà vào nồi luộc tiếp. Lặp lại vài lần như vậy, da gà sẽ trở nên đặc biệt giòn, thịt cũng sẽ rất mềm. Nhưng nước nhất định phải giữ ở trạng thái sôi lăn tăn, lại không được đậy vung. Gà luộc đậy vung đun sôi sùng sục thường sẽ bị dai, ăn không còn ngon nữa.
Trong lúc chờ gà chín, Tô Tiếu Tiếu đi chuẩn bị nước chấm. Nước chấm gà luộc chuẩn vị thực ra rất đơn giản, chỉ cần gừng băm nhuyễn thêm dầu đậu phộng hảo hạng, rồi cho thêm chút muối là được. Còn gà ủ muối thì dùng dầu hành tím thêm xì dầu.
